
Bạn Tuổi 20 thân mến, tôi đã sống như một con chó điên,
Trường Chuyên dạy mình không nên tham gia vào những cuộc tranh luận vô ích trên mạng xã hội, nhưng đôi lúc không kiềm chế được, mình đã phải viết vài dòng để trấn an mọi người, tránh để họ hiểu sai về 'đàn cừu ngoan ngoãn' này.
CLB tranh biện của trường dạy mình vài kỹ năng cơ bản trong tranh luận, một trong số đó là sử dụng số liệu chính xác cho những lập luận sắc bén. Không hiểu sao 'Một nghiên cứu liên ngành cho thấy có hơn 22% học sinh bị lo âu và hơn 41% bị trầm cảm' lại liên quan đến trường Chuyên lớp chọn. Bạn làm mình nhớ đến bác Bình Nhưỡng phân tích số liệu rất hay. Kiểu như bạn nói, 'theo nghiên cứu cứ 20.000 học sinh có 100 em bị rối loạn tâm thần, trong đó 90 em là học sinh trường chuyên, nên tỉ lệ học sinh trường chuyên bị rối loạn tâm thần là 90%'.
Tiếp theo là một câu chuyện cảm động lấy đi rất nhiều nước mắt của người đọc:

Một motif quen thuộc của báo chí địa phương, bắt đầu bằng một nguồn rất uyên thâm rồi sau đó là một khẳng định đầy cảm tính của người viết, mặc dù đoạn đó có thể không phải ý của tác giả được trích dẫn. Đoạn trong ngoặc kép chẳng liên quan gì đến phần chém gió phía sau của người viết - mà ở đây là bạn.
Phần sau của bài phản biện này sẽ không theo các luận điểm của bạn - vì chúng chỉ là những phỏng đoán vô căn cứ. Mình sẽ kể những câu chuyện thật của mình và cố gắng truy xuất những số liệu có thể kiểm chứng được.
