
Trong Truyện Kiều của Nguyễn Du, chúng ta bắt gặp một xã hội bình yên nhưng đằng sau là sự lật lọng, nhơ bẩn. Tác phẩm này là một bức tranh sâu sắc về xã hội thời kỳ thịnh trị nhưng vẫn ẩn chứa nhiều bất công.
Tác phẩm của Nguyễn Du mở ra một thế giới nghệ thuật phong phú, một góc nhìn sâu sắc về xã hội thời kỳ Minh. Những từ ngữ trong Truyện Kiều vừa lắng đọng vừa sâu sắc, tố cáo mạnh mẽ.
“Năm Gia Tĩnh triều Minh, Bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng.” - Đây là dòng thơ sâu sắc trong Truyện Kiều của Nguyễn Du, là lời tâm huyết tố cáo về sự ổn định giả dối của xã hội.
Dưới vẻ đẹp bề ngoài, xã hội thực tế là một thế giới đen tối. Nguyễn Du đã phơi bày sự thật, chỉ trích từ những quan lớn đến những kẻ tiểu nhỏ; từ phường nhà chứa của Ưng Khuyển đến bọn tham lam và tham nhũng làm hại gia đình Kiều. Những kẻ buôn phấn và bán hương đã âm mưu hãm hại Kiều. Hồ Tôn Hiến, tổng đốc ganh ghét, đã khiến Kiều phải giết chồng và làm đau lòng Từ Hải. Và còn bầy Ưng Khuyển, những tay chân của Hoạn Thư, cũng đã góp phần làm tan nát cuộc đời của Kiều...
