Trải qua một năm sống chung, cô luôn bộc lộ vẻ buồn bã. Điều này đã thu hút sự chú ý của anh. Anh muốn hiểu tại sao, khi ở bên anh, mặc dù không có tình cảm rõ ràng, cô lại trở nên buồn bã như vậy?
Ngọc Nhi chưa bao giờ nghĩ mình là người thứ ba. Cô tự tin rằng trong câu chuyện này, cô không có lỗi gì. Kết hôn là do anh đề xuất, còn việc ly hôn cũng là quyết định của cô. Cô không phải là người cố gắng giữ lại một thứ gì đó khi biết nó không thuộc về mình. Nhưng khi nhìn thấy Huy đứng trước mặt, cô cảm thấy như bản thân đã mắc phải một sai lầm nào đó.
Cô không ngờ rằng sẽ không hạnh phúc nhiều khi Huy muốn cô về nhà. Cô nhận ra mình chưa đủ yêu anh. Nhưng lúc này, cảm giác trong cô là khó chịu hơn nhiều.
“Nguyệt Nga đã đi đâu rồi?” Ngọc Nhi không giữ được sự tò mò trong lòng khi đặt câu hỏi.
Huy nhếch môi mỉm cười: “Em muốn biết điều đó sau một năm chúng ta không gặp nhau à?”
Ngọc Nhi nhìn về một phía khác: “Ừ, em muốn biết.”

Cô không ngờ rằng sẽ không vui mừng nhiều khi anh ấy đến và nói muốn cô về nhà. (Ảnh minh hoạ)
Cô vẫn nhớ rõ như in đêm hôm đó khi Nguyệt Nga đã nắm tóc cô, cảm giác giận dữ và thù hận của phụ nữ luôn đầy đáng sợ.
Huy hơi thất vọng: “Anh tưởng em sẽ hỏi anh hoặc hỏi về lý do anh lại xuất hiện ở đây chứ.”
– Chúng ta còn nhiều thời gian mà.
“Khi em rời đi, Nguyệt Nga cũng đến và nói chia tay.” Huy nói bằng giọng trầm trầm. “Anh vẫn nghĩ rằng chúng ta đã hẹn nhau rồi mà em lại rời xa anh.”
Ngọc Nhi bất ngờ, Nguyệt Nga nói sao lại chia tay? Cô ấy đắm chìm trong tình yêu với Huy, mong chia tay để bước vào tình yêu mới với anh ấy.
“Làm sao có thể?” Ngọc Nhi hỏi.
– Không biết, cô ấy nói muốn kết thúc mọi thứ.
– Anh chấp nhận chia tay như vậy à?
– Anh nghĩ cô ấy đang đùa.
Cảm giác bị bỏ rơi bởi cả hai như thế nào? Cô không gây tiếc nuối cho anh, nhưng đối với Nguyệt Nga thì sao?

Cảm giác bị bỏ rơi bởi cả hai như thế nào nhỉ? Cô không tạo nên tiếc nuối cho anh, nhưng đối với Nguyệt Nga thì sao? (Ảnh minh hoạ)
– Anh không có tình cảm với Nguyệt Nga à?
Huy ngẩng đầu, chắc chắn nói: “Anh yêu em, anh sẽ không từ chối điều đó bao giờ. Nhưng... ” Đột nhiên, Huy trở nên lúng túng, im lặng.
Ngọc Nhi cố gắng theo dõi ánh mắt của anh, vì sao anh lại im lặng như vậy? Trong câu chuyện này, liệu cô có phải là nguyên nhân khiến hai người cách xa nhau?
“Yêu là nói thật, không yêu là nói rõ. Anh thích em, nên anh đến đây nói, dù em chấp nhận hay không. Nhưng Nguyệt Nga, cô ấy vẫn kiên quyết nghĩ rằng anh yêu em và không chấp nhận cho anh cơ hội. Vì vậy, anh để cô ấy có một năm để suy nghĩ.
– Sau đó thì sao?
– Cô ấy đã đắm chìm trong tình yêu với người khác.
Ngọc Nhi không hiểu sao lại mỉm cười, như thể câu chuyện anh vừa kể là một trò hề, chứ không phải là một câu chuyện tình yêu tan vỡ đau lòng.
Vậy đúng, mọi sự kiện xảy ra với cô đều nhanh chóng và mang đến nụ cười. Cô không thể chấp nhận những biến cố nhưng vẫn phải đối diện chúng. Ép buộc bản thân sống giữa thực tại và giấc mơ, để khi tỉnh giấc, cô chẳng nhớ rõ những sự kiện ấy.
Ngọc Nhi khoanh tay, nhìn Huy như cô đã đoán được: “Vậy à, anh đến đây chỉ để trả thù Nguyệt Nga, có phải không?”
“Ngày nào cũng như một cuộc phiêu lưu mới,” Huy phàn nàn. “Anh không thể hiểu được đầu óc phức tạp của phụ nữ, nhưng suốt một năm qua, có quá nhiều biến đổi mà anh không thể giải thích.”
– Vậy à? Anh không liên lạc với em, và trước đây, anh chưa bao giờ có ý định gì đến em… Điều gì đã thay đổi trong em vậy?
– Chúng ta có thể dừng lại ở đây và nói chuyện tiếp vào tối nay được không?
Ngọc Nhi nhìn vào đồng hồ: “Em bận quá, chỉ còn một giờ cho cuộc trò chuyện này thôi.”
Anh nhận ra cô đang thực hiện những điều giống như anh đã làm với cô ngay từ lần gặp đầu tiên. Anh nên hiểu rằng từ thời điểm đó, cô đã là một người tài năng. Tuy nhiên, sau một năm sống chung, cô luôn tỏ ra buồn bã. Điều này làm anh tò mò. Anh muốn biết tại sao, mặc dù không có tình cảm gì đặc biệt, cô lại trở nên buồn bã như vậy?

Anh muốn hiểu rõ vì sao, mặc dù không có tình cảm đặc biệt, cô lại cảm thấy buồn bã như vậy? (Hình minh họa)
Dần dần, anh lại để ý đến cô nhiều hơn so với bình thường.
Huy đưa bó hoa cho Ngọc Nhi và rủ cô đi, bất kể cô đồng ý hay không.
Ngọc Nhi la lên: “Anh định rủ đi đâu?”
– Mình nên về thăm bố mẹ một chuyến.
– Về làm gì vậy?
– Nói chuyện để làm sáng tỏ những thắc mắc còn đọng lại. Bố mẹ sẽ biết mọi thứ đấy.
– Biết à? Biết điều gì vậy?
– Họ biết rằng đã có những lúc anh say rồi về tìm em, nhưng lúc đó em đang đi du lịch. Em đi du lịch liên tục, không để cho ai có cơ hội gặp em.
Anh đã đến gặp em à? Sao bố mẹ không nói gì hết nhỉ?
– Mọi người đều nghĩ em đã phải trải qua những đau thương.
Ngọc Nhi nở nụ cười: “Vậy à?”
“Vậy thì sao?” Huy hỏi lại.
– Thật sự là có một chút tổn thương.
– Vậy nên, em sẽ dành cho anh hai giờ để chữa lành vết thương đó nhé? Anh hiểu rằng trước đây chúng ta không có nhiều thời gian để tìm hiểu và yêu nhau, nhưng giờ đây là một cơ hội mới. Chúng ta không còn bị ràng buộc bởi gia đình, chúng ta có thể tìm hiểu về nhau hơn và nếu đồng ý, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu.
– Theo cách từ từ và chậm rãi đó à?
– Đúng vậy.
Hai người nhìn nhau, đột nhiên mọi từ ngữ trở nên dư thừa. Ngọc Nhi nhận ra giờ đây cả hai đều có đủ thời gian, không cần phải vội vã đến Uỷ ban phường để đăng ký. Họ im lặng, không nói một lời vì không hiểu rõ về đối phương.
Tình yêu của cô như một dải rễ cây, đã đi sâu tới một mức mà cô không thể đoán trước. Ngày càng trở nên khó đoán và hấp dẫn hơn.
Cô không biết liệu người chồng thứ hai của mình sẽ là anh hay một ai khác. Nhưng linh cảm của cô cho rằng, đó chắc chắn sẽ là anh.
– Kết thúc –
Người đăng: Huyền Thị Thu Ngô
Từ khóa: [Truyện ngắn] Xin anh hãy để em đi – Phần cuối
