Nguyệt Nga nhìn anh với đôi mắt ướt át, cô gần như không thể tin được anh Huy lại bảo vệ người phụ nữ này. Trước giờ cô đã luôn có cảm giác cô ta sẽ cướp anh ấy đi mất, và linh cảm của phụ nữ thì bao giờ cũng đúng.
“Tôi biết ngay mà, tôi biết thế nào hai người lửa gần rơm lâu ngày cũng bén mà.”
Huy đã tỉnh táo hơn đôi chút, anh ta nhận ra mình vừa hôn Ngọc Nhi. Anh nheo mắt nhìn cô, đó không phải là bất ngờ, đó là một ánh mắt như thể anh biết đó là cô trong cơn say.
Huy đứng dậy, anh nhanh chóng dẫn Nguyệt Nga vào phòng: “Chúng ta nên trò chuyện tại đây.”
Nguyệt Nga giương tay phản đối, cô không chần chừ lao về phía Ngọc Nhi và nắm tóc kéo đi. “Rời khỏi đây, rời khỏi ngôi nhà của tao.”
“Buông tay.” Ngọc Nhi hét lớn.
Huy tiến tới, anh mạnh mẽ giải tỏa tình hình, đứng giữa hai người. Khi anh thể hiện quyết đoán, không ai dám chống đối.
Nguyệt Nga nhìn Huy với ánh mắt ướt át, cô khó tin khi chứng kiến Huy đứng ra bảo vệ người phụ nữ kia. Trước đây, cô luôn nghĩ rằng người phụ nữ đó sẽ đoạt đi anh, và bản năng phụ nữ của cô luôn đúng.
“Anh ấy bảo vệ chị ấy, liệu anh ấy đã yêu chị ấy?” Nguyệt Nga nghẹn ngào hỏi.
Huy thở dài, nhẹ nhàng lên tiếng: “Nga, bây giờ chúng ta cùng không trong trạng thái tỉnh táo. Có thể nói chuyện này sau được không?”
Nguyệt Nga lắc đầu liên tục: “Anh đã yêu chị ấy, anh đã thực sự yêu chị ấy rồi.”
“Anh không muốn vướng vào những rắc rối như vậy với em đâu.”
“Rắc rối như thế này à?” Nguyệt Nga nhếch môi cười. “Vấn đề của anh là muốn tránh né. Anh đang cần thời gian để chuẩn bị lý do cho bản thân.”
Huy nhìn chằm chằm, hét lên khiến Ngọc Nhi và Nguyệt Nga giật mình: “Vậy giờ em muốn điều gì?”
“Tôi muốn anh ly hôn với chị ta.”

Tưởng rằng mình là kẻ thứ ba, Ngọc Nhi đã cảm thấy khó chịu. (Ảnh minh hoạ)
Đây chính là lý do khiến cô quyết định tự giác ly hôn với anh. Cô hiểu rằng không nên tạo thêm tội lỗi cho tình yêu của đôi bạn. Không cần phải đánh giá xem tình yêu đẹp hay không, có sâu đậm hay không, chỉ cần nhìn bản thân là kẻ thứ ba, cô đã thấy khó chịu.
Ngọc Nhi đã đặt mua một vé du lịch xuyên Việt, cô quyết định không suy nghĩ nhiều nữa. Dù mọi thứ chưa sâu đậm, chỉ cần thời gian sẽ làm cho cô quên đi anh.
Trước khi khởi hành, Ngọc Nhi nhắn tin xin lỗi bố mẹ, cô cũng cần thời gian để thú nhận tất cả những điều này. Nếu việc ly hôn với bố mẹ là không thể chấp nhận, thì việc kết hôn với người cô không hiểu, người không yêu cô cũng là điều không thể chấp nhận được.
Vẫn là cô gái mạnh mẽ, không cần phải đau đớn quá nhiều vì điều gì. Trong cuộc sống, không phải ai cũng giữ được trái tim lạnh nhạt với người thường xuyên gặp. Dù không diễn đạt tình cảm, dù không nói những lời yêu thương, nhưng một lúc nào đó bạn nhận ra rằng mình có tình cảm với họ.
Tình cảm có nhiều dạng, nhưng chung quy vẫn là đi từ nhạt đến sâu đậm. Cô không thể ngăn trái tim dần thích anh, không thể. Cô chỉ có thể bỏ chạy xa khỏi anh.

Cô không thể cản trở trái tim dần thích anh, không thể. (Ảnh minh hoạ)
Giờ đây, Ngọc Nhi hiểu rằng để yêu một người không nhất thiết phải xét đến hoàn cảnh, không nhất thiết phải để ý đến mục đích bản thân. Yêu là tự nhiên hoàn toàn. Dù Huy đã có bạn gái. Ai có thể khẳng định sẽ không yêu Huy nếu rơi vào hoàn cảnh của cô đây?
Tình yêu, một trò đùa đầy quỷ ác.
Mặt khác, thời gian trôi qua…
Một năm sau đó.
Ngọc Nhi và Huy mất hết liên lạc, bố mẹ hai bên vẫn thân thiết như xưa, nhưng mọi người đều giữ im lặng về quá khứ.
Ngọc Nhi, lối sống đa nhiệm, không còn ý định bước vào thế giới hôn nhân.
Tại nơi làm việc, xuất hiện một chàng trai, lúc nào cũng nảy đến với cô để chém gió. Anh chàng không hề tồi, chỉ là quá thích nói chuyện, điều mà cô không ưa ở đàn ông.
Cô đề nghị: “Chúng ta thử hẹn hò xem sao. Hẹn hò cũng có thể giúp cậu giải tỏa năng lượng thừa.”
Chàng trai tỏ ra ngớ ngẩn, giơ tay đeo chiếc nhẫn ở ngón áp út lên và nói: “Chị ơi, em đã có chồng rồi đấy.”
Mọi kết thúc đến như một vạch kết thúc câu chuyện. Cô đã chấm dứt mọi ý định kết hôn hay đắm chìm trong tình yêu mới. Đường tình duyên của cô giống như một cái rễ cây, vẫn khó lường và khó đoán như vậy.
Cuộc hôn nhân và ly hôn trước đây của cô, nhìn lại như một kịch bản kinh khủng. Mỗi lần nhớ đến, Ngọc Nhi chỉ cảm thấy buồn cười. Tại sao mọi thứ lại diễn ra nhanh chóng như thế? Sao có thể cuộc sống biến đổi đến vậy mà không kịp thời gian?

Khi kết hôn và ly hôn với một người phụ nữ, đó là một chấn trường đáng sợ. Nhưng mỗi khi nhớ lại, Ngọc Nhi chỉ thấy buồn cười. (Ảnh minh hoạ)
Những khoảnh khắc nhớ nhất trong cuộc hôn nhân không thể nào quên là anh, cái nụ hôn và cả cú giật tóc bất ngờ từ Nguyệt Nga. Đôi khi cô nhớ về họ, như mình đang tham gia vào một bộ phim tình yêu rối bời.
Ngồi suy nghĩ mê đắm, đột nhiên đám con gái đồng nghiệp hốt hoảng chạy đến. Chúng nó lao mặt vào và tuyên bố: “Ngọc Nhi, sao cậu kết hôn mà không mời mấy đứa này đi ăn cỗ vậy?”
“Kết hôn? Có chồng nào đâu?”
Một bà chị đã bước qua tuổi ba mươi lăm, nhưng giọng nói không hài lòng nói: “Mày đã đến lúc phải thay đổi rồi. Chồng mày đang đợi dưới đấy đấy.”
Ngọc Nhi vội vã chạy ra mở cửa sổ và nhìn xuống. Ở tầng sáu của công ty, không thể nhìn lầm lạc ai khác với cô.
Cứ nghĩ cô nhìn lầm, nhưng không, đúng là Huy đứng dưới, cầm hoa tươi.
Nghe lời nói phía sau, ai đó nói: “Anh ta bảo đến gặp cậu và muốn cậu chuyển lời rằng có thể dọn đồ về nhà không?”
Tai Ngọc Nhi như điếc. Làm thế nào mọi chuyện lại diễn ra nhanh đến vậy? Hay là cô đã sống quá chậm chạp và bỏ lỡ nhiều thứ?
Chuyện gì xảy ra giữa Huy và Nguyệt Nga? Tại sao Huy tìm đến Ngọc Nhi và muốn cô về ở? Liệu Ngọc Nhi có quay trở lại với Huy không?
Hãy theo dõi Phần cuối của truyện ngắn: Xin anh hãy để em đi! vào 19h00 ngày 21/10, trên chuyên mục Tâm sự - thể loại truyện ngắn.
Người đăng: Nguyễn Chí Hiếu
Tìm kiếm với từ khóa: [Truyện ngắn] Xin anh hãy để em đi – Phần 3
