Niềm tin là liên kết, không chỉ là tặng niềm tin cho đối phương mà còn là tin tưởng vào bản thân. Hằng và Long, cả hai đều thiếu sức mạnh để tiến về người mà họ yêu.
Hằng đứng trước bờ tàu, cảm nhận gió biển thổi qua từng sợi tóc, xoa dịu bức bối. Cô ước rằng gió có thể cuốn mình đi hoặc xóa sạch ký ức.
Cô nhìn Vũ và Long, hai người thân thiết, chúc mừng hạnh phúc dưới mái hiên nhỏ. Họ cười đùa, cùng nhau chia sẻ niềm vui. Cô mong muốn họ có thể hiểu được tâm trạng của mình, nhưng đồng thời cũng sợ họ sẽ hiểu quá nhiều.
Hằng thở dài, nhìn ra biển. Cô tránh mọi người, dù ngày mai là ngày cô sẽ kết hôn với Long trên chiếc tàu xa hoa này.
Mặc dù cô vẫn giữ nụ cười trên môi, bên dưới là một chiếc mặt nạ của sự hạnh phúc. Gương mặt hồng hào che phủ nỗi đau trong lòng cô, vốn đã lâu nay cô giữ kín.
Bởi vì cô không yêu Long.
Trái tim cô đã thuộc về Vũ từ lâu. Dù không rõ vì sao, có lẽ do cô quá nhút nhát và thiếu tự tin, nhưng cô luôn đứng trong bóng đèn của Vũ.
Bí mật tình cảm này đã bắt đầu ẩn chứa trong trái tim của Hằng từ năm cô mười lăm, khi cô lần đầu gặp Vũ. Hằng đơn độc đến thưởng thức buổi nhạc ngoại trời ở quảng trường trung tâm thành phố, nơi đám đông dồn dập nhau để tìm chỗ đứng và cúi người chỉ để nhìn thấy một phần của sân khấu. Âm nhạc vang vọng khắp nơi.
Hằng, cô bé bé nhỏ, bị đẩy đến mức ngã xuống đất. Nếu không có cánh tay của Vũ xuất hiện kịp thời, có lẽ cô đã bị giẫm bẹp. Hằng nắm chặt vào cánh tay của anh.
Từ khoảnh khắc ấy, hình ảnh chàng trai trẻ trung và mạnh mẽ đã ấn sâu trong trí nhớ của Hằng, trở thành điểm tựa vững chắc, khiến trái tim cô đập mạnh mỗi khi gặp anh.
Sau buổi nhạc ngoại trời, Hằng đã đặt cuộc hẹn với Vũ để bày tỏ lòng biết ơn và mời anh uống trà.
Mối quan hệ giữa họ phát triển thêm một bước, khoảng cách giữa hai trái tim dường như thu gọn, đôi khi không còn khe hở nào giữa nhịp đập chung. Tuy nhiên, vì lý do nào đó, Hằng không thể bước qua ranh giới đó, trong khi Vũ vẫn đợi chờ với tín hiệu yếu ớt từ trái tim cô.
Cả hai đều không tin tưởng vào bản thân và đối phương. Mối quan hệ của họ dường như chỉ là sự lơ lửng, mơ hồ và không rõ ràng.
Rồi một ngày, Vũ giới thiệu Hằng cho Long, người bạn thân của anh, người vừa trở về từ nước ngoài. Khác với Vũ, Long mạnh mẽ và quyết đoán. Anh ta chẳng ngần ngại thể hiện tình cảm với Hằng ngay từ lúc đầu, khiến cô bất ngờ.
Tại quán trà nhạc sống, Long tỏ tình với Hằng. Cô liếc nhìn Vũ, nhưng anh chỉ im lặng. Sự yên bình trải dài, làm cho không khí trở nên xao lạc, đầy kỳ vọng và ngập tràn cảm xúc.

Hằng đứng bên cạnh lan can của tàu thủy, hòa mình vào làn gió biển mặn mà. Mỗi cơn gió thổi qua nhẹ nhàng làm cho mái tóc cô lay động, làm dịu đi cảm giác hỗn loạn trong trái tim cô.
– Cho em chút thời gian để suy nghĩ nhé.
Hằng nâng mình lên và bước vào nhà vệ sinh. Nước mát từ vòi sen làm cho cô tỉnh táo hơn, nhưng đáp án cho lời tỏ tình của Long vẫn là một ẩn số. Trái tim cô thuộc về Vũ, không thể phủ nhận.
– Đối diện với nó bên ngoài đi, trốn trong đây cũng chẳng giúp gì đâu. – Vũ nói, tựa vào cửa nhà vệ sinh, không quan tâm đến việc nên đứng ở đó hay không.
Hằng bất ngờ, cảm thấy buồn bực và thất vọng. Cô có khả năng từ chối Long và thổ lộ tình cảm với Vũ, nhưng cô lại do dự. Trái tim cô lẽ ra đã thuộc về Vũ, nhưng sự lo ngại và áp lực khiến cô không dám đưa ra quyết định.
– Em đang rối bời, không biết nên nói gì. Em cảm thấy hồi hộp. – Hằng thốt lên, từng từ ngữ trở nên lẫn lộn, không thể tìm ra cách thích hợp để diễn đạt ý của mình. Tình cảm giữa cô và Vũ bỗng trở nên mơ hồ, như một chiếc bong bóng sắp vỡ tung.
– Tại sao em lại sợ hãi như vậy? Đôi khi, em cần phải mạnh mẽ trong những tình huống như thế. – Vũ tỏ ra bí bách, cảm thấy không thoải mái. Anh không muốn làm xáo trộn giữa Hằng và Long, nhưng cũng chẳng thể ngăn cản sự phát triển tự nhiên của họ. – Hoặc có lẽ, em nên đối mặt với bản thân mình, liệu em có dũng cảm hay không?
Vũ quyết định thúc đẩy Hằng và Long, dù anh biết mình không có đất diễn trong câu chuyện tình cảm này. Chẳng qua, anh muốn đánh thức lòng mạnh mẽ trong Hằng. Dù cảm xúc của cô có biến động, Vũ vẫn nghĩ rằng Hằng có thể vượt qua.
– Em không thua kém ai cả!
– Vậy thì chứng tỏ điều đó cho anh xem.
Hằng nhìn chằm chằm vào Vũ với ánh mắt quyết liệt. Đúng, là anh đã đẩy cô ra xa! Cô quyết định rời khỏi nhà vệ sinh, để lại Vũ đứng đó, trong bóng tối với lòng hỗn loạn và sóng sánh tư tưởng.
Anh hiểu, anh đã chọn sai con đường.
Như vậy, Hằng và Long chính thức trở thành một cặp đôi. Hằng chẳng cảm nhận gì ngoài sự ngu ngốc của mình, đã có lúc cô mong muốn nói lời chia tay với Long. Nhưng nỗi sợ hãi lại chiếm lấy cô, và cô chỉ còn biết gật đầu ừ hữ cho qua.
Vũ không thể chịu đựng được việc nhìn người con gái mình yêu, vì tay mình mà chuyển sang người khác. Anh quyết định rời khỏi, đăng ký chuyển công tác ra nước ngoài. Vũ biến mất một năm. Hai người không còn liên lạc.
Niềm tin không chỉ là sự trao đổi giữa hai người, mà còn là sự tin tưởng vào chính bản thân. Nhưng cả Hằng và Long, không ai đủ mạnh mẽ để tiến lên gần người mình yêu. Họ đã chọn cách rời xa, thậm chí khi chưa thể nói ra một lời yêu thương, và cuối cùng, hối hận đã đến.
Hằng thở một hơi sâu. Cô đã làm sai, nhưng giờ đây không thể quay lại. Vì ngày mai, cô sẽ kết hôn.
Một vòng tay ôm chặt bả vai cô, khiến cô nhảy mình, nhưng Long đã giữ chặt. Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô.
– Em nên đi ngủ sớm thôi. Cô dâu không thể đến lễ đường với đôi mắt thâm quầng đấy.
Hằng gật đầu.
– Ừ, anh đi ngủ trước đi. Em muốn thưởng thức chút gió biển thêm chút.
Long gật đầu, hơi rượu bay phấp quanh mũi anh và cô. Anh đã mơ mộng, khi gặp người bạn thân nhất và nhận được lời chúc mừng hạnh phúc. Long xiêu vẹo bước vào cabin.
Lại một khoảnh khắc im lặng, cuối cùng Vũ cũng quyết định nói lên. Lần này anh quay trở lại, không phải để chúc mừng hạnh phúc của Long. Anh muốn đối mặt với những khó khăn trong tâm hồn mình.
– Vậy là, em chuẩn bị kết hôn à.
Hằng gật đầu, ánh mắt không chạm vào anh.
– Lần này cũng giống như cái lần tỏ tình trước đây, đúng không?
Hằng suy nghĩ một lát, sau đó gật đầu một lần nữa. Vũ thở dài.
– Anh xin lỗi.
– Anh biết lý do chứ? – Mặc dù không nói ra, nhưng cả hai đều hiểu rằng vì sao Hằng chấp nhận kết hôn. Cô không có lựa chọn khác, chỉ vì sự mâu thuẫn và thiếu tôn trọng cho quyết định của chính mình. Còn Vũ, thì là vì sự nhút nhát, hay đúng hơn là sợ hãi, không dám thể hiện tình cảm của mình.
Hằng không kìm nén được nữa, giọt nước mắt lăn dài xuống gò má. Trái tim của Vũ đau đớn. Anh vươn tay lau đi giọt lệ ấy.
– Đừng khóc.
Hằng khóc càng to. Vũ ôm cô chặt, vỗ nhẹ lưng cô. Anh cảm thấy trách nhiệm với tình cảm mình dành cho Hằng, khiến cô rơi vào trái tim anh, lạc lõng và khó thoát khỏi. Anh nên nói điều này với cô từ lâu.
– Nếu anh nói ra rằng anh yêu em ngay bây giờ, chúng ta có thể bắt đầu không?
Hằng nhảy lên. Lời cô mong đợi nhất lại phải đến trong tình huống trớ trêu như thế này.
– Em quyết định sao?
– Tại sao không? – Vũ nói. – Dù có khó khăn, nhưng anh sẽ không bỏ chạy nữa, anh sẽ che chở cho em.

Anh cảm thấy cần phải chịu trách nhiệm với tình cảm mà anh dành cho Hằng, khiến cô mắc kẹt trong trái tim anh, bối rối và khó trở ra.
Hằng dừng lại một lát. Cô nên làm gì đây? Cô không biết. Cô chỉ muốn theo đuổi trái tim mình, nhưng cô không thể quay đầu. Cô đang trên chiếc thuyền lênh đênh giữa biển cả, chỉ có thể tiến về phía trước.
– Em đã muốn nói điều đó với anh từ trước ngày em kết hôn. – Hằng nhẹ nhàng hôn lên má anh. – Em đã tìm thấy sự mãn nguyện.
Hằng rời xa lan can của tàu thủy. Có lẽ cô không nên bày tỏ điều này, để rồi thêm một chút hi vọng và ngay lập tức nó lại bị đè nát.
– Em nghĩ không phải là quá đáng với chúng ta sao? Kết hôn với người mà em không yêu, và lừa dối anh ta suốt đời. Còn người em thật sự yêu, lại phải chịu đựng khổ sở, cùng với chính em nữa.
Hằng dừng lại, Vũ nói đúng. Nhưng cô phải làm gì đây? Gặp Long và nói rằng cô không muốn cưới nữa à?
– Điều này không phải là vấn đề của hiện tại. – Vũ tiến lại gần cô. – Đây là vấn đề của em, cho đến khi em làm sáng tỏ. Anh sẽ đợi và để em quyết định một lần nữa. Vì anh đã trải lòng rồi.
Hằng gật đầu và quay về căn phòng ngủ của mình trong cabin, nơi rộng lớn với tầm nhìn ra biển, thoải mái và dễ chịu. Nhưng nỗi bức bối trong lòng cô vẫn chưa tan đi.
Hằng ngồi bên giường, nhìn Long nằm say. Cô thấy may mắn vì Long đã uống nhiều rượu hơn bình thường, khiến anh ta chìm sâu trong giấc mơ và không biết gì đang xảy ra. Cô nấc lên, cố gắng níu lại hơi thở, chỉ để tiếng khóc ừ hữ trong cổ họng.
Long tỉnh giấc mà không biết từ lúc nào, anh ôm eo cô với kiểu ôm quen thuộc, nhưng có vẻ xa cách một chút. Long đặt mặt vào lưng cô.
– Em chỉ cần biết là, anh muốn em hạnh phúc thôi.
Long thì thầm.
Hằng phát khóc trong niềm vui. Hóa ra anh biết mọi chuyện từ lâu. Hóa ra, khi cô đang hoang mang và cố gắng lừa dối anh, anh đã biết và chờ đợi. Anh không giữ cô lại, mà thay vào đó, anh tôn trọng cô. Long cũng đã tự mình đánh lừa bản thân mình, khiến mối quan hệ của họ trở nên phức tạp hơn.
Cả hai người đàn ông ở bên cô đều đã đối mặt với tình huống này. Cuối cùng, chỉ còn cô là chưa quyết định. Cô nghẹn ngào đưa chiếc nhẫn từ ngón tay áp út và đặt vào lòng bàn tay của Long.
– Em xin lỗi.
– Không có lỗi gì cả. Chúng ta đều không có lỗi. – Long hôn nhẹ lên trán cô. – Quan trọng nhất là em đã thành thật, trước khi mọi thứ diễn ra. Đó là điều quan trọng nhất.
– Chỉ cần em thật lòng, trước khi mọi thứ diễn ra, thì chẳng có gì là quá muộn cả.
Đám cưới đột ngột bị hủy bỏ, nhưng chiếc tàu vẫn tiếp tục hành trình, đưa ba trái tim và tâm hồn qua bên kia đại dương.
Tình yêu có thể êm dịu hoặc mãnh liệt, nhưng quan trọng nhất là sự rõ ràng. Một lời giấu diếm, một câu kìm nén, đủ để làm tan vỡ những trái tim. Hằng nhận thức điều này và quyết định trở nên thành thật với chính bản thân, bất kể tương lai sẽ mang đến điều gì.
Người Đăng: Bé Cồn
Từ khoá: [Truyện ngắn] Trước ngày em kết hôn
