Trong kho truyện cổ tích Việt Nam, Thạch Sanh được xem là một trong những câu chuyện đặc sắc và ý nghĩa nhất.

Truyện Thạch Sanh không chỉ thu hút và ấn tượng với độc giả bởi câu chuyện căng thẳng mà còn để lại nhiều bài học sâu sắc cho độc giả, cùng với những chi tiết kì diệu, những yếu tố huyền bí được dân ta sáng tạo và đưa vào câu chuyện. Dưới đây, Mytour xin mời bạn đọc thưởng thức Truyện Thạch Sanh có file nghe mà chúng tôi đã chia sẻ trong bài viết sau.
Nghe truyện Thạch Sanh
Truyện Thạch Sanh
Ngày xưa ở quận Cao Bình có một cặp vợ chồng già mà vẫn chưa được ban cho đứa con nào. Hàng ngày họ sống khó khăn, phải vào rừng đốn củi để đổi lấy gạo nuôi sống. Họ luôn tử tế và hướng lòng với người khác, giúp đỡ những người cần trợ giúp mà không ngần ngại. Nhìn thấy lòng tốt của họ, Ngọc hoàng đã sai thái tử xuống trần gian làm con cho họ. Dù vậy, sau này vợ chồng họ vẫn không được ban cho con, dù đã đợi chờ mấy năm. Trong lúc ấy, chồng của người vợ đã qua đời. Mãi sau này, người vợ mới sinh được một đứa con trai.
Đứa bé khi lớn lên, người mẹ của nó cũng đã theo chồng lên thiên đàng. Nó phải sống một mình trong căn nhà cũ kỹ dựng dưới gốc đa. Đó chính là Thạch Sanh. Cuộc sống của Thạch Sanh chỉ có một cái búa mà cha để lại, mỗi ngày nó đều mang theo búa đi vào rừng đốn củi. Khi Thạch Sanh lớn lên và biết sử dụng cái búa: có một thiên thần được Ngọc hoàng sai xuống dạy nó các loại võ thuật và phép màu.
Một ngày nọ, có một người bán rượu tên là Lý Thông đi qua và nghỉ ngơi dưới gốc đa. Hắn thấy Thạch Sanh đang mang về một gánh củi to lớn, và nảy ra ý định: - 'Thằng này mạnh mẽ như voi. Nếu để nó ở với tôi, sẽ có ích lợi không thể ngờ'. Và sau đó, hắn bắt đầu tìm cách kết bạn với Thạch Sanh và đề nghị làm anh em. Thạch Sanh, cảm động và vui mừng, chấp nhận lời đề nghị và rồi từ đó, chàng trai từ bỏ cuộc sống dưới gốc đa để đến sống chung với gia đình Lý.
Gia đình Lý chuyên sản xuất rượu. Khi Thạch Sanh đến, mẹ con Lý được một tay đỡ đần rất tốt. Nhưng trong vùng, có một con Chằn tinh, có nhiều phép biến hóa kỳ bí, thường ăn thịt người. Quân quân đã nhiều lần cố gắng bắt và tiêu diệt nó, nhưng không thành công. Cuối cùng, họ phải xây dựng một miếu cho nó, và hàng năm, họ phải cúng một người để tránh sự hỗn loạn. Rủi thay, năm đó đến lượt Lý Thông bị chọn.
Khi nghe tin, mẹ con Lý Thông hoảng sợ và lo lắng, nhưng sau đó họ nghĩ ra một kế sách để lừa Thạch Sanh đi thay mình: - 'Hắn không có cha mẹ, vừa mới đến đây, lạ lẫm, chắc chắn sẽ dễ bị lừa'. Với suy nghĩ đó, vào chiều hôm đó, Lý Thông chuẩn bị một bàn tiệc rượu thịt ngon lành để mời Thạch Sanh ăn, và sau đó, hắn nói:
- Hôm nay là lượt anh canh miếu thờ, vậy em hãy thay anh một đêm, sáng mai lại quay về.
Thạch Sanh không nghĩ ngợi gì mà ngay lập tức đồng ý.
Giữa đêm đen ấy, Thạch Sanh đang mở mắt thì Chằn tinh từ sau miếu hiện ra, vuốt vuốt vuốt định bắt lấy chàng. Thạch Sanh nhanh chóng với búa đánh trả lại. Chằn tinh biến hình nhanh chóng, nhưng Thạch Sanh không sợ, chàng tiếp tục tấn công. Chỉ sau một thời gian ngắn, yêu quái bị búa của chàng xé thành đôi, lộ ra hình dạng của một con trăn to lớn. Thạch Sanh nhanh chóng chặt đầu và mang theo bộ cung tên bằng vàng của yêu quái về.
Canh miếu ba đêm liền, mẹ con Lý Thông đang ngủ thì nghe tiếng Thạch Sanh gõ cửa, tưởng là linh hồn của hắn trở về, hoảng sợ nhảy dậy lạy lùng. Khi Thạch Sanh vào nhà kể về việc giết Chằn tinh, mẹ con hắn mới yên tâm. Nhưng Lý Thông đột nhiên nghĩ ra một cách khác. Hắn nói:
- Con trăn kia được vua nuôi đã lâu. Bây giờ em giết nó, tất nhiên sẽ bị truy cứu trách nhiệm. Hãy nhanh chóng trốn đi, chưa sáng đã rạng, đừng để lại anh lo liệu trong nhà!
Nghe tin, Thạch Sanh kinh hoảng, vội từ giã hai mẹ con họ Lý ra đi. Chàng quay lại gốc đa cũ kiếm củi nuôi miệng. Lý Thông mang thủ cấp của yêu quái trình lên vua, tuyên bố đã giết Chằn tinh. Vua khen ngợi và bổ nhiệm hắn làm đô đốc.
Câu chuyện về công chúa con vua đã đến lúc lấy chồng. Tuy nhiên, cô ấy vẫn chưa chọn được người phù hợp. Các hoàng tử từ các nước khác nhau đã gửi người đến xin công chúa làm vợ, nhưng không ai được chấp nhận. Vua quyết định tổ chức một ngày hội lớn để công chúa ném quả cầu may từ trên cao, và người nào bị quả cầu chạm vào sẽ được cô ấy chọn làm chồng.
Trong lúc công chúa chuẩn bị ném quả cầu, một Đại bàng đột ngột xuất hiện và cướp đi quả cầu. Đại bàng thực sự là một yêu tinh sống trên núi với nhiều phép thuật. Thấy công chúa đẹp, nó đã đánh cắp quả cầu.
Thạch Sanh đang ngồi dưới gốc đa thì nhìn thấy Đại bàng bay qua, và bắn một phát tên từ cung của mình. Mũi tên trúng Đại bàng, khiến nó đau đớn và phải hạ xuống để nhổ mũi tên ra. Sau đó, nó lại tha công chúa về hang. Thạch Sanh theo dấu máu để tìm ra hang của quái vật.
Khi nhà vua biết công chúa mất tích, họ lo lắng và sai đô đốc Lý Thông đi tìm kiếm. Họ hứa sẽ gả công chúa cho ai tìm ra cô ấy và truyền ngôi cho người đó. Lý Thông lo lắng nhưng cũng hy vọng. Cuối cùng, hắn quyết định chỉ có người bạn cũ mới có thể giúp được mình, nên hắn ra lệnh cho quân lính đi khắp nơi hỏi tin tức về Thạch Sanh. Đồng thời, hắn cũng tổ chức một hội hát xướng trong mười ngày để nghe tin tức về Thạch Sanh. Tuy nhiên, sau tám chín ngày, vẫn chưa có tin tức mới.
Cho đến khi đến ngày thứ mười, hắn mới phát hiện Thạch Sanh ở giữa đám đông đi xem hội. Khi Lý Thông đề cập đến việc tìm công chúa, Thạch Sanh tức thì chia sẻ câu chuyện về việc bắn Đại bàng cho mọi người nghe. Lý Thông rất vui mừng, ngay lập tức yêu cầu chàng dẫn đường cho quân sĩ đến gần hang đá. Hang ăn dẫn xuống đất sâu, tăm tối không ai dám vào. Thạch Sanh tự nguyện đeo dây ở lưng cho mọi người xuống hang để thám thính.
Sau khi bị thương, Đại bàng phải nằm liệt một nơi, bắt công chúa phục vụ. Thạch Sanh đến đó và ẩn mình trong một góc, chờ công chúa đi qua một mình, sau đó mới tiến hành. Khi công chúa nhận ra chàng trai lạ mạng, đặt mạng để cứu mình, nàng không chỉ ngạc nhiên mà còn rất biết ơn. Thạch Sanh đã sử dụng thuốc mê để khiến Đại bàng ngủ say. Khi Đại bàng ngủ, chàng buộc công chúa vào dây và ra hiệu cho quân lính của Lý Thông kéo lên. Chàng đang chờ lượt của mình khi bất ngờ Lý Thông ra lệnh cho quân đội lấp kín cửa hang bằng đá, sau đó rút lui.
Thạch Sanh không thể ra khỏi, cảm thấy tức giận và tuyệt vọng. Chàng đập phá mọi nơi để tìm lối thoát. Trong lúc đó, Đại bàng tỉnh dậy. Khi thấy có người lạ và công chúa đã mất, hắn tức giận lao ra tấn công Thạch Sanh. Thạch Sanh đã sử dụng phép màu để chống lại một cách quyết liệt. Vì Đại bàng đã bị thương trước đó, nên sự chiến thắng của Thạch Sanh đến nhanh chóng.
Sau khi giết chết yêu tinh, Thạch Sanh lục tung mọi nơi. Chàng phát hiện một chàng trai bị giam trong một cái chuồng sắt, và sau đó mới biết đó là thái tử, con trai của vua Thủy. Hơn một năm trước đó, thái tử đi du lịch và tình cờ bị Đại bàng bắt và giam cầm ở đây. Thạch Sanh đã sử dụng cung vàng để bắn tan cái chuồng sắt và cứu thái tử. Thái tử thoát khỏi nguy hiểm và rất biết ơn Thạch Sanh, mời chàng xuống thăm Thủy phủ. Vua Thủy rất hạnh phúc khi gặp lại con trai mình và biết ơn Thạch Sanh. Vua đã trao cho chàng nhiều quà vàng ngọc nhưng Thạch Sanh từ chối và chỉ xin một cây đàn. Sau đó, chàng trở về gốc đa sinh nhai theo nghề cũ của mình.
Câu chuyện về Chằn tinh và Đại bàng sau khi qua đời: linh hồn của họ không được ai cúng tế, nên họ phải đi lang thang để kiếm miếng ăn. Một ngày nọ, họ tình cờ gặp nhau và mỗi người kể cho nhau nghe về số phận không may của mình. Hai bên quyết định hợp tác để trả thù Thạch Sanh. Họ lẻn vào kho tàng của vua để ăn trộm và đem tất cả mang đến gốc đa để gây rối. Quả thật, sau đó họ bị phát hiện và bắt. Thạch Sanh đã bị bắt và đưa vào ngục.
Công chúa sau khi được Lý Thông đưa về cung, bất ngờ mất tiếng nói. Suốt ngày mặt buồn không một chút cười nở. Vua phải hoãn việc cưới và yêu cầu Lý Thông tổ chức đàn cầu nguyện cho sức khỏe của nàng. Mặc dù đã mời các pháp sư có phép thuật mạnh mẽ nhất đến cầu nguyện, nhưng không có kết quả. Công chúa ngày ngày ngồi im lặng làm cho vua lo lắng. Trong khi đó, Thạch Sanh bị bắt và thuộc quyền xét xử của hắn. Lý Thông không ngờ người mà hắn cố ý hại lại vẫn sống sót. Hắn nghĩ: 'Nếu để hắn sống, hắn sẽ tranh mất công ta và tố cáo ta'. Vì vậy, Lý Thông quyết định kết án Thạch Sanh tử hình.
Trong tù, Thạch Sanh, buồn bã, lấy đàn của vua Thủy ra và gảy, không biết rằng đó là cây đàn thần. Âm nhạc phát ra như lời oán trách, than thở, tức giận và bực bội. Âm nhạc trách móc sự lạnh lùng của công chúa và vạch tội ác của Lý Thông. Tiếng đàn thoát ra khỏi nhà ngục và lan tỏa rất xa. Nó bay vào hoàng cung, lọt vào tai của công chúa. Lúc đó công chúa đang ngồi trên lầu. Nghe thấy tiếng nhạc, tự nhiên nàng đứng dậy cười nói. Câu đầu tiên của nàng là xin vua cha cho gọi người gảy đàn vào cung.
Nhà vua, bất ngờ, yêu cầu Thạch Sanh đến. Trước mặt đám đông, chàng kể lại câu chuyện của mình từ lúc mồ côi cha mẹ đến khi kết bạn với Lý Thông: từ việc chém Chân tinh, bắn Đại bàng, cứu công chúa, bị lấp cửa hang, đến việc giải thoát cho vua Thủy Tề và bị bắt đến đây. Vua và hoàng gia đều cảm thông với chàng. Vua ra lệnh giam giữ Lý Thông và con trai của hắn, sau đó giao phó việc xét xử cho Thạch Sanh. Chàng tha thứ cho họ và cho họ trở về quê nhà làm ăn. Tuy nhiên, khi trở về, họ bị sét đánh chết giữa đường.
Nhà vua hạnh phúc khi gả công chúa cho Thạch Sanh. Lễ cưới của họ là sự kiện hoành tráng nhất từ trước đến nay. Việc này khiến các hoàng tử và các vị quan các nước bị từ hôn bởi công chúa tức giận. Họ tụ họp binh lính từ mười tám quốc gia, đến hỏi vua tại sao lại gả con gái của mình cho một người tầm thường. Nhưng khi nghe tiếng đàn thần của Thạch Sanh, quân lính của mười tám quốc gia không còn ý định chiến đấu nữa. Cuối cùng, các hoàng tử đồng ý cuối cùng. Thạch Sanh cùng phục vụ cơm cho họ ăn. Mọi người thấy niêu cơm quá nhỏ, tất cả đều bĩu môi không muốn dùng đũa. Thạch Sanh đề nghị họ ăn hết niêu cơm sẽ được thưởng lớn. Tất cả mọi người cố gắng ăn hết, nhưng mỗi lần ăn cơm, niêu lại đầy. Sau khi no, họ lạy tạ và quay về nước.
Sau này, vì vua không có con trai, nên đã nhường ngôi cho Thạch Sanh.
