
Tuy nhiên, không có lớp học nào về 'Tâm Lý' dành cho giáo viên, những cá nhân cũng cần được quan tâm.
Báo đài liên tục đưa tin về các trường hợp giáo viên bạo hành học sinh, hình phạt tàn bạo, và việc đánh đập trẻ em bị đưa vào thùng rác... Không bao giờ trước đây tâm lý của phụ huynh lại bị tổn thương đến thế, và họ không bao giờ lo lắng cho con cái của mình như thế. Trường học cần phải có một lớp học về tâm lý học sinh để xử lý các vấn đề của học sinh cũng như của phụ huynh.

Trong cuốn sách Bí Mật Do Thái - Kích Thích Tài Năng Trẻ, tác giả đã viết:
“Là giáo viên cũng giống như là phụ huynh trong một gia đình lớn, phải chịu trách nhiệm với tất cả mọi người trong nhà.
Mỗi học sinh lại có tính cách và nhu cầu riêng.[...]Là giáo viên cũng giống như một huấn luyện viên. Toàn bộ đội đều cần được hướng dẫn để đạt đến mục tiêu và giáo viên là người phải tổ chức đội hình và không phải ai cũng đồng ý với cách tổ chức đó. Khi đội chiến thắng, đó là thành công của các cầu thủ, nhưng khi đội thất bại, đó là lỗi của huấn luyện viên.
Việc làm giáo viên cũng tương tự như làm lãnh đạo của một quốc gia nhỏ, nơi mỗi người đều muốn thay đổi điều gì đó: một người muốn thay đổi, người khác muốn phá luật, và người còn lại muốn giảm thuế và tăng ngày nghỉ…
Làm giáo viên cũng là hiểu rằng bạn sẽ không bao giờ đặt chân lên miền đất hứa. Thay vào đó, bạn chỉ có thể đứng trên đỉnh Nebo, như Moses, để tiễn đưa mọi người lên đường.
Giải quyết các vấn đề trong học đường chưa bao giờ dễ dàng, nhưng đừng quên rằng mọi vấn đề đều có hai phía, và nếu chỉ tập trung vào việc bảo vệ một bên mà lờ đi những vấn đề ở phía còn lại, thì vấn đề sẽ không bao giờ được giải quyết triệt để.
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc giáo viên sử dụng bạo lực với học sinh, cả về mặt thể chất và tâm lý, và nguyên nhân chính nằm ở con người, ở tâm lý của nhà giáo.

Một trong những vấn đề đáng chú ý là Tình trạng Rối loạn cảm xúc, một tình trạng rối loạn tại não bộ dẫn đến sự thay đổi cảm xúc không ổn định (thường xuyên chuyển đổi giữa trạng thái hưng phấn và trạng thái ức chế), đây là một trong những căn bệnh phổ biến thứ hai trong các rối loạn tâm thần, thỉnh thoảng người mắc bệnh gặp khó khăn trong việc kiểm soát cảm xúc tức giận.
Vấn đề này không chỉ là vấn đề tâm lý mà còn liên quan đến vấn đề sinh lý, cụ thể là sự rối loạn của các hormone Serotonin (gây cảm giác hưng phấn) và Dopamine (gây cảm giác ức chế), khiến người đó trở nên uất ức, mệt mỏi, đau đớn, suy nghĩ tiêu cực và thậm chí có thể dẫn đến tâm trạng kích động, hoang tưởng...
Tình trạng này có thể bị ảnh hưởng bởi điều kiện làm việc, bắt đầu từ sáng sớm đã phải đến trường, hàng ngày phải làm việc với hàng chục đứa trẻ, chiều tới 5 - 6 giờ mới có thể về nhà và sau đó lại phải lo lắng cho chuyện gia đình, con cái... trong khi thu nhập không cao.

Trong tình trạng bình thường, mọi giáo viên, người trông trẻ đều thể hiện sự yêu thương đối với trẻ em, không ai từ chối tình yêu thương đó. Tuy nhiên, họ biết rằng hành vi đó là vi phạm pháp luật, nhưng khi họ gặp áp lực mà không có cách giải tỏa, họ có thể hành động theo cách không có ý thức.
TS Nguyễn Ngọc Quỳnh Dao, Trưởng khoa Giáo dục Mầm non, ĐH Sài Gòn cảnh báo: 'Tình trạng này kéo dài, nếu không được giải tỏa có thể dẫn đến căng thẳng, trầm cảm, và dẫn tới các vấn đề tâm lý. Nhiều giáo viên mắc phải tình trạng tâm lý 'thích hành hạ người khác', với đối tượng thường là học sinh và những người xung quanh.'
Sâu hơn nữa, những hành động bạo lực của giáo viên đến học sinh thường bắt nguồn từ 'ám ảnh tiềm thức' do chính họ đã từng bị bạo hành khi còn nhỏ, dẫn đến sự phát triển nhân cách không cân đối. Khi trưởng thành, họ thường hành động theo cách mà họ đã trải qua khi nhỏ vì cho rằng đó là cách xử lý đúng với đứa trẻ phạm lỗi.
Ví dụ tiêu biểu cho hành vi này là triết lý “Thương cho roi cho vọt” đã chiếm lĩnh tiềm thức của người Việt suốt nhiều thế hệ. Tuy nhiên, với những ảnh hưởng tiềm thức không cân đối này, chúng ta thường không kiềm chế được mức độ hành vi, và những hành vi “đòi lại” thường trở thành sự bạo lực không hợp lý.

Trong xã hội ngày nay, giáo viên đang đối mặt với một sự mâu thuẫn giữa hai giá trị: Giá trị tình cảm - nơi học sinh coi trọng giáo viên theo truyền thống, và giá trị xã hội - nơi giáo dục thường được xem là một dịch vụ được cung cấp cho khách hàng là học sinh và gia đình. Trẻ con ngày nay trở nên năng động hơn, còn phụ huynh lại đặt quá nhiều áp lực lên họ.
Cần nhìn nhận rằng, giáo viên cũng cần được quan tâm và tạo điều kiện làm việc thuận lợi để họ có thể phát huy hết khả năng của mình, thậm chí là được hỗ trợ tâm lý và điều trị khi cần thiết. Chúng ta đều là con người, và nếu phụ huynh thường khó lòng quản lý được một gia đình có 2 đứa trẻ thì việc giáo viên phải đối mặt với gần 40 học sinh là một thách thức thực sự khó khăn.
Làm sao giáo viên có thể “kích thích tài năng của trẻ em” nếu tình yêu với giáo dục đang dần mất đi mỗi ngày?
Thay đổi giáo dục đồng nghĩa với việc thay đổi những người thực hiện giáo dục.
Dừng lại
Mytour
