
Bắt đầu từ tháng 2 và kéo dài đến tháng 5 năm 2020, câu chuyện của Nuage Rose được tái hiện qua các cảnh diễn biến song song giữa Việt Nam và Pháp, từ tiếng còi của xe cứu thương đến những suy tư sâu lắng của tâm hồn, từ những tình cảm dành cho quê hương đến những bi kịch mà con người phải trải qua... Từ những trải nghiệm của một người phải cách ly tại Việt Nam, thấy được sự biến đổi của chiếc khẩu trang từ vật dụng bình thường đến món quà quý giá tại Pháp, và thậm chí cả những cảm xúc khi “một mình, trong lặng lẽ, sốt, đau” vì đã mắc phải Covid-19..., “120 ngày mây thì thầm với gió” được viết ra với sự chân thành, bất ngờ và rất cảm động.
Dương Thành Truyền, nhà văn và nhà báo, nhận xét rằng “120 ngày mây thì thầm với gió” như một câu chuyện được kể trong khung cảnh ba chiều.
Theo chiều dọc, đó là cuộc sống kéo dài 120 ngày, như một chiếc đồng hồ cổ đồng hồ chạy theo nhịp điệu của sự sống và cái chết, của sự thành công và thất bại, của sự ra đi và trở lại.
Theo chiều ngang, đó là khoảng cách không gian từ Paris đến Hà Nội, từ taxi đến sân bay, từ ghế nhà vệ sinh đến cửa ra vào, từ máy tính đến điện thoại thông minh liên tục cập nhật tin tức, từ xe cứu thương đến bệnh viện đến khu cách ly, từ khẩu trang đến quần áo bảo hộ phòng chống dịch, từ gia đình đến quê hương với niềm tin vào đất nước.
Và theo chiều sâu, là cuộc trải nghiệm vô tận của những cảm xúc hàng ngày, những hoài niệm dày vò của quá khứ, một người đang lắng nghe từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim, từng giọt mồ hôi, từng chất lỏng trong cơ thể mình, đang lắng nghe mỗi ký ức, mỗi trăn trở, mỗi trải nghiệm mới mẻ mà cuộc sống đem đến.
“120 ngày mây thì thầm với gió” được xuất bản bởi Nhà Xuất Bản Trẻ.
Theo Báo Hà Nội Mới
