
Tác giả của cuốn sách “Tự do từ đầu đến cuối” là một nhà lãnh đạo tinh thần độc đáo với sự khác biệt là không thuộc về bất kỳ tổ chức, tôn giáo hoặc triết lý nào. Ông gợi mở sự quan tâm trên toàn thế giới mà không cần sự ủng hộ của bất kỳ tín đồ nào.
Triết lý rộng lớn trong tất cả các tác phẩm của ông là dẫn dắt độc giả hướng về bản thân để tự nhận biết. 'Để hiểu được những đau khổ và mâu thuẫn tồn tại trong chính chúng ta và trên thế giới, trước hết chúng ta phải tìm ra sự rõ ràng trong chính bản thân mình. Sự thông suốt là kết quả của sự tự nhận thức và suy nghĩ đúng đắn. Suy nghĩ đúng đi đôi với sự tự nhận biết. Khi không hiểu rõ về bản thân, những gì chúng ta nghĩ sẽ sai lầm',
Mặc dù đây là một triết lý đặc trưng của Phương Đông, nhưng Krishnamurti không phải là một người theo đạo Hindu: Ông không đọc Kinh Thánh cũng như Áo Nghĩa Thư, thậm chí cả Chí Tôn Ca, vì ông e ngại chúng có thể ràng buộc suy nghĩ của ông vào một đức tin cụ thể. “Tôn giáo” của ông chính là chủ nghĩa cá nhân, một tư duy luôn khao khát và tìm kiếm sự thật mà không cần phải dựa vào sách vở, lãnh đạo, tổ chức hay phương tiện truyền thông. Đó mới là bản chất của tự do thực sự.
Krishnamurti khuyến khích chúng ta nhận thức về hoạt động của tâm trí: không phải là hướng nội, lên án hay phê phán, mà chỉ đơn giản là nhận thức về tâm trí và nguồn gốc của những suy nghĩ. Khi tách rời ý thức cá nhân, ham muốn nội tại, ký ức thân thuộc ra khỏi việc quan sát sự vật, bạn sẽ nhìn mọi thứ theo một cách mới mẻ. Bạn sẽ bắt đầu thưởng thức chúng ngay trong hiện tại, chứ không để chúng bị ảnh hưởng bởi quá khứ. Và đó là con đường bạn học cách giải thoát thế giới khỏi chính mình, khỏi chính bản thân dục vọng, khỏi chính con người đầy lòng tham lam, để nhìn mọi thứ như chúng là.
Ông lấy ví dụ: “Bạn thấy cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp, một cây xanh tươi trên cánh đồng và khi bạn lần đầu tiên nhìn thấy, bạn sẽ tận hưởng hoàn toàn. Rồi bạn quay lại với mong muốn được sống lại cảm giác này một lần nữa. Điều gì xảy ra khi đó? Không còn sự thích thú, bởi vì chính ký ức về hoàng hôn của ngày hôm qua đang thúc giục bạn phải tận hưởng.

Trước đây, bạn không có ký ức, chỉ là một sự nhận thức tự nhiên, một phản ứng trực tiếp; nhưng bây giờ tâm trí bạn đang tràn đầy mong muốn tái trải nghiệm niềm hạnh phúc đã qua này. Điều này có nghĩa là ký ức đang xen vào giữa bạn và hoàng hôn, do đó không còn sự tận hưởng, không còn sự giàu có, đầy đủ trọn vẹn của cái đẹp.”
Con người nghĩ rằng họ đam mê tự do, nhưng thực tế là họ chỉ muốn trốn thoát khỏi tự do, trốn thoát khỏi việc tự suy nghĩ cho bản thân, trốn thoát khỏi trách nhiệm của việc phải chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của bản thân. Krishnamurti cho rằng khi đọc các tác phẩm của ông, bạn đừng đọc chúng như “một học thuyết phải tôn trọng, mà như một lời mời gọi để điều tra và xác minh sự thật của nó cho chính mình”. Ông không muốn bản thân trở thành kẻ truyền bá sự thật, một chân lý vĩnh hằng, một giáo lý thiêng liêng. Bạn là người hiểu bản thân mình rõ nhất: Đừng trao quyền đó cho người khác.
Không phải ngẫu nhiên mà “Tự do đầu tiên và cuối cùng” được Quỹ Krishnamurti đánh giá là cuốn sách bán chạy nhất trong mọi tác phẩm của ông. Cuốn sách sẽ trình bày tư tưởng cốt lõi nhất của vị triết gia vĩ đại này, tạo nền tảng cho những ai mới bắt đầu nghiên cứu hệ thống triết lý của ông. Nó nhấn mạnh sự giải phóng con người, với mục tiêu không chỉ là thoát ra khỏi vòng vây của tôn giáo, văn hoá, giáo điều... mà còn là sự thức tỉnh khỏi chính sự ràng buộc của bản thân.
Bạn không phải là suy nghĩ của chính mình: Bạn là sự nhận thức tinh khiết, không phân biệt, không lựa chọn, không tính toán, chỉ đơn thuần là quan sát. Đó là sự tự do tâm trí vượt lên trên bất kỳ giới hạn nào mà con người từng trải qua. Nó là sự tự do đầu tiên mà chúng ta trải qua khi mới lọt lòng, và cũng là sự tự do cuối cùng mà một con người khao khát cảm nhận trước khi qua đời.
Mytour tổng hợp | Nguồn ảnh: Sưu tầm
