
Mỗi khi tôi muốn ghi chép điều gì đó, thường tôi lại tự hỏi liệu có ai cùng suy nghĩ với tôi không. Tất nhiên, sẽ có những ý kiến đa dạng, nhưng liệu chúng có phản ánh đúng và phù hợp không?
Những gì tôi viết đều là quan điểm cá nhân, dựa trên những trải nghiệm và quan sát của riêng tôi. Nó không thể làm hài lòng mọi người, sẽ có những phản ứng khác nhau, nhưng tôi hy vọng rằng những ai không đồng tình, ít nhất cũng sẽ hiểu và có thể mở lòng thay đổi suy nghĩ của họ một chút.
Vấn đề tôi muốn nói hôm nay là cách xử sự với các loài động vật trên lãnh thổ quốc gia, và những người yêu thương chúng thì bị cho là không có công việc quan trọng.
Tôi không tự xưng là người có phẩm chất gì đặc biệt, cũng không dám khẳng định mình là người tốt. Nhưng những ngày qua, có quá nhiều sự kiện khiến tôi đau lòng, tôi đã suy nghĩ nhiều và tự hỏi, liệu con người có thể độc ác đến thế không?
Nếu bạn đam mê bảo vệ chó mèo và phản đối việc giết thịt chúng, chúng ta có điểm chung. Lý do tôi yêu thương chó mèo nhưng không ưa các loài động vật khác, là bởi chúng không giống như các loài gia súc hay gia cầm, chúng không được nuôi để làm thịt. Chúng là bạn đồng hành của chúng ta trong nhà, là một phần của cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Bạn đã bao giờ thấy ai đó vứt bỏ thịt chó, mèo sang nước khác chưa? Đó là hành vi vi phạm pháp luật, là một trong những hành động đáng lên án nhất. Tôi không thấy quốc gia nào khác thảo luận, giết và ăn thịt chó, mèo nhiều như quốc gia của chúng ta, đó là sự thật. Nhiều người nuôi chó, mèo chỉ để giết thịt cuối cùng, điều đó thật tàn nhẫn và thiếu lòng nhân ái. Tôi tự hỏi liệu họ có một chút lòng yêu thương nào không. Chúng xem bạn là gia đình, vui mừng chào đón bạn mỗi khi bạn về nhà, chúng đặt bạn lên trên hết nhưng cuối cùng, bạn chỉ xem chúng như thức ăn.
Khi tôi còn nhỏ, tôi hỏi mẹ rằng: “Tại sao chó, mèo thích ăn xương mẹ nhỉ?”, mẹ trả lời: “Bởi vì chúng không có thịt để ăn.” Tôi thẳng thắn nhận ra và nhận ra rằng tôi đã hiểu nhầm. Chúng cũng giống như chúng ta, chúng thích thịt nhưng chỉ ăn để sống, không có lựa chọn nào khác.

Nếu bạn thường xuyên sử dụng mạng xã hội và đọc tin tức, bạn có thể biết về vụ việc 15 chú chó, mèo bị ám sát. Khi tôi nhìn thấy hình ảnh, tôi không thể nhìn lâu hơn, nó quá đau lòng.
Đi qua những con đường quê dài, tôi nghĩ rằng tôi đã đến đích, tôi sẽ có thời gian thoải mái và vui vẻ, nhưng cuối cùng lại bị những con người, một số mang danh là “bác sĩ”, đốt cháy. Sự việc gây ra một làn sóng phản đối lớn, hầu hết mọi người đều lên tiếng lên án hành động này. Lúc đó, mỗi lần tôi đọc tin tức, tôi thấy mình bị đau lòng khi không thể làm gì để thay đổi tình hình. Tôi đọc nhiều bình luận, phần lớn đều thể hiện sự đồng cảm và chỉ trích hành động đó, nhưng vẫn còn một số người cho rằng đó là điều cần thiết, và trách móc những người khác vì họ dành quá nhiều thời gian quan tâm đến vấn đề không phải của họ. Tôi không biết họ nghĩ gì, nhưng tôi cảm thấy họ thiếu lòng nhân ái, so với những người thực hiện hành động đó.
Từ khi nào lòng nhân ái trở thành một trò đùa?
Từ khi nào lòng thương xót đối với động vật trở thành một điều đáng khinh thường như vậy?

Tôi thấy những người mỉa mai đó thường là những người trưởng thành, những người luôn nhấn mạnh về nhân quyền. Họ nói những lời như: “Mạng người quan trọng hơn mạng chó” “Nhân quyền quan trọng hơn quyền của chó”. Nghe có vẻ lý trí. Nhưng mỗi khi có sự việc mất mát người, nhân quyền bị vi phạm, những vụ bất công xảy ra, họ đâu? Họ không dám đứng lên, không dám thể hiện quan điểm, tình cảm của mình, và trên hết, họ sợ bị chế giễu. Nếu họ không thể làm được điều đó, họ không có quyền phê phán ai đó vì thể hiện quan điểm của mình. Đó là cách con người tự nhiên, như cách bạn yêu cây hoặc dòng sông. Tất cả đều đáng quý và cần thiết cho sự phát triển toàn diện của một quốc gia.
Mahatma Gandhi, một nhà lãnh đạo và anh hùng dân tộc của Ấn Độ, đã nói: “Sự vĩ đại và tiến bộ đạo đức của một quốc gia có thể được đo lường bằng cách họ đối xử với động vật.” Đây là câu nói mà tôi rất ấn tượng và thấy đúng. Đạo đức của một người có thể được đánh giá từ nhiều góc độ khác nhau. Không thể nói rằng một người đối xử tốt với mọi người, không vi phạm pháp luật, nhưng lại ngược đãi động vật, ăn thịt chó mèo là “đạo đức” được.

Đất nước chúng ta là một trong những quốc gia tiêu thụ thịt chó nhiều nhất thế giới, và nhiều người vẫn cho rằng việc ăn thịt chó là bình thường, không vi phạm pháp luật, vì thế không ai có quyền cấm họ. Đúng là không thể cấm họ, nhưng đạo đức và lương tâm của họ đã bị suy giảm một phần.
Dù có cảm xúc, nhưng động vật vẫn chỉ là động vật. Dù chúng coi bạn là gì đi nữa, cuối cùng chúng vẫn chỉ là thức ăn thôi, đúng không?
Các quốc gia tiên tiến như Mỹ, Thụy Sĩ, Nga,... đều có chính sách bảo vệ động vật, đặc biệt là chó mèo và hành vi hành hạ chúng là bị phạm pháp và có thể bị phạt tù. Điều này là điều tôi mong muốn nước ta học hỏi. Tôi không nói tất cả người Việt Nam, nhưng nhiều người hiện nay đã thay đổi suy nghĩ, họ coi chó mèo là bạn, là thành viên trong gia đình và khi chúng mất, cũng được chôn cất tử tế. Tôi rất trân trọng những người như vậy.
Tôi từng nuôi một con chó, tôi rất quý nó và tôi tin rằng nó cũng vậy. Nó dường như là người bạn thân nhất của tôi vào thời điểm đó. Mỗi khi tôi về nhà từ trường, nó luôn vẫy đuôi chào đón tôi, làm tan biến mọi mệt mỏi. Đã gần 5 năm rồi, cho đến khi nó bị bắt mất. Tôi đã khóc rất nhiều và vẫn hy vọng rằng một ngày nào đó nó sẽ trở lại. Tưởng tượng khuôn mặt độc ác của những kẻ đó khiến tôi tức giận.
Nhưng sự yêu thương đó không được mọi người xung quanh tôn trọng, họ coi đó như là trò cười. Nhưng bây giờ tôi đã quen, tôi không quan tâm họ nghĩ gì nữa, mỗi người có quan điểm riêng và tôi vẫn giữ lại tình cảm mà tôi coi là quý giá.
Những “bạn” của tôi, từ khi còn bé cho đến khi tôi lớn, đều lần lượt ra đi. Chúng không thể đi cùng tôi suốt quãng đường dài đời. Tôi luôn tự hỏi liệu do mình đã quá vô tâm hay là do mình không có duyên với việc nuôi chúng.
Tôi không căm ghét những người ăn thịt chó, nhưng tôi mong ước sẽ có ít người như tôi hơn, người ngày ngày đứng trước cổng, ngóng chờ một hình bóng xa xăm không bao giờ quay về.
Những con chó mèo đó, có thể bạn coi chúng là vô dụng, chỉ biết ăn và kêu, nhưng bạn có biết không, khi bạn sẵn lòng chấp nhận chúng, chúng sẽ trao bạn tất cả những gì chúng có. Người ta thường nói vật nuôi sẽ phản ánh cách người chủ đối xử với nó. Cho dù bạn có đánh đập, chúng vẫn xem bạn là tất cả, chúng khác con người ở chỗ là chúng sẽ không bao giờ phản bội bạn. Bạn có thể không yêu thương chúng, nhưng làm ơn đừng đối xử tệ với chúng. Tìm được người yêu thương mình khó lắm, mà yêu thương bạn vô điều kiện thì càng khó hơn.
Bạn không hứng thú với chó mèo cũng được, đó là quyền của bạn, nhưng làm ơn, đừng xử lý tệ với chúng.
Tôi hiện tại không thể làm điều gì lớn lao để giúp những người bạn của mình. Điều duy nhất tôi có thể làm bây giờ là viết ra những điều mình nghĩ và chia sẻ với mọi người. Tôi mong rằng một ngày nào đó, Việt Nam sẽ có luật cấm ăn thịt chó mèo. Và hơn thế nữa, sẽ có nhiều người có suy nghĩ chính đáng hơn về vấn đề này.

Mỗi khi gặp một em chó mèo cần được cứu, hãy nhớ rằng gặp bạn có thể là hy vọng cuối cùng mà nó có được.
Khi bạn thấy một con chó hoặc mèo cần sự giúp đỡ, đừng ngần ngại, bởi bạn có thể là cơ hội cuối cùng của chúng.
Cứu một con vật không thay đổi thế giới, nhưng với con vật đó, thế giới của nó sẽ hoàn toàn thay đổi.
Đừng làm ngơ khi bạn có thể giúp đỡ những con vật xung quanh. Sự hỗ trợ dù nhỏ nhất của bạn cũng có thể mang lại cho chúng một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Đừng bỏ qua việc thiện nhỏ, đừng thực hiện việc ác nhỏ.
Nếu bạn không thể làm những công việc lớn, hãy làm từng việc nhỏ với tình yêu lớn.
/Nguồn: Tổ chức Yêu Động Vật (YDV)/
