
Đề bài
Tư tượng về người lái đò qua bài viết tùy bút 'Người lái đò trên Sông Đà'
Lời giải chi tiết
Nguyễn Tuân, một trong những ngòi bút đặc trưng của văn xuôi hiện đại. Mỗi tác phẩm của ông ca ngợi vẻ đẹp của cuộc sống và con người, tình cảm với quê hương. Sự độc đáo của ông được thể hiện qua bài viết 'Người lái đò trên Sông Đà', một tác phẩm tùy bút cũng như một bài thơ văn xuôi, phản ánh phong cách nghệ thuật riêng của ông.
Trong 'Người lái đò Sông Đà', Nguyễn Tuân mô tả không chỉ về một con người và một con sông, mà còn biến mọi cảnh vật thiên nhiên thành những tác phẩm nghệ thuật, con người trở thành những nghệ sĩ điêu luyện.
Nhờ khả năng quan sát và mô tả sắc nét, Nguyễn Tuân đã tạo ra những bức tranh sống động, hình tượng kỳ vĩ và hấp dẫn trong tác phẩm này.
Người lái đò trên sông Đà, một ông già 70 tuổi, đã dành nhiều năm để lái đò trên dòng sông này. Ông là một người lái đò lão luyện, hiểu biết sâu sắc về nghề nghiệp của mình.
Đây là một con người trải nghiệm, hiểu biết, chuyên nghiệp trong nghề lái đò. Nguyễn Tuân diễn đạt sự ngưỡng mộ của mình đối với ông này và mô tả sông Đà như một trường đấu anh hùng mà ông đã thuộc về.
Nguyễn Tuân mô tả người lái đò trên sông Đà với hình ảnh của một người cao lớn, sức khỏe vẻ vang nhưng đầu tóc đã bạc phơ, cánh tay vẫn còn đầy sức trẻ trung. Ông đã gọi họ là 'vàng mười', chiến đấu với dòng sông Đà, vượt qua những thách thức của bãi đá gai góc, những cái chết nguy hiểm.
Tuy nhiên, sự dũng cảm và gan dạ không đủ, quan trọng hơn là kỹ năng lái đò điêu luyện và nghệ thuật. Tác giả so sánh người lái đò với người lái xe, nhưng chỉ ra sự khác biệt đặc biệt giữa lái đò và lái xe trên đèo.
Dòng sông Đà đầy nguy hiểm nhưng người lái đò vẫn giữ vững lái đò. Mặc dù đối mặt với những thử thách khắc nghiệt, họ vẫn giữ vững sức mạnh và tinh thần tỉnh táo.
Nhờ sự dũng cảm và tài năng của con người, người lái đò đã vượt qua mọi thử thách của sông Đà, trở về bến bình yên. Đây là một ca ngợi về lao động và chiến thắng của con người trước thiên nhiên.
Văn bản tạo ra cảm hứng lãng mạn và sáng sủa, truyền cảm trong từng câu văn, tạo ra sức hút không thể cưỡng lại. Đây là một bài ca về lao động và con người.
Sau mười năm trên chiếc thuyền, dù đã nghỉ hưu từ lâu, trên người lái đò vẫn còn những dấu vết, như một huân chương lao động cao quý.
Chúng ta biết ơn nhà văn Nguyễn Tuân đã tạo ra một tác phẩm nghệ thuật sáng tạo. Nó không chỉ giúp ta hiểu hơn về cuộc sống, văn hóa, và lịch sử, mà còn là một kiệt tác thẩm mỹ, giúp ta cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của thiên nhiên và của con người lao động.
Nguyễn Tuân thật sự là một danh họa trong việc ca ngợi những người lao động anh dũng, đầy quyết tâm.
Nguyễn Trà My
(Học sinh trung học phổ thông, Hòa Bình)
