Bộ ảnh với tông màu trắng, sáng, nhưng vẫn mang sự mịt mùng của những kí ức muốn phai mờ được gọi là “Một Vở Kịch Địa Ngục” của nhiếp ảnh gia Daniel Kovalovszky, đề cập đến thời kỳ đen tối của Hungary dưới chế độ độc tài xâm chiếm.Năm 1945 tại Hungary, Mátyás Rákosi, lãnh đạo của Đảng Cộng sản Hungary, theo guồng của Liên Xô, thiết lập một chế độ độc tài Stalin mới, làm suy sụp nghiêm trọng quyền lợi của con người. Ông đã thành lập Cơ quan An ninh Bảo vệ Nhà nước, một tổ chức cảnh sát bí mật từ năm 1945 đến 1956. Tổ chức này tàn bạo, dã man và thực hiện nhiều chiến dịch thanh trừng chính trị. Kết quả của các phiên tòa chỉ ra rằng hàng trăm nghìn người bị kết án chính trị đã bị giam vào các trại lao động, bị bắt giam và hàng trăm người bị xử tử dựa trên các cáo buộc không có căn cứ. Trong hầu hết các trường hợp, các cáo buộc bao gồm cung cấp thông tin cho các quốc gia phương Tây và tổ chức một cách bí mật các cuộc nổi dậy chống lại chính quyền.
Nhiếp ảnh gia đi sâu vào những hồi ký của những người bị giam, một thế giới chưa từng được khám phá và đầy rẫy sợ hãi, khiến anh nhận ra rằng kiến thức của mình về thời kỳ lịch sử đó quá ít ỏi và cạn kiệt. Đọc nhiều hơn về cuộc sống trong các nhà tù này, anh càng muốn kết nối nó với một hệ thống hình ảnh mà anh muốn truyền đạt thông qua nhiếp ảnh. Anh bắt đầu làm sáng tỏ một phần của những gì đã xảy ra trong thời gian đó mà nhiều người không biết: các trại tù ở Hungary từ năm 1945 đến năm 1963. Tác giả xác định các cột mốc từ khi mở các trại cải tạo đầu tiên (1945) đến ngày ân xá (1963). Thế giới này đang dần biến mất mà không được chú ý, với những nhân chứng cuối cùng còn sống sót và những cảnh tượng quan trọng trong lịch sử.





Chương đầu tiên, được đặt tên là “Hố Đen”, kể về những cảnh vật và những người sống sót thoát khỏi những nhà tù tăm tối nhất, những trại lao động của chế độ độc tài. Trong quá trình thực hiện dự án này, nhiếp ảnh gia phải đối mặt với áp lực thời gian khi càng ngày càng ít cựu tù nhân còn sống. Họ sống ẩn dật khỏi cộng đồng, mang theo gánh nặng lịch sử và vẫn chưa nhận được sự bồi thường xứng đáng đối với những đau khổ của mình, cả về mặt đạo đức và tài chính. Daniel đã có những cuộc phỏng vấn dài với họ, điều này đã thay đổi cách tiếp cận của anh với lịch sử thế kỷ 20 của Hungary một cách đáng kể. Những nơi này dần biến mất hoặc thay đổi chức năng, nhưng chúng vẫn là nơi lưu giữ những kí ức về những đau khổ về thể xác và tinh thần của hàng nghìn người trong một thời gian dài. Những năm tháng đó không thể tái hiện đầy đủ qua ảnh, nhưng tác giả đã cố gắng để tái hiện một số ký ức của những tù nhân, đồng thời gợi lên nét đặc trưng của thời kỳ đó.
Chương thứ hai, có tên “Di Sản”, kể về những đứa con có cha mẹ là những nhân vật quan trọng trong chế độ độc tài của Mátyás Rákosi, nhưng vì một lý do nào đó, họ lại trở thành kẻ thù của nó. Giống như những người được nhắc đến trước đó, họ phải đối mặt với tra tấn, thẩm vấn, xét xử, bị giam giữ và trong một số trường hợp là bị hành quyết. Tuy nhiên, có một số trường hợp, sau khi ra tù, họ trở lại cơ quan lãnh đạo của đảng. Bất chấp việc chúng ta coi đó là một giai đoạn đã qua, xã hội Hungary vẫn mang theo những gánh nặng và phản xạ tiêu cực về quá khứ một cách không có ý thức. Họ phải đối mặt với nó như chưa từng có. Lý do quan trọng nhất là không có sự ủng hộ từ xã hội để đưa ra và tố cáo những kẻ ác đã gây ra điều này. Vì vậy, hầu hết họ đã yên bình qua đời vào những năm 80 và 90.



Mẹ của nhiếp ảnh gia thường kể cho anh một câu chuyện kinh hoàng từ thời anh còn nhỏ, mà anh chỉ hiểu rõ khi đã trưởng thành. Trong những năm tháng của chế độ độc tài, ông của anh đã suýt chút nữa thoát khỏi mê cung của hệ thống pháp luật hình sự, khi một quan chức của Cơ quan Bảo vệ Nhà nước bắt đầu theo đuổi mẹ anh, khiến ông trở thành một rào cản. Quan chức đưa ra đề xuất với mẹ rằng nếu mẹ chọn bỏ ông, họ sẽ loại ông khỏi danh sách truy tìm. Nếu điều đó xảy ra, có lẽ Daniel không thể thực hiện dự án này.

Theo Kovalovszky
