




Tập tục bó chân đã tồn tại trong văn hóa Trung Quốc suốt hàng ngàn năm, nhưng đã bị hủy bỏ ngày nay.
Lịch sử và xuất xứ
Tập tục bó chân bắt nguồn từ thời nhà Tống và phổ biến nhất vào thời nhà Thanh, có nhiều giả thuyết về nguồn gốc của nó.
Tập tục bó chân đã tồn tại đến thế kỷ 20, mặc dù đã gặp nhiều nỗ lực để loại bỏ từ các nhà cải cách và các tín đồ phương Tây.
Sau khi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập năm 1949, tục bó chân bị cấm và đến cuối thập niên 1960, tục này đã chấm dứt. Ngày nay, chỉ còn thấy ít dấu vết của nó trên bàn chân một số bà cụ già.
Nguyên nhân
Về mặt thẩm mỹ, đàn ông Trung Quốc thời kỳ đó cho rằng phụ nữ có đôi chân nhỏ là đẹp, còn chân to thì xấu và khó kết hôn. Do đó, tục bó chân trở thành tiêu chuẩn bắt buộc để phụ nữ có thể kết hôn.
Ngoài ra, việc bó chân cũng được coi là cách để kiểm soát và củng cố đức hạnh của phụ nữ. Tin rằng phụ nữ có đôi chân nhỏ sẽ không dễ dàng rời khỏi nhà, không có cơ hội quan hệ với người khác ngoài chồng.
Có những giả thuyết cho rằng, tục bó chân củng cố sự thẩm mỹ và dễ kết hôn chỉ là lý thuyết bề nổi. Thực tế, mục đích thật sự của nó là kìm hãm phụ nữ, làm cho họ phụ thuộc và hoàn toàn tuân thủ đàn ông. Bên cạnh đó, tục này còn có tác dụng làm cho vùng kín của phụ nữ chặt hơn, làm tăng sự kích thích trong quan hệ tình dục.
Quá trình buộc chân
Trong gia đình, người mẹ hoặc người bà sẽ bắt đầu buộc chân con gái hoặc cháu gái khi chúng từ 2 đến 5 tuổi. Quá trình này thường bắt đầu trước khi xương chân của trẻ được phát triển hoàn chỉnh. Điều buộc chân thường thực hiện vào mùa đông để chân trẻ không bị tê lạnh, giảm cảm giác đau đớn.
Quy trình này được lặp lại mỗi 2 ngày một lần cho đến khi buộc chân xong. Mỗi lần buộc, các dải băng sẽ được thắt chặt hơn, làm cho quá trình trở nên ngày càng đau đớn hơn. Một trong những vấn đề phổ biến sau khi buộc chân là nhiễm trùng. Móng chân sẽ mọc dài, đâm vào thịt và có thể làm rụng ngón chân.
