
Thường thì, sự tức giận không phải là điều tồi tệ. Thường thì, sự tức giận chỉ là một phần của cuộc sống tự nhiên; nó đến và đi. Nhưng nếu bạn kìm nén sự tức giận, nó sẽ trở thành vấn đề. Sau đó, bạn tiếp tục tích lũy sự tức giận. Lúc này, nó không còn là chuyện đến và đi nữa; nó trở thành một phần của bản thân bạn. Lúc này, đôi khi bạn không phải chỉ tức giận một lần; bạn luôn mang trong mình sự tức giận, luôn trong tình trạng sẵn sàng bùng nổ, và bạn chỉ cần một chút kích động là có thể bốc hỏa và thực hiện những hành động mà sau này bạn sẽ hối tiếc và nói rằng: “Tôi đã làm điều đó mà bản thân không hề muốn”.
Hãy suy ngẫm về cách diễn đạt này: “bản thân không hề muốn”. Làm sao mà bạn có thể làm điều mà chính bản thân bạn không muốn? Nhưng cách diễn đạt này hoàn toàn đúng. Sự tức giận bị kìm nén sẽ trở thành sự tức giận tạm thời nhất định. Có điều gì đó xảy ra mà ngoài tầm kiểm soát của bạn. Có lẽ bạn đã kiểm soát được nó nếu bạn có thể, nhưng nó bất ngờ tuôn trào ra. Đột ngột, nó vượt ra khỏi tầm kiểm soát của bạn, bạn không thể làm gì hơn, bạn cảm thấy bất lực - và nó xuất hiện. Người như vậy có thể không tức giận, nhưng họ vẫn hoạt động và sống trong sự tức giận.
Nếu bạn quan sát con người... đứng bên lề đường và chỉ quan sát, bạn sẽ thấy có hai loại người. Hãy tiếp tục quan sát khuôn mặt của họ. Toàn bộ loài người được chia thành hai loại. Một là loại buồn bã, những người trông rất u sầu, có phần nặng nề. Hai là loại tức giận, chỉ đợi chờ để nổ ra, sẵn sàng bùng nổ vì bất cứ lí do gì.
Cơn giận là nỗi u sầu đang hoạt động; nỗi u sầu là cơn giận bất hoạt. Chúng không phải là hai khái niệm độc lập.
Hãy quan sát hành vi của chính bạn. Khi nào bạn cảm thấy buồn? Bạn chỉ cảm thấy buồn khi bạn không thể tức giận. Sếp nói điều gì đó và bạn không thể tức giận, vì bạn có thể mất việc. Bạn không thể phản ứng và bạn phải tiếp tục cười. Kết quả, bạn trở nên buồn bã. Năng lượng ấy trở nên bất động.
Một người chồng bị sếp mắng ở công ty. Cuối ngày, khi về nhà, anh ta sẽ tìm kiếm một lý do nhỏ nhặt, không liên quan gì để tỏ ra tức giận với vợ. Con người thích tức giận; họ thích cảm giác của cơn giận vì ít nhất họ cảm thấy mình đang làm gì đó. Khi buồn bã, bạn cảm thấy có điều gì đó đã xảy ra với mình. Bạn đứng ở vị trí bị động là người nhận. Có điều gì đó đã xảy ra với bạn và bạn cảm thấy bất lực, bạn không thể đáp trả, bạn không thể trả đũa, bạn không thể phản ứng.
Khi tức giận, bạn cảm thấy thoải mái hơn một chút. Sau một cơn giận dữ, người ta cảm thấy nhẹ nhõm một chút và điều đó mang lại cảm giác thoải mái. Bạn vẫn sống! Bạn cũng có thể làm điều gì đó! Dĩ nhiên, bạn không thể làm những điều này với sếp, nhưng bạn có thể làm với vợ của mình.
Sau đó, người vợ đợi các con trở về - vì tức giận với chồng là một hành động không khôn ngoan, anh ta có thể sẽ muốn ly hôn. Anh ta là sếp, và người vợ phụ thuộc vào anh ta, vì vậy tức giận với anh ta là một hành động có nhiều rủi ro. Cô ấy sẽ đợi cho bọn trẻ về. Bọn trẻ sẽ trở về sau giờ học, lúc đó cô ấy có thể la rầy và trừng phạt chúng - vì lợi ích của chúng. Và bọn trẻ sẽ làm gì? Chúng sẽ trở về phòng và vứt đồ, xé sách vở hoặc trừng phạt búp bê, trút giận lên gấu bông. Họ phải làm điều đó. Mọi người phải làm điều đó, nếu không, họ sẽ cảm thấy buồn bã.
Những người buồn bã mà bạn thấy trên phố, những người buồn lâu đến mức gương mặt của họ đã mang nét buồn bã cố hữu, là những người bất lực đang ở tận những bậc thang dưới cùng nên không thể tìm thấy ai để trút giận. Đó là những con người buồn bã, và ở những bậc cao hơn là những con người giận dữ. Càng lên tới những bậc thang cao hơn, bạn sẽ tìm thấy những con người giận dữ hơn. Càng leo xuống thấp, bạn sẽ tìm thấy những người buồn bã hơn.
Tại Ấn Độ, bạn có thể thấy những người thuộc tầng lớp thấp nhất, những tiện dân, đều trông buồn bã. Sau đó, hãy nhìn vào những giáo sĩ và học giả Bà La Môn (Giáo sĩ và học giả Bà La Môn (Brahmin) là những người thuộc đẳng cấp cao nhất trong bốn đẳng cấp của xã hội Ấn Độ cổ đại); họ tức giận. Một người Bà La Môn luôn tức giận; anh ta nổi giận vì bất kỳ chuyện vặt vãnh nào. Một tiện dân thì chỉ đơn giản là buồn, bởi vì không có ai thấp hơn anh ta để anh ta có thể trút giận.
Cơn giận và nỗi buồn là hai mặt của cùng một nguồn năng lượng, chúng đều là năng lượng bị dồn nén.
***
Một cơn giận bình thường không phải là thứ gì sai trái. Trên thực tế, những người có thể tức giận và quên hết ngay sau đó là những người rất tốt. Bạn sẽ luôn thấy họ thân thiện, sống động, giàu tình yêu thương, đầy trắc ẩn. Còn những người luôn kìm nén cảm xúc của mình, không ngừng kiểm soát cảm xúc, không phải là người tốt. Họ luôn cố gắng chứng tỏ họ thánh thiện hơn bạn, nhưng bạn có thể nhìn thấy cơn giận trong mắt họ. Bạn có thể nhìn thấy cơn giận trên khuôn mặt của họ, bạn có thể nhìn thấy nó trong mọi cử chỉ của họ - trong cách họ bước đi, cách họ nói chuyện, cách họ giao thiệp với người khác, bạn có thể thấy cơn giận luôn sôi sục ở đó. Họ có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Họ là những kẻ sát nhân, những tên tội phạm, những kẻ bất lương thật sự.
Sự tức giận là một phần tự nhiên của bản tính con người, không có gì xấu hổ trong việc bộc phát cảm xúc này. Đó chỉ là một cách bạn phản ứng với những tình huống khiến bạn cảm thấy bị kích động, là cách bạn thể hiện rằng bạn không chấp nhận tình hình đó. Tức giận là biểu hiện của sự phản kháng và không có gì sai trái khi bạn thể hiện cảm xúc này.
Khi một đứa trẻ nổi giận, hãy nhìn vào biểu hiện của nó! Khuôn mặt đỏ ửng, ánh mắt như muốn hủy diệt mọi thứ. Nhưng chỉ trong chốc lát, nó lại quên mất tất cả những gì đã nói. Cơn giận không kéo dài mãi, nó chỉ là một biểu hiện tạm thời của cảm xúc, một cơn sóng ngắn ngủi trôi qua và biến mất. Đứa trẻ không bị lôi cuốn vào biển cả của tức giận, mà chỉ là một phản ứng ngắn hạn, một làn sóng đi qua.
Đừng lo lắng khi bạn hoảng loạn hoặc tức giận trong một tình huống cụ thể. Đó chỉ là cách cơ thể bạn phản ứng với những tác động xung quanh. Mọi cảm xúc đều tạm thời và không kéo dài mãi mãi. Quan trọng là bạn biết cách kiểm soát và xử lý chúng một cách lành mạnh.
Tôi không phản đối sự tức giận, nhưng tôi phản đối việc kìm nén cảm xúc này. Đừng ngại thể hiện cảm xúc của mình, vì điều đó là hoàn toàn bình thường. Tuy nhiên, việc chôn giấu cảm xúc trong lòng có thể gây hại cho sức khỏe tinh thần. Hãy cho phép bản thân trải nghiệm và thể hiện cảm xúc một cách tự nhiên.
