
' Cuộc phiêu lưu đến mặt trăng hay hành trình tìm kiếm sự tự thân '
Nguyễn Dương Quỳnh đã vẽ ra một thế giới tưởng chừng như chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng hay những câu chuyện thần thoại, nơi mặt trăng không phải là một hành tinh lạnh lẽo đầy đá và cát mà lại chính là quê hương, nơi có hương thơm của hoa và cỏ, cùng với những chú Thỏ Mặt Trăng tinh nghịch luôn tìm cách đưa nàng công chúa về nhà.
Tuy nhiên, thế giới đó không hề yên bình như ánh trăng xanh vốn có. Đó là một thế giới tâm trí hỗn loạn của giới trẻ. Một nhân vật Tôi bị ám ảnh bởi cái chết của mẹ, sống cuộc sống đơn điệu và u tịch khi bị cuốn vào những trang viết lặp đi lặp lại hàng ngày. Một anh chàng Chuột kỳ quặc, thông minh và tàn nhẫn. Một cô gái trẻ có vẻ ngoài trống rỗng, vô cảm và căm ghét nhưng lại chứa đựng nhiều tình yêu... Tất cả họ hiện lên, sống động và chân thực, trong những cuộc trò chuyện ngắn gọn, gắt gỏng, đầy căng thẳng, trong mỗi tình huống từ chối, xúc phạm và đe dọa lẫn nhau. Tuy nhiên, họ lại liên kết một cách kỳ lạ bởi sự cô đơn của tuổi trẻ, những ám ảnh về mục đích sống, những lo âu mà họ cố gắng tránh né, và những nỗi sợ hãi trước sự vô nghĩa của thế giới.

Chuyến hành trình khám phá bản ngã hoặc một cuộc phiêu lưu đầy sóng sót của tuổi trẻ
' Những cảm xúc thiêng liêng không thể diễn tả bằng lời '
Đó là mối quan hệ bạn bè không thể giải thích được giữa Tôi và Chuột, hai cá thể luôn va chạm, đấu tranh nhưng vẫn liên kết với nhau - một liên kết kép như hai mặt của một đồng xu. Mối bạn đó đôi khi dường như không tồn tại, nhưng lại đột ngột trở nên mạnh mẽ và rõ ràng, vì chính nó là động lực để họ đạt đến mặt trăng, một thế giới có sức hút kỳ lạ mà họ không thể hoặc không muốn thừa nhận.
Đó là tình mẫu tử mà dường như đã bị các nhân vật lãng quên, nhưng một ngày sớm nọ lại tỉnh giấc làm họ sửng sốt. Người mẹ từ thế giới mặt trăng tươi đẹp, xa xỉ và hiểm nguy đã yên lòng vì tin rằng đứa con của mình chắc chắn sẽ không 'lạc lõng' như bà từng lo. Người mẹ trên mặt đất - mẹ của Chuột và em gái - lạnh lùng, phớt lờ và không cảm xúc nhưng vẫn luôn bên cạnh Chuột và giữ im lặng để anh ta ngủ một giấc sâu, một giấc ngủ qua cơn sốt. Còn người mẹ mặt trăng thần thánh - bà ngoại của nhân vật Tôi - trong cuộc trò chuyện sâu sắc với cháu ngoại đến từ mặt đất, cũng thừa nhận rằng điều bà mong muốn nhất chính là sự an toàn và hạnh phúc cho đứa con của mình.
Đó cũng là lời tuyên bố của tác giả về giá trị của mối quan hệ gia đình, tình yêu của người cha dành cho nhân vật Tôi, của giáo sư Thỏ và người mẹ - cô gái từ mặt trăng đã yêu một bác sĩ trẻ...“Gia đình giống như mặt trăng. Nếu không có mặt trăng, những sinh vật sống bởi thủy triều sẽ tàn lụi. Chỉ vì không nhìn thấy được lợi ích của nó, không có nghĩa là nó không cần thiết.”

Gia đình giống như ánh trăng. Liệu ánh sáng nhẹ nhàng, yên bình của nó có thể chữa lành mọi vết thương?
' Và một lần nữa, chúng ta đang tiếp tục cuộc hành trình '
Chính vì vậy, đó là một cuộc phiêu lưu. Nhưng không phải chúng ta sẽ cùng nhân vật chính lên tàu vũ trụ và bay lên không gian bao la, nơi có ngàn vì sao lấp lánh. Chúng ta sẽ đi theo từng bước chân do dự, sợ hãi, cùng với sự phấn khích của họ để tiến về phía trước, từng bước một, đến một vùng đất tối tăm không biết đâu là điểm dừng, sau ánh trăng dịu dàng là nguy hiểm ẩn chứa, nơi có một kết cục thực sự bất ngờ đang chờ đợi họ.
Mục tiêu của tuổi trẻ là gì? Ý nghĩa của cuộc sống trong thế giới này là gì? Hai nhân vật chính trong câu chuyện vẫn đang tìm kiếm câu trả lời. Hãy cùng họ đi tìm kiếm.

Nguyễn Dương Quỳnh – Sinh năm 1990, hiện đang học tập và sinh sống tại Kyoto, Nhật Bản. Các tác phẩm đã xuất bản: Đỏ (2012); Thị trấn của chúng ta (2016).
Trên mặt trăng, có những chú Thỏ.
Đó là điều mà mẹ tôi và giáo sư Thỏ đã chia sẻ, với một nụ cười bình thản trên môi.
Người ta nói rằng một người có tư duy kì lạ như mẹ tôi sẽ im lặng, nhưng nếu giáo sư Thỏ cũng tin vào điều đó, liệu đó có phải là một phán đoán sai lầm đối với khoa học không? Chuyến đi của tàu Apollo 11 đã hé lộ vẻ đẹp khắc nghiệt của mặt trăng. Dưới ánh sáng rõ ràng của khoa học, không còn chỗ cho những giấc mơ. Vào ngày 21 tháng 7 năm 1969, nhân loại đã mất đi hình ảnh thỏ trên mặt trăng, thay vào đó là một hành tinh đá khô cằn. Mỗi đứa trẻ trên thế giới đều biết những sự thật đó, được in sâu trong tâm trí từ khi còn nhỏ. Vậy mà một giáo sư đại học, vẫn khẳng định như thế.
“Bởi vì, chúng ta đến từ mặt trăng mà.”
Trích từ “Thỏ rơi từ mặt trăng” - Truyện dài dự thi Văn học tuổi 20 lần 6 do Hội Nhà văn TPHCM, NXB Trẻ và Báo Tuổi trẻ tổ chức.
Các bạn đọc tham gia cuộc thi và bình chọn cho tác phẩm yêu thích tại fanpage Văn học tuổi 20.
