
' Những cảm giác cô đơn không nguôi không tan biến '
Tác phẩm đề cập đến cuộc sống bên trong và bên ngoài thành phố. Thành phố - một thế giới huyên náo, sôi động, đông đúc và rộn ràng. Tuy nhiên, thành phố cũng tồn tại “Những căn nhà san sát mà cô đơn, những căn nhà khóc than rưng rưng”.
Đó chính là thế giới của những con người trẻ tuổi, những người nhìn cuộc sống qua bộ mắt đa sắc màu và thơ mộng. Họ thích ngắm nhìn hoa hướng dương trong ánh nắng, thích dành thời gian nghe nhạc, đọc thơ và quan sát vũ trụ biến đổi không ngừng từ mùa đông sang mùa xuân, sau đó là mùa hạ. Nhưng một ngày nào đó, họ nhận ra rằng mùa thu đã qua, trong sự sôi động của thành phố vẫn còn những tiếng ồn và những tiếng vang, giống như chính họ, một tinh thể sáng chói cũng phai nhạt và biến mất dần dần theo bụi tro của vũ trụ.

Vì họ cảm thấy cô đơn, thực sự là cô đơn và hư vô. Nỗi cô đơn tràn ngập như ánh sáng khiến người ta không thể thoát ra. Người trẻ phải chấp nhận nỗi cô đơn, cùng với nỗi sợ hãi khi tuổi hai mươi đã đưa họ đến bên bờ của cái chết, nơi không có hoa, không có mùi khói và không có sự thăm viếng. “Người đã giết cô gái trong rạp chiếu bóng” khiến cho sự lạnh nhạt trở nên đầy rẫy. Sự lạnh nhạt đến mức người ta có thể ở bên nhau mà không thể hoặc không muốn nhận ra sự tồn tại của nhau. Trong “Những người thích trườn” là những tâm trạng buồn bã của cuộc sống của người trẻ. Cả niềm đau muốn trốn chạy khỏi thế giới để trốn vào những thứ không có thật, để tìm sự quên lãng trong “Cánh đồng dâu tây mãi mãi”.
' Bạn cảm thấy hạnh phúc không? '
Không có gì đáng hy vọng cho tương lai, đặc biệt khi sinh ra trong một xã hội tàn bạo, với con người yếu đuối và thiếu sức mạnh. Những gì người trẻ có, đó là những giấc mơ tươi đẹp nảy sinh từ khao khát, nhưng rồi họ cũng tự tay dập tắt mọi ước mơ. Trong “Cửa hàng mua trái tim, ký ức và giấc mơ”, cô gái trông tiệm đã cố gắng khuyên người bạn trẻ rằng đừng bán giấc mơ khi chưa đến 20 tuổi. Đặc biệt khi một giấc mơ có thể là đỉnh cao của một cuộc đời. Tuy nhiên, người trẻ vẫn sẵn lòng bán giấc mơ để đổi lấy một ít tiền, từ bỏ giấc mơ một cách bình thản và vô cảm. Người trẻ còn gì nữa? Quá khứ - không, tương lai – mơ hồ, hiện tại - đã mất.
Khi mọi nỗ lực đều vô ích, nhân vật chính trong “Những người thích trườn” luôn sống trong sự hoang mang. Liệu họ thực sự đặc biệt, hay chỉ tự nghĩ mình là đặc biệt? Trong “Cánh đồng dâu tây mãi mãi”, họ phải đeo mặt nạ hạnh phúc để tự đánh lừa mình, mặc dù không ai quan tâm đến việc mặt nạ có giả không và hạnh phúc chỉ là điều được mô phỏng, đến mức đến muốn khóc, nhưng chỉ có những cái hố chứng kiến điều này. Còn có những người đeo mặt nạ hạnh phúc trong những chiếc ô, để không ai có thể nhìn thấy những giấc mơ vỡ vụn trên khuôn mặt (“Romeo và hai nàng Julie”). Và với Vincent và “màu vàng” trong “Sự thật về chiếc tai bị cắt của Vincent Van Gogh”, ai mới là người thực sự hạnh phúc hơn? Khi cuộc sống là một chuỗi ngày u sầu vì ai muốn thay đổi thì không thể, người không muốn thay đổi thì bị buộc phải thay đổi.

Tác giả:

Trích dẫn tác phẩm:
“… không có gì đặc biệt cả. Giống như nỗi bất hạnh vậy. Đôi khi anh nghĩ mình là người bất hạnh nhất thế gian. Nhưng những người khác cũng nghĩ như vậy. Và thật lòng, ở điểm này thì trời rất công bằng, nỗi bất hạnh luôn được chia đều cho mọi người, và cả sự thờ ơ nữa. Không ai nhận ra nỗi bất hạnh của người khác vì ai cũng đang gặm nhấm nỗi bất hạnh của riêng mình.”
Quý độc giả có thể theo dõi cuộc thi và bình chọn cho tác phẩm yêu thích tại fanpage Văn học tuổi 20.
