
blogradio.vn - Bạn bè cùng nhau trò chuyện về tương lai trên sân trường, nhưng bây giờ không biết sẽ đi đến đâu. Chúng ta ngồi đây nhìn bầu trời, đột nhiên khi đêm buông xuống, cảm nhận tuổi trẻ của chúng ta, dường như đã trôi đi.
Viết về tuổi 20 – thời kỳ của sự mâu thuẫn khi bước vào cuộc sống, đủ nhiệt huyết để theo đuổi nhưng lại do dự không dám mạo hiểm. Theo đuổi mục tiêu và nhận ra mình trưởng thành tự nhiên. Tuổi 20 đầy rẫy những lo toan hơn niềm vui. Trong nháy mắt, chúng ta trưởng thành, phải tự mình chịu trách nhiệm với cuộc sống. Và chúng ta sẽ tiến xa, không ai đi cùng, bước đi một mình, phải đối mặt với nỗi đau, không ai ở bên cạnh an ủi, những lúc mệt mỏi.
Chúng ta đang ở thời kỳ đẹp nhất của cuộc đời, đúng không?
Và tôi luôn coi giai đoạn từ 20 đến 25 tuổi là thời kỳ đẹp nhất, bởi vì chúng ta không sợ hãi gì. Đó là sức mạnh của tuổi thanh xuân, khiến chúng ta không sợ hãi. Chúng ta dám đưa ra những quyết định, có thể hối hận sau này hoặc không, nhưng trong thời điểm đó, chúng ta không hối tiếc.
Bắt đầu từ 20 tuổi trở đi, cuộc sống không còn phẳng lặng nữa, những năm tháng tiếp theo sẽ đầy thách thức. Khi đó, chúng ta nhận ra giá trị của tiền bạc. Muốn tự do hơn, chúng ta phải tự lo cho bản thân. Ra khỏi tổ ấm, chúng ta nhận ra cuộc sống lớn hơn nhiều so với bản thân, đôi khi tự hỏi mình là ai trong xã hội đang thay đổi hàng ngày, trong khi bản thân còn non nớt, ngây thơ, và không nổi bật. So với người khác, chúng ta thua kém. Sau đó là những lần vấp ngã để chứng minh bản thân và làm bất cứ điều gì để kiếm tiền và có cơ hội phát triển.
Từ khi bước vào cánh cửa Đại học đến bây giờ, năm thứ 4, tôi luôn tự hỏi mình rằng: “Sẽ như thế nào khi tôi bước vào tuổi ba mươi, có tiền đầy túi hay vẫn phải vật vã như bao lần trước”. Câu hỏi đó luôn xuất hiện trong tâm trí tôi với tần suất và mật độ cao hơn khi tôi nhận ra rằng, tôi đã chọn sai ngành học. Trong khi đồng học của tôi ở trường Đại học có người có trình độ ngang với giảng viên, có người kiếm tiền lớn và cũng có những người làm việc không liên quan đến ngành học nhưng vẫn kiếm được nhiều tiền. Tôi biết họ đã phải nỗ lực rất nhiều để đạt được như vậy. Nhìn lại bản thân, tôi vẫn đứng yên, chậm lại tại chỗ. Nhưng không phải ai cũng được may mắn như vậy. Quan trọng là phải biết tận dụng sức mạnh và chọn lựa một cách khôn ngoan. Tôi muốn làm một điều gì đó để giúp bố mẹ giảm bớt gánh nặng nuôi tôi nhưng tôi không làm được gì cả. Ở tuổi này, tôi đang lạc lõng không biết phải lo cho bản thân thế nào, làm sao tôi có thể lo cho người khác được. May mắn là gia đình vẫn ở bên tôi, bố mẹ vẫn luôn động viên tôi.
Chúng ta đã bước vào độ tuổi mà trước đây chúng ta luôn ao ước, nhưng giờ đây mỗi người đều phải từ bỏ những ước mơ ấy. Tuổi 20 là đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, mỗi người đều đối mặt với sự bối rối và lo sợ về tương lai. Chúng ta đang cố gắng tìm kiếm bản thân. May mắn là đã chọn đúng con đường, nhưng sau khi hoàn thành ước mơ của tuổi trẻ, thì tuổi trẻ lại trở thành ước mơ! Và rồi bầu trời xanh kia vào ngày tốt nghiệp đã sớm biến mất. Những cuộc trò chuyện về tương lai trên sân trường, bây giờ cũng trở nên mơ hồ. Chúng ta ngồi đây nhìn bầu trời, đột nhiên khi đêm buông xuống, cảm nhận tuổi trẻ của chúng ta, dường như đã mất đi.
