
Thúy Kiều, một cô gái có tài nghệ và vẻ đẹp tuyệt vời, là con gái của một gia đình thịnh vượng ở Bắc Kinh. Cuộc sống của nàng trôi qua trong hạnh phúc bên cha mẹ và hai người em. Nhưng thời kỳ ấy chỉ là phút chốc, gia đình Kiều gặp bị oan, tài sản mất sạch, cha và em bị kết án vô tội. Lúc đó mới chỉ mười sáu tuổi, Kiều đã phải đưa ra quyết định đau lòng: bán mình để chuộc cha và em, từ bỏ tình yêu đầu đời với chàng công tử Kim Trọng.
Kiều đã đến gặp một mụ mối và xin người giúp mình tìm chồng nhanh chóng. Sau khi thỏa thuận về giá trị của khoản tiền cần trả, mụ mối đã đồng ý dẫn một người đàn ông đến gặp Kiều để hỏi cưới. Người nhà của Kiều đang chờ đợi ở cửa, đã lịch sự hỏi mụ mối:
- Xin hỏi quý ông có danh hiệu đặc biệt gì không ạ?
Hắn đáp mách nước cụt lẻo:
- Tên tôi Mã Giám Sinh.
- Tôi là dân Lâm Thanh, không gần đây lắm.
- Có cục cằn lắm đấy.
Chao ôi, cách trả lời thì đậm chất khiếm nhã, tự giới thiệu là Mã Giám Sinh nhưng cách cư xử lại hoàn toàn không đáng một tên 'giám sinh'. Chỉ cần nhìn qua là đã biết hắn vượt qua tuổi bốn mươi, tuổi đủ để lấy vợ rồi. Nhưng trên khuôn mặt, không một sợi râu nào, cực kỳ trẻ trung và 'ngây ngô'. Hôm nay hắn còn mặc trang phục như chú rể nữa. Áo đỏ, quần đỏ, đội mũ đen, tóc búi gọn, cầm quạt vẽ sơn thuỷ. Thật là lố bịch. Đi kèm hắn là một đám tôi tớ không có tôn ti trật tự gì. Hắn nói một câu, bọn chúng nói hai câu cứ rối ren. Khi được dẫn vào nhà, hắn ngồi lên ghế cao, nơi dành cho bậc cao nhân, nhưng hắn ngồi với tư cách con rể, lại ngồi rất không kính trọng. Khi đó, mụ mối giục Kiều ra đón khách. Nhưng Kiều, trong tâm trạng đau khổ và tuyệt vọng, phải chọn giữa hai nỗi đau. Cuối cùng, nàng chọn hiếu và rời đi, nước mắt tuôn trào. Kiều khóc mà vẫn xinh đẹp. Việc ra đón khách khiến nàng cảm thấy xấu hổ vì là con gái khuê các, chưa từng phải làm việc đó. Nhưng mụ mối lo sợ Mã Giám Sinh không ưa thì Kiều sẽ mất giá, nên bắt Kiều trưng bày tóc, mắt, mặt, mặc cho hắn xem, mà không biết rằng điều đó lại làm cho Kiều thêm đau khổ, trở thành một vật phẩm để người khác mua bán, không còn là con người. Nhưng những kẻ tàn nhẫn không quan tâm, họ chỉ nghĩ về tiền bạc. Mã Giám Sinh nhìn thấy vẻ đẹp kiều diễm của Kiều, nhưng hắn đến với mục đích khác: mua Kiều làm ca kỹ cho lầu xanh của Tú Bà. Hắn muốn xác nhận xem Kiều có thực sự tài năng như mụ mối nói không. Hắn bắt Kiều đánh đàn, nàng chơi ca khúc Bạc mệnh với tất cả nỗi đau trong lòng. Âm nhạc diệu kỳ, sâu lắng làm xúc động trái tim, nhưng Mã Giám Sinh vẫn chưa thấy ưng ý. Hắn yêu cầu Kiều phải viết một bài thơ lên chiếc quạt giấy của hắn. Kiều làm đúng yêu cầu, Mã Giám Sinh rất hài lòng và đồng ý mua Kiều. Hắn hỏi mụ mối:
- Mua ngọc bến Lam Kiều, tui cần chuẩn bị bao nhiêu?
Lời nói mới thật dễ nghe tai, ngược lại với những gì hắn đã nói trước đó. Nhưng tính cách thực sự của kẻ buôn vẫn hiện hữu rõ ràng khi mụ mối đưa ra giá:
- Đây là một tuyệt phẩm phái nữ đáng giá hàng vạn vàng, chỉ vì hoàn cảnh gia đình phải bán mình, xin ông thương xót.
Nhưng Mã Giám Sinh không chịu trả nhiều tiền, hắn thương lượng với mụ mối một lúc dài. Cuối cùng cả hai đồng ý với bốn trăm năm mươi lạng vàng. Một giá cực kỳ rẻ so với giá trị của Kiều, một người 'đẹp đánh đổi một tài đánh đổi hai'.
Vậy là Kiều đã bị bán, cuộc sống của nàng chuyển sang trang mới. Bao nhiêu thách thức, khó khăn, bẫy rập đang chờ đợi nàng phía trước. Ôi! Giá như trên đời này không có những kẻ vô nhân, coi tiền bạc quý hơn cả tính mạng con người, thì có lẽ cuộc đời Kiều sẽ không phải đau khổ như thế này.
Trích từ: Mytour
