Tưởng tượng Tấm ngồi tại quán nước của bà, hồi tưởng về ngôi nhà, vị vua, và mong đợi giây phút đoàn tụ. Bài làm:
Bài làm:
Sau khi bà cụ hàng nước phát hiện ra, xé mất vỏ thị, Tấm ở lại cùng bà, hỗ trợ mọi công việc như nấu cơm, dọn dẹp, và têm trầu. Tấm và bà cụ có mối quan hệ yêu thương, bà xem Tấm như con gái của mình. Mặc dù Tấm cũng coi bà cụ như mẹ thân yêu, nhưng nỗi sợ về thân phận của mình khiến nàng chỉ ở trong nhà, không dám bước ra khỏi cửa. Những lúc nghỉ ngơi, Tấm lại suy tư về những ngày xưa.
Tấm ngồi im, hồi tưởng về thời kỳ hạnh phúc khi còn sống với người cha già yếu đau. Mặc dù cuộc sống với cha có những khó khăn, nhưng lại tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Cha Tấm yêu thương nàng không điều kiện, cho đến khi cha lấy thêm dì. Sự xuất hiện của dì và cô em kế không mang lại hạnh phúc như Tấm tưởng. Cuộc sống nàng ngày càng trở nên khó khăn sau khi cha mất, và nàng phải làm đủ mọi công việc, từ chăm sóc trâu đến cắt cỏ và xúc tép. Tấm giữ tinh thần lạc quan và tìm niềm vui giữa thiên nhiên xanh tươi. Nhớ về nhà, quê, và đặc biệt là phu quân, gương mặt ấm áp của nhà vua, những kí ức hạnh phúc hiện lên trước mắt nàng.
Trong buổi lễ hội, khi Tấm vội vã băng qua cầu và đánh rơi chiếc hài xuống sông, nàng không ngờ sẽ gặp được đức lang quân yêu thương. Nàng nhớ lại khoảnh khắc hài vừa lọt giữa đôi chân, tạo nên bức tranh đẹp đẽ trong ánh mắt kính ngưỡng của mọi người. Cảm giác ấm áp từ vị vua trẻ và những ngày hạnh phúc bên chàng nhấp nhô trong trí nhớ của nàng. Trong những hoạt động như thêu thùa, may vá, và têm trầu, Tấm cùng phu quân trải qua những ngày hạnh phúc. Những lúc chàng ngắm bóng nàng, những chiếc cây trầu nàng vừa têm, chàng đều thắc mắc:
-Chắc chắn đây là cách têm trầu mới lạ! Trước giờ, ta chưa bao giờ thấy nó!
-Lạy bệ hạ, đây là miếng trầu cánh phượng, phương pháp têm này là do con tưởng tượng ra đấy ạ!
-Ồ, thực sự là một cách têm độc đáo!
Tuy nhiên, những ngày bình yên không kéo dài được khi mẹ con Cám không ngừng gây rối cho nàng. Khi quay về nhà trong dịp giỗ bố, mẹ con Cám đã smơi mưu để nàng gục đổ, để chiếm đoạt thân phận của nàng. Nàng biến thành một chú chim vàng và bị vứt ra ngoài rào. Sau đó, nàng trở thành một cây cỏ, bị chặt thành khung cửi và đốt cháy thành tro. Nhưng tình cảm giữa vợ chồng lại sâu đậm như núi, và chắc chắn nhà vua cảm nhận được hình bóng của Tấm trong những vật đó. Vì thế, chàng vẫn tiếp tục gần gũi với chúng. Bây giờ, khi nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc đó, nàng không thể nhịn được nước mắt. Dù đã xa cách, liệu chàng có còn nhớ đến nàng hay không?
Kể từ khi Tấm đến, quán nước của bà cụ trở nên đông khách hơn. Mọi người khen ngợi tận tâm khiến miếng trầu có cánh phượng của ai cũng trở nên tinh tế và đẹp đẽ. Mỗi khi được hỏi, bà cụ vẫn tự hào trả lời: 'Đây là của con gái tôi đấy!', nhưng không ai biết được đằng sau vẻ ngoài tài năng và duyên dáng đó là một người con gái khôn khéo, tài năng đến thế. Trong khi đó, Tấm vẫn ngồi kín mình bên cạnh khung của mình, mong chờ một ngày nào đó, có lẽ nhà vua sẽ đi ngang qua và nhận ra chiếc trầu với hình cánh phượng do nàng têm.
Một ngày kia, một anh chàng trẻ, diện mạo thư sinh, tay nắm chiếc quạt nhỏ và đưa theo đứa em nhỏ, bước chân vào quán nước của bà cụ để nghỉ ngơi. Nếm chén nước chè xanh, anh ta cầm một miếng trầu, bất ngờ nói với bà cụ:
-Thưa cụ, chiếc trầu này là của ai vậy ạ?
-Miếng trầu này là của con gái lão tưởng tượng ra đấy! - bà cụ trả lời như mọi khi!
-Nhưng anh chàng vẫn tò mò hỏi thêm và nói:
Con của bà à? Không thể vì đây là cách biểu hiện của bà vợ tôi, chỉ có vợ tôi mới hiểu được cách biểu hiện này! Cụ ơi, xin hãy cho tôi gặp con gái của cụ, có thể đó là người vợ mà tôi đã tìm kiếm suốt thời gian dài!
Lúc ấy, Tấm đang làm việc trong nhà, nghe thấy những lời đó, nàng trầm ngâm một lúc. Bà cụ cũng xúc động trước sự chân thành của chàng trai và gọi Tấm. Nàng giật mình, vén mành, bước vội ra ngoài. Nhà vua và Tấm gặp lại nhau, niềm vui xen lẫn nỗi buồn. Sau những biến cố khác nhau, cuối cùng, hai người họ được hạnh phúc trong sự đoàn tụ.
Bà cụ hàng nước không ngờ rằng, chàng thư sinh trẻ kia chính là nhà vua và người con gái mà bà nhận nuôi lại làm hoàng hậu. Sau này, bà được Tấm đưa vào cung, đền đáp những ngày bà đã che chở và để bà hưởng tuổi già an nhàn.
