
Mặc dù không có sự tương tác trực tiếp, những bài đăng trên Twitter của Tổng thống Mỹ và Ngoại trưởng Iran tiết lộ cách họ liên lạc và truyền đạt thông điệp trong thời kỳ khủng hoảng, nhằm giảm thiểu nguy cơ chiến tranh. Điều này là minh chứng cho sự thay đổi đáng kể trong cách lãnh đạo giao tiếp với nhau, đặc biệt là trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh.
Sau khi Mỹ tiến hành không kích, giết chết một tướng quan trọng của Iran, cả hai bên đã sử dụng Twitter để chia sẻ quan điểm, thể hiện khả năng của mạng xã hội trong việc ngăn chặn leo thang căng thẳng ở Trung Đông. Cuộc trao đổi giữa Tổng thống Mỹ Donald Trump và Ngoại trưởng Iran Javad Zarif trên Twitter - được chuyên gia Trung Đông Ilan Goldenberg gọi là 'twitter nhằm giảm leo thang thời gian thực' - xuất hiện ngay sau khi Iran phóng những tên lửa vào căn cứ Mỹ tại Iraq, đáp trả cho vụ ám sát tướng Soleimani.
Trong giai đoạn căng thẳng nhất của cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba (thời kỳ Chiến tranh Lạnh), các nhà lãnh đạo phải đối mặt với vấn đề trễ truyền thông và liên lạc giữa Washington và Moscow. Khi đó, Đại sứ quán Mỹ tại Moscow mất tới 12 tiếng để mã hóa một văn bản dài 2750 từ (khoảng 5 trang).
Ngược lại, Đại sứ quán Xô Viết tại Washington khi cần gửi thông tin đến Moscow phải sử dụng xe đạp để đến văn phòng Western Union. 'Sau khi anh ta đạp xe với lá thư cần gửi, chúng tôi tại sứ quán chỉ mong anh ta đến văn phòng Western Union mà không gặp vấn đề gì, hoặc không dừng lại để trò chuyện với vài cô gái', như Đại sứ Anatoly Dobrydin chia sẻ.
Khi nhà lãnh đạo Nikita Khrushchev muốn đạt được thỏa thuận chấm dứt khủng hoảng, ông lo lắng về sự trễ truyền thông với phía Mỹ. Thay vì sử dụng cách truyền thống, lãnh đạo Xô Viết quyết định đọc thông điệp qua đài phát thanh Moscow với hy vọng đến được Washington sớm hơn.
Sau khi Mỹ tiến hành không kích, giết chết một tướng quan trọng của Iran, cả hai bên đã sử dụng Twitter để chia sẻ quan điểm, thể hiện khả năng của mạng xã hội trong việc ngăn chặn leo thang căng thẳng ở Trung Đông. Cuộc trao đổi giữa Tổng thống Mỹ Donald Trump và Ngoại trưởng Iran Javad Zarif trên Twitter - được chuyên gia Trung Đông Ilan Goldenberg gọi là 'twitter nhằm giảm leo thang thời gian thực' - xuất hiện ngay sau khi Iran phóng những tên lửa vào căn cứ Mỹ tại Iraq, đáp trả cho vụ ám sát tướng Soleimani.
Trong giai đoạn căng thẳng nhất của cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba (thời kỳ Chiến tranh Lạnh), các nhà lãnh đạo phải đối mặt với vấn đề trễ truyền thông và liên lạc giữa Washington và Moscow. Khi đó, Đại sứ quán Mỹ tại Moscow mất tới 12 tiếng để mã hóa một văn bản dài 2750 từ (khoảng 5 trang).
Ngược lại, Đại sứ quán Xô Viết tại Washington khi cần gửi thông tin đến Moscow phải sử dụng xe đạp để đến văn phòng Western Union. 'Sau khi anh ta đạp xe với lá thư cần gửi, chúng tôi tại sứ quán chỉ mong anh ta đến văn phòng Western Union mà không gặp vấn đề gì, hoặc không dừng lại để trò chuyện với vài cô gái', như Đại sứ Anatoly Dobrydin chia sẻ.
Khi nhà lãnh đạo Nikita Khrushchev muốn đạt được thỏa thuận chấm dứt khủng hoảng, ông lo lắng về sự trễ truyền thông với phía Mỹ. Thay vì sử dụng cách truyền thống, lãnh đạo Xô Viết quyết định đọc thông điệp qua đài phát thanh Moscow với hy vọng đến được Washington sớm hơn.
Một chiếc máy điện báo đặt tại bảo tàng và thư viện của Lyndon Baines Johnson. Hình: wikipedia.Sau thời kỳ đó, Mỹ và Xô Viết đã đề xuất những biện pháp để cải thiện việc giao tiếp và liên lạc giữa hai nước. Họ đã triển khai máy điện báo (teletype) tại Lầu Năm Góc và Điện Kremlin, được biết đến như 'điện thoại đỏ', mặc dù thực tế chúng không phải là điện thoại. Trong quá trình này, họ nhận thức tầm quan trọng của việc viết khi truyền đạt thông điệp, giảm thiểu hiểu lầm và dịch sai giữa các ngôn ngữ.Đường dây nóng không trực tiếp kết nối Mỹ - Xô Viết, mà đi từ Washington tới London, rồi Copenhagen, Stockholm và Helsinki trước khi đến Moscow. Đường dự phòng đi qua Morocco. Độ quan trọng của đường dự phòng được chứng minh qua nhiều sự cố, như một nông dân làm đứt cáp khi làm ruộng ở Phần Lan, cháy ống cống ở Baltimore và máy ủi tại Đan Mạch.
Hệ thống truyền thông MOLINK được sử dụng trong cuộc khủng hoảng giữa Ả Rập và Israel, khi tổng thống Lyndon Johnson và Thủ tướng Xô Viết Alexei Kosygin trao đổi 19 tin nhắn để ngăn chặn xung đột. Đường dây nóng hiện đại, được nâng cấp với vệ tinh, máy fax và email, vẫn đảm bảo sẵn sàng 24/7, được kiểm tra hàng giờ và sử dụng tin tức, câu nói nổi tiếng để giữ liên lạc mạnh mẽ giữa Moscow và Washington.
Nhưng thách thức nảy sinh khi liên lạc với lãnh đạo ngoại trời Nga bên ngoài đường dây nóng, đặc biệt là qua Twitter, trở thành một vấn đề khó khăn cho lãnh đạo Mỹ, mặc dù đã có những bước nâng cấp gần đây.
Trong những tin đồn về xung đột Mỹ - Iran, thông điệp chính thức giữa hai quốc gia đã xuất hiện trên mạng xã hội, không cần đến những biện pháp truyền thông truyền thống như trước đây. Tổng thống Trump và Ngoại trưởng Zarif sử dụng tài khoản Twitter của mình để chia sẻ quan điểm và trấn an dư luận.
Sau nhiều tin đồn và diễn biến phức tạp, cuối cùng, thông điệp chính thức giữa Iran và Mỹ đã được công bố trên Twitter. Ngoại trưởng Iran thông báo về việc chấm dứt đáp trả tương xứng, trong khi Tổng thống Trump giữ một lời phát biểu điều chỉnh và chín chắn. Cả hai lãnh đạo đều giữ im lặng trên mạng xã hội sau đó, để chờ đến những phát biểu chính thức tiếp theo, bản tin trên mạng xã hội ngày nay đã thay thế những xe đạp và máy điện báo trong những thời kỳ căng thẳng khác nhau.
Nguồn: Wired
