
Trong thế kỷ 17, Hà Lan đã trải qua thời kỳ hoàng kim của nghệ thuật. Bức tranh dầu “Cô gái với chiếc hoa tai ngọc trai” của họa sĩ nổi tiếng Johannes Vermeer được gọi là 'Mona Lisa của Hà Lan'.
Vermeer vẽ bức tranh này tại Delft, quê hương của ông, một thị trấn kênh đào đẹp mắt, được gọi là “Venice phương Bắc”.
Vẫn còn nhiều bí ẩn về cô gái trong bức tranh, điều này khiến kiệt tác này trở nên hấp dẫn. Nhà văn nữ Mỹ Tracy Chevalier đã lấy cảm hứng từ bức tranh để viết tiểu thuyết cùng tên, sau được Nhã Nam dịch ra tiếng Việt với tên “Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai”.

Trong câu chuyện, cô gái nhỏ Griet vì biến cố gia đình phải trở thành người hầu cho ngôi nhà đông đúc của họa sĩ, và trở thành nguồn cảm hứng cho bức tranh của ông. Giữa họa sĩ và cô gái trẻ, đã tồn tại một tình cảm gần gũi nhưng khó diễn đạt, bắt đầu từ sự hiểu biết chung về vẻ đẹp của thiên nhiên và màu sắc của thành phố Delft.
Độc giả có thể tin rằng tình cảm của Vermeer dành cho Griet là tình yêu. Bởi vì tình yêu, ông chia sẻ cảm xúc về đám mây, mời nàng đến xưởng vẽ - một nơi mà người vợ không bao giờ được phép bước vào. Bởi vì tình yêu, ông để nàng nghiền màu, dọn dẹp xưởng vẽ, và muốn vẽ nàng khi nàng đeo chiếc hoa tai ngọc trai mà vợ ông đã từng đeo.
Tuy nhiên, độc giả cũng có thể cho rằng Vermeer không yêu Griet như một người phụ nữ, ông chỉ yêu cái đẹp, nghệ thuật của ông và bức tranh của mình.
Còn Griet, giống như nhiều phụ nữ khác, chấp nhận mọi yêu cầu của họa sĩ, chấp nhận tất cả bản thân của ông, có lẽ bởi vì ông là hiện thân của giấc mơ với nàng. Nàng ngưỡng mộ tài năng của ông, hiểu biết một phần về nghệ thuật mà ông tạo ra, và khi ở gần ông, nàng sống với sự nhạy cảm và tinh tế nhất của chính bản thân mình.
Những khoảnh khắc dịu dàng nhưng cảm động nhất là khi Griet đứng bên cạnh Vermeer trong căn phòng áp mái, cúi đầu nghiền và sàng lọc bột màu. Cảm xúc ấy mạnh mẽ và chân thành đến nỗi độc giả gần như cảm thấy mình đang ở ngay đó, cảm nhận hơi thở của người đứng bên cạnh ôm quanh mình.
Tình yêu - và những điều tương tự - có thể nhẹ nhàng, im lặng, thông cảm nhưng cũng đau đớn, giống như cách ngọc được tạo ra trong câu chuyện của Tracy Chevalier cũng như trong tranh của Vermeer.
Tình yêu và nghệ thuật thực sự là một điều phiền toái và không đáng, chúng chỉ tỏa sáng trong một vài khoảnh khắc trong cuộc sống thực, nhưng chúng lại làm ta đau khổ mãi, và ta cảm thấy đau lòng.
Và không chỉ có tình yêu là đáng nói. Còn có sự phân biệt giai cấp, sự giả dối giữa con người, cảm giác cô đơn giữa những người lạ, và khao khát với những điều không thể đạt được.
Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai không phải là một câu chuyện về việc vượt qua số phận của một cô gái nghèo có ông bố mù, cũng không phải là một tiểu thuyết lãng mạn về một ông chủ quên lãng gia đình để theo đuổi tình yêu với một cô hầu nhỏ xinh đẹp.

Tiểu thuyết chỉ tập trung vào một giai đoạn đầy biến động trong cuộc đời của cô hầu gái trước khi cô chấp nhận số phận của mình, trở thành vợ của một người đàn ông trong ngành hàng thịt.
Có lẽ nhiều người trong chúng ta đã từng trải qua những điều như vậy, bỏ qua những ước mơ tươi đẹp chỉ để chọn cuộc sống bình yên? Nhưng có lẽ điều đó cũng không hẳn là không tốt.
Chỉ là đôi khi, khi có thời gian rảnh rỗi, ngồi lại suy ngẫm, ta bỗng nhớ về những thời khắc đã từng có những khát vọng, dù thời gian ấy chỉ đơn giản như con kênh đào mùa cạn ở Delft. Đôi hoa tai mà họa sĩ để lại, Griet đã bán đi để trả nợ cho gia đình họa sĩ. Còn lại năm guilder, nàng quyết định giữ lại và không bao giờ chi tiêu. Đó chính là cách một cô gái trẻ bảo quản tuổi thanh xuân của mình.
Giống như bức tranh của Vermeer, câu chuyện có vẻ như chỉ miêu tả về khung cảnh nhỏ bé, buồn bã và lộng lẫy của thành phố Delft, nhưng sâu trong đó là những mối quan hệ bí ẩn, tầm thường nhưng đậm chất cuộc sống và cách mà chúng ta chia rẽ cuộc sống thành những khía cạnh bí mật của từng cá nhân mà chúng ta không thể hiểu hết.
Tình yêu có thể là không thể thiếu, nhưng cũng không có nó cũng chẳng chết ngay, cũng không chết từ từ.
Theo News.zing.vn
