
Một video lan truyền trên mạng gần đây về một cô gái khóc giữa đường phố trong cơn mưa nhận được sự đồng cảm từ cộng đồng mạng. Dưới phần bình luận, nhiều người chia sẻ rằng họ đã từng trải qua tình huống giống như cô ấy, đi bộ và khóc dưới mưa. Vì áp lực cuộc sống, vì cảm thấy mệt mỏi, vì nhiều lý do khác nhau, sau một thời gian dài chịu đựng, cuối cùng họ cũng không thể kìm nén nước mắt.
Tôi cũng đã từng như vậy. Đã bao lần tôi khóc giữa đám đông, để những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt dưới làn mưa lạnh. Mỗi lần đó là một lần tôi chịu áp lực, gặp khó khăn, thất bại. Nhưng may mắn thay, tôi đã vượt qua và đây là nơi để chia sẻ câu chuyện của mình, như một cách để an ủi những tâm hồn mong manh trong những ngày mưa.
Bị chỉ trích
Tôi vẫn nhớ, từ khi còn nhỏ, tôi đã nhận ra sự xấu xí của bản thân mình. Tất nhiên, với một đứa trẻ như tôi, không thể phân biệt được điều gì là đẹp và xấu. Những người lớn xung quanh đã làm cho tôi mơ hồ về khái niệm vẻ đẹp. 'Đẹp' là gương mặt giống chị gái tôi, trong khi 'xấu' là gương mặt của tôi. Định nghĩa về vẻ đẹp không bao giờ hiện ra cho đến khi ta bắt đầu so sánh bản thân với người khác. Vì tôi cảm thấy xấu xí, tôi hiếm khi nhìn vào gương, tôi luôn cúi đầu khi đi chuyển động (điều này dẫn đến việc tôi thường va vào tường), và tôi không bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt của người khác. Sự tự ti đã ấn sâu vào tâm trí tôi từ khi còn nhỏ, và cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa thể vượt qua ranh giới giữa bản thân và thế giới bên ngoài. Nếu một người nói rằng bạn xấu xí khi bạn mới 6 tuổi, bạn có thể quên đi. Nhưng khi có nhiều người, có thể cả vô tình, nói như vậy, điều đó sẽ ghi sâu vào tâm trí bạn rằng bạn thực sự xấu xí. Niềm tin đó đã đi theo tôi, đến nỗi nếu bây giờ có ai đó khen tôi đẹp, tôi chỉ coi đó là lời khen đơn thuần.
Tôi hầu như không nhận được sự khen ngợi nào từ cha mẹ, ông bà hay những người xung quanh. Mọi người cho rằng việc khen ngợi sẽ khiến tôi tự mãn, tự phụ. Dù tôi đạt thành tích cao đến đâu hay có thành tích học tập tốt đến đâu, mọi người cũng cho rằng đó là điều đương nhiên. Chỉ khi điểm số không như kỳ vọng, tôi mới nhận được sự chú ý và nhận về lời chỉ trích.

Tôi đã lớn lên trong môi trường mà dù tốt hay xấu, điều tôi nhận được luôn là sự không hài lòng, những lời phê phán. Vì thế, đến bây giờ, tôi luôn cảm thấy e dè, tự ti, không dám thể hiện ý kiến của mình.
Khi trưởng thành, những lời khen ngợi hoặc chỉ trích không còn có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến tâm trí tôi nữa. Tuy nhiên, khi phải đối mặt với quá nhiều lời chỉ trích, thái độ xa lánh từ những người xung quanh, tôi càng trở nên kín đáo và tin rằng mình là một phần thừa trong xã hội này. Một phần thừa khiến mọi người cảm thấy không thoải mái. Với điều đó, tôi tự hỏi liệu mình có lý do gì để tiếp tục sống không?
Không nhận được sự yêu thương
Từ khi tôi biết suy nghĩ, tôi luôn cảm thấy cô đơn trong cuộc sống. Những niềm vui chỉ tồn tại thoáng qua như một cơn gió hè. Trong gia đình tôi, mọi người hiếm khi bày tỏ sự yêu thương. Ngày bé, mẹ thường nói lời yêu thương với chúng tôi, nhưng cũng không thường xuyên. Khi tôi lớn lên, những lời đó càng trở nên ít ỏi, đến mức gần như không ai nói với ai về tình cảm. Mặc dù mọi người thể hiện tình cảm qua hành động, nhưng điều đó được coi là điều hiển nhiên. Đã rất lâu rồi không ai nói với ai lời yêu thương. Khi trưởng thành, tôi càng gặp khó khăn trong việc thể hiện tình cảm với bố mẹ. Tôi không thể nói 'Con yêu bố, yêu mẹ nhiều', ngay cả khi gửi tin nhắn như vậy tôi cũng không dám. Tôi cũng gặp khó khăn khi bày tỏ tình cảm với mọi người xung quanh. Tôi yêu thích trẻ con, nhưng mọi người lại nghĩ rằng tôi không thân thiện với chúng. Tôi quý mến bạn bè trong lớp, nhưng mọi người lại nghĩ tôi không ưa họ. Tôi không hiểu tại sao mọi người lại có suy nghĩ như vậy. Nhưng chắc chắn, tôi gặp vấn đề trong việc thể hiện tình cảm.
Khi bước vào đại học, tôi bắt đầu nhận thấy mọi người thể hiện tình cảm với nhau một cách tự nhiên. Bạn tôi tổ chức sinh nhật cho bố - điều mà gia đình tôi chưa từng làm. Các bạn có những cử chỉ bày tỏ tình cảm rất tự nhiên. Các cô gái thường vuốt tóc, ôm nhau, an ủi nhau khi buồn một cách thoải mái. Còn tôi, tôi hiếm khi chia sẻ những câu chuyện riêng tư với ai, thậm chí là người bạn thân nhất, cũng không nắm tay hoặc ôm cô bạn nào. Không phải vì tôi không yêu thương họ, mà vì tôi cảm thấy ngượng trước những hành động đó.
Luôn bị coi là người sai
Một lần sai, hai lần sai, ba lần sai, dù bạn làm đúng những lần khác thì vẫn bị coi là sai.
Khi tôi mới bắt đầu làm việc tại một phòng khám, tôi mắc lỗi rất nhiều. Tôi để đồ đạc lung tung vì chưa nhớ vị trí. Tôi thực hiện sai các bước trong quy trình khám. Tôi lấy sai đồ. Nhiều lần như vậy, bác sĩ cho rằng tôi là người sai. Khi đồng nghiệp cất đồ sai vị trí, bác sĩ cũng cho rằng tôi đã làm sai. Khi bác sĩ dặn tôi thực hiện công việc theo một cách, sau khi kiểm tra xong lại nói rằng lại dặn làm khác, tôi rất ấm ức và muốn chứng minh mình đúng. Nhưng không ai nghe tôi giải thích, cũng không ai tin lời tôi nói. Tự nhiên, tôi trở thành tâm điểm của những sai lầm, ngay cả khi không phải lỗi của tôi. Dù có chứng minh được mình đúng, mọi người cũng không thể hối hận hay xin lỗi. Họ có thể bỏ qua lỗi của người khác và quên béng ngay hôm ấy, nhưng khi nhắc đến lỗi lầm, họ lại nhắc đến tôi.
Sau này, tôi nhận ra rằng ngay cả khi tôi đúng, tôi vẫn bị đổ lỗi, bởi lỗi của tôi đã tạo ra định kiến trong mắt người khác.
Nguyện ước của tôi
Tôi cảm thấy khá vất vả để thiết lập mối quan hệ với mọi người và càng khó khăn hơn trong việc duy trì mối quan hệ đó. Tôi không muốn thừa nhận rằng cảm giác cô đơn luôn hiện diện bên cạnh tôi, nhưng thực sự là như vậy, trong mọi tình huống.
Cây cam ngọt của tôi
Thời thơ ấu, tôi biết rằng mình được yêu thương, nhưng không ai nói với tôi điều đó, cũng không ai động viên tôi. Nỗi buồn, cảm giác cô đơn và tự ti cứ âm ỉ tôi cho đến khi trưởng thành.
Một thời kỳ nào đó, khoảng đầu năm 2022, liên tiếp xảy ra những vụ học sinh tự tử như câu chuyện của một nam sinh lớp 10 ở trường Amsterdam hay một nữ sinh lớp 9 nhảy từ tầng 26 ở Times City. Hầu hết các em đều đang phải đối mặt với áp lực từ phụ huynh – những người đã quên nói với các em rằng các em rất giỏi, các em đã làm rất tốt nhiệm vụ của mình rồi. Giá như có ai đó nói những lời yêu thương, khen ngợi các em sớm hơn, thì mọi chuyện đã tốt hơn rất nhiều!

Năng lực Tốt Của Will Hunting
Một số người không thể tin vào bản thân cho đến khi có người khác tin vào họ trước
Một số người không thể tin vào chính mình cho tới khi có ai đó tin vào họ trướcLời khen và Tín Nhiệm
Khi tôi bắt đầu học đại học và rời xa nhà, đến một thành phố xa lạ, tôi nhận ra rằng mọi người rất dễ dàng khen ngợi nhau. Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là cách họ thu phục người khác. Vì ai mà không thích được khen ngợi, phải không? Họ đã nói dối để được lòng người khác. Nhưng tôi không ưa sự dối trá.
Cho đến khi tôi thấy một phản hồi tích cực trên mạng về bài viết của mình. Người đó gửi lời cảm ơn vì những điều tôi viết đã giúp họ cảm thấy được an ủi. Dù chỉ là một bình luận nhỏ nhưng tôi rất vui vẻ và hạnh phúc. Tôi nhận ra mình có thể mang lại giá trị cho người khác. Niềm vui bắt đầu tràn ngập trong lòng và kéo dài suốt nhiều ngày sau đó. Lúc đó, tôi thấy rõ giá trị của việc được khen ngợi.
Một lời khen có thể làm dịu đi những vết thương trong tâm hồn, có thể làm thay đổi cả cuộc đời một người.
Nếu ai đó không sẵn lòng khen ngợi người khác, có lẽ là vì họ chưa từng trải qua cảm giác được khen ngợi.
Đắc nhân tâm.
Mong bạn luôn dành thời gian để khen ngợi mọi người, bởi đó chính là cách lớn nhất để khích lệ họ.
Thất bại, khó khăn, mệt mỏi,... nhưng cuối cùng sẽ qua thôi!
Trong những năm gần đây, khi bạn bè tôi lần lượt kết hôn, sinh con, tôi thấy họ thường đăng hình con lên mạng và viết một status như thế này: “Chúc con một cuộc đời an nhiên.” Với mong muốn rằng đứa trẻ sẽ có một cuộc đời bình an, yên lành. Tôi nghĩ trong lòng, cuộc sống không bao giờ dễ dàng với bất kỳ ai. Không có lý do gì mà câu “Đời là bể khổ” lại tồn tại. Có lẽ, không ai có thể tránh khỏi những khó khăn, trở ngại trong cuộc sống. Nếu điều đó là không thể tránh khỏi, vậy tại sao không chúc những đứa trẻ có đủ sức mạnh, dũng cảm để vượt qua nhỉ?
Những người lo lắng
Những kẻ lo âuCưng à, những chiếc thuyền neo lại bến cảng thì an toàn, nhưng chúng được sinh ra không chỉ để nằm đó mà thôi.
Khi tôi lớn lên từng năm, tôi nhận ra rằng nỗi sợ hãi cũng lớn dần. Lúc 20 tuổi, tôi dám tự mình đi du lịch đến những nơi chưa từng đặt chân, nhưng khi 23 tuổi, nỗi lo sợ về tai nạn, nguy hiểm đã khiến tôi ngần ngại. Những suy nghĩ này đã cản trở tôi thực hiện những điều mà tôi mơ ước. Rõ ràng, tôi chẳng bao giờ nghĩ như vậy khi còn trẻ. Những năm tới, tôi có thể sẽ sợ hãi hơn nữa, nhưng bây giờ tôi trân trọng tuổi trẻ - cái tuổi dám nghĩ, dám làm, không sợ hãi.

Hôm nay, có lẽ bạn cảm thấy mệt mỏi. Công việc, tài chính, tình yêu,... mọi thứ đang áp đến nhưng hãy nghĩ đơn giản một chút. Không thành công ở một nơi, thì chuyển sang nơi khác. Không có tiền, thì sống giản dị. Chỉ cần tạm nghỉ một chút, sau đó mình sẽ quay trở lại mạnh mẽ hơn!
Đau đớn - Sự cứu rỗi tại nơi đau thương sâu sắc
1. “Có người từng ước mơ có cuộc sống giống bạn.”
2. “Những nỗi đau này, đều là bằng chứng cho sự kiên nhẫn của bạn.”
Một người bạn đã từng chia sẻ với tôi rằng cô ấy ao ước có sự can đảm như tôi, tự do làm những gì mình thích mà không để ý đến ý kiến của người khác. Trong khi đó, tôi lại ngưỡng mộ vẻ ngoài thanh lịch, điềm đạm của bạn. Có thể bạn cho rằng cuộc sống của mình tầm thường, nhưng ở ngoài kia có người ao ước được giống bạn – và có thể người đó chính là bạn mơ ước.
Và những thách thức bạn đang gặp hôm nay, chính là cơ hội để bạn trưởng thành, tiến bộ, tốt hơn ngày hôm qua. Vậy thì, còn chần chừ gì mà không tiến lên nhỉ?
“Bạn đã cố gắng hết sức rồi.” Đây là câu từ tôi học được từ chương trình Running Man Hàn Quốc. Các thành viên luôn động viên nhau bằng câu nói này, dù họ thành công hay thất bại trong thử thách. Một người bạn của tôi từng nói: “Nếu ai đó nói với mình câu này, mình sẽ cảm động chết mất!”
Bạn đã nỗ lực hết sức rồi
Tác giả: Sỏi
