
Ngày xưa, trời là một khoảng trống mơ mộng phía trước. Cho đến khi con người bước vào thế kỷ này...

Khi phía trước là màn sương mù dày đặc của những điều không chắc chắn, khi cơ sở kinh tế thay đổi, khi mô hình kinh doanh thay đổi, khi quan niệm về tài sản và quyền sở hữu thay đổi, khi công việc và mô tả công việc thay đổi, chúng ta không thể nhìn rõ phía trước là gì. Kỹ năng duy nhất chúng ta còn lại là kỹ năng khám phá, tạo ra và kiến tạo trên con đường chúng ta đang đi.
Tuy nhiên, khi không thể nhìn rõ, phần lớn mọi người cảm thấy không an toàn, lo lắng và mơ hồ, và do đó, họ chọn cách đứng yên như Từ Hải, cố gắng nhìn mặc dù biết rằng họ sẽ không thấy được gì. Có những người suy nghĩ và giả định về vô số tình huống trước khi quyết định tiến vào. Tuy nhiên, giả định mãi mãi chỉ là giả định, và không ai thực sự biết mọi thứ sẽ diễn ra như thế nào. Hơn nữa, bộ não của con người có khuynh hướng nhìn thấy rủi ro hơn là cơ hội, vì vậy giả định thường được nhuốm màu bởi những điều tiêu cực như sự hoang mang và lo lắng. Điều này có nghĩa là họ tự làm cho mình căng thẳng và sợ hãi mà không cần phải đối mặt với bất kỳ rủi ro nào. Một số người chọn giải pháp an toàn hơn, tức là đứng yên và chờ đợi, bởi vì ít nhất ở nơi họ đứng, mọi thứ vẫn còn rõ ràng. Nhưng điều duy nhất mọi người không biết là thế giới đã di chuyển xa phía sau tấm màn sương, và nơi họ đứng đợi, hiện tại là một phần của quá khứ.
Lối đi nào dẫn đến tương lai?
Câu trả lời là không ai biết. Chỉ khi bàn chân chạm đất, con đường mới hiện ra. Thế kỷ này đòi hỏi con người phải học cách chấp nhận sự không chắc chắn, sống chung với sự mơ hồ, tin tưởng vào bản thân và liều lĩnh bước đi mặc dù không biết và có phần hồi hộp. Không có con đường nào dẫn đến tương lai. Con đường được tạo ra bởi mỗi người đi trên nó. Chúng ta đi đến đâu, con đường sẽ dẫn đến đó. Chúng ta hiểu về tương lai đến đâu, tương lai sẽ hiện ra trước mắt. Chúng ta mạo hiểm đến đâu, thế giới sẽ được tạo ra bởi chúng ta. Con đường của thế kỷ 21 được tạo ra bởi mỗi cá nhân và được thử nghiệm bởi họ. Không có một mẫu để đi theo. Không có người đi trước để vẽ ra con đường cho người đi sau, vì tất cả mọi người đều đang đi, không ai đi trước hết. Không có lối ngồi nào chờ đợi ai đó đến và làm mọi thứ, vì ai cũng không biết tương lai sẽ ra sao để lại cho thế hệ sau.
