
' Đất thương cưu mang hết số phận, nhưng lòng người không từ biệt như đất '
Nửa đầu câu chuyện kể về một bữa tiệc hoành tráng, với tiếng chén kèm ly rượu và những câu chuyện trò truyện quanh bàn. Trong một nhà hàng cao cấp, sếp đang ngồi bên cạnh đám nhân viên, cố gắng để hài lòng sếp và tỏ ra đẹp trai. Bàn tiệc đầy ắp các món ăn đặc sản quý giá: Bìm bịp nấu đậu xanh ăn kèm rau câu, ba khía hấp sâm theo phong cách cung điện, lịch củ quấn giấy bạc nướng đất sét, chồn sữa và trứng chim chao chảo lộn chiên ngũ quả… Mỗi món đều có một ý nghĩa đặc biệt, giúp cơ thể mạnh mẽ, sức khỏe tốt, tinh thần hứng khởi. Mỗi món đều quý giá và hiếm có, từ hàng triệu đến hàng chục triệu đồng.
Tuy nhiên, Tôi – nhân vật chính của câu chuyện, một chàng trai 25 tuổi mới bắt đầu sự nghiệp, đang cố gắng tạo cơ hội gần gũi với sếp – đã không thể nuốt trôi một miếng nào. Vì mỗi món đều gắn liền với một câu chuyện thực tế và đầy cảm xúc về cuộc sống của anh từ khi còn là một cậu bé người nghèo.

Đây là con cua sáng tạo Mỏ Khét, món quà quý từ thời thơ ấu chưa kịp thưởng thức đã bị lấy đi nấu cháo. Con cua này gắn liền với sự oán hận đối với người cha dượng “khủng long bạo chúa”, những tổn thương sâu sắc trong trái tim trẻ thơ, tất cả không thể giải quyết được vì chuỗi biến cố bất ngờ của cuộc sống. Đây là mắm ba khía, món quà đậm đà văn hóa miền Tây với hình bóng người cha nuôi hiền từ, tốt bụng, bán ba khía nhưng không bao giờ ăn ba khía với lòng tin “không thể ăn thứ có lòng nuôi sống mình”. Đây là con lịch chiến lợi phẩm từ chuyến đi săn đầu tiên với chú Thà, gồm 2 con chồn non và tổ chim nặng trĩu trên lưng trong chuyến đi rừng gặp khó khăn của 2 đứa trẻ, và con cua đinh mấy trăm ngàn mà gia đình của bạn nghèo đã cố gắng đưa ra phục vụ khách.
Đất thương đã nuôi dưỡng con người, nhưng con người không hề có lòng nhân từ như đất. Những món ăn sang trọng vẫn được dọn ra liên tục, bàn tiệc vẫn đầy những khuôn mặt giả dối, những lời nịnh nọt, những câu chuyện không thực tế, những lời khen ngợi không thành thật, và những lời biện hộ không hợp lý. Ở một nơi chỉ có chỗ cho những người trí thức “biết cách sống” để leo lên con đường danh vọng, khi đồ quê mùa bất ngờ biến thành món cao cấp, nơi mọi thứ được định giá bằng tiền bạc, không còn chỗ cho lòng nhân ái và tình cảm chân thành.
' Nhưng miền Tây vẫn như thế, vẫn phong phú trong tình cảm '
Theo dòng truyện, cuộc đời của nhân vật chính, Tôi, được kể lại một cách toàn diện, kết hợp với hình ảnh của bạn thân và những cuộc phiêu lưu thú vị từ thời thơ ấu, cùng với hình ảnh của người cha giàu lòng từ bi và những người thân yêu khác, như ông bà, chú bác hồn nhiên, thân thiện và nhiệt huyết. Trong đó chứa đựng những bài học về cách sống một cuộc sống có ý nghĩa, có đầu có đuôi, cùng với những kỷ niệm đẹp về tình bạn, tình cha con, tình hàng xóm… liên tục và cảm động.

Khác biệt với những hình ảnh thông thường về miền Tây, nơi mà hình ảnh của người đàn ông thường bị giới hạn trong bức tranh gia đình, rượu chè, thô tục, tàn bạo… những người đàn ông “nông thôn” trong “Bữa đời lạc phận” xuất hiện với hình ảnh khác biệt. Họ là những con người giàu lòng trắc ẩn, giàu tình yêu thương, nhân ái, khoan dung và sẵn lòng hy sinh. Những “quà quạ mà nuôi tu hú” không ngại khó khăn để chăm sóc những đứa trẻ mồ côi, đem lại tình thương và mái ấm cho họ, và dạy họ tiếng “ba” thiêng liêng, một tiếng nói nghe đơn giản nhưng không phải ai cũng có cơ hội được nghe.
Trong bữa tiệc hoành tráng đó, cuối cùng nhân vật Tôi cũng được thưởng thức bữa cơm với tô canh rau tươi mát và cá bống trứng kho tiêu... Những món ăn đơn giản ấy lại mở ra những câu chuyện đầy cảm xúc về cuộc sống, về những ngẫu nhiên, tuổi trẻ đầy hoài bão, về tình yêu, cái chết và sự khoan dung… đủ lôi cuốn để người đọc theo đuổi đến hồi kết.

Biệt danh Phong Hân
Từng theo học Đại học Tổng hợp – Hiện đang theo học Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Tp.HCM
Đang làm nghề báo ở Tp. Bến Tre
Một trích đoạn từ tác phẩm
“Tôi đã hiểu, không có gì làm sao bà ạ”. Ông nhấn mạnh. “Lúc nào em út cũng không ai mời về đâu, thấy hai đứa trẻ học trò yếu ớt tới nỗi lòng tôi rộn ràng, chắc là họ thiếu thốn trong việc ăn uống. Hôm nay, tôi đã dành thời gian để chuẩn bị một bữa ăn đặc biệt cho họ, không tiếc gì cả. Dù tôi và bà không quen biết gì về cuộc sống ở thành phố, nhưng việc chăm sóc và thăm hỏi đã làm dịu đi nỗi nhớ nhà. Sống xa gia đình, có anh em đồng hành, cảm giác nhẹ nhàng hơn rất nhiều”.
Quý độc giả có thể theo dõi cuộc thi và bình chọn cho tác phẩm yêu thích trên trang Văn học tuổi 20.
