
' Trong thế giới hiện tại, mãi mãi tồn tại người lạ '

Bằng cách diễn đạt sâu sắc và một chút u uất, những dòng văn của Mai Thảo Yên mang lại cho độc giả nhiều suy tư. Phương Tây, một bầu trời mơ ước của nhiều người, nơi thiên đường của tự do, bình đẳng và lòng nhân ái, nhưng vẫn còn nhiều rào cản đối với những người nhập cư như An, Prisha, Hằng và Nhật. Đó không chỉ là những nỗi lo âu từ cơn đau dạ dày vùi dập khi An phải đối diện và chờ đợi một mình và học cách chấp nhận hệ thống y tế nghiêm ngặt, đó là những cơn đau vô hình khiến An buồn bã: Sự cô đơn tại nơi xa lạ, những người đồng nghiệp mãi không thể hiểu và chia sẻ vì khác biệt về hoàn cảnh, sự bất ổn không có nơi nương tựa khi nghề nghiệp không còn. Đó cũng là những phá vỡ trong mối quan hệ của cô gái trẻ, khi điều cô cần làm không phải là chiến đấu để bảo vệ và nuôi dưỡng tình yêu, mà chính là tìm cách thoát ra, chạy trốn.
' Như một chiếc thuyền không bị còng kẹt, phía trước sẽ là bể sâu bao la '
Cứ như vậy cho đến khi, An cảm thấy trong lòng mình tất cả ước mơ đã phai nhạt. Đó là khi cô thấy người bạn đến từ Ấn Độ phải từ bỏ tất cả để trở về quê nhà, tìm kiếm sự thoải mái trong một đôi giày đã cũ, còn hơn là đặt chân vào một đôi giày mới đẹp nhưng mang đến một ít đau đớn. Đó là lúc cô nhận ra sự đắng cay của những người nghiên cứu sinh sống xa quê nhà như vợ chồng Hằng, cố gắng hết sức để có một mái nhà ở Thụy Điển nhưng cuối cùng cũng phải di dời vì công việc không ổn định. Cuộc sống của họ ở một nơi xa lạ như một chiếc thuyền lạc lõng, không tìm được nơi đậu bến. Sự ổn định và cảm giác yên bình tại quê hương chỉ là giả dối, trong khi quê nhà, liệu có chỗ cho những đứa con xa xứ trở về hay chỉ là một ký ức mong manh trong lòng những người nhớ?

Khi nhận ra mình đã trở thành người lạ, cuối cùng nhân vật phải học cách chấp nhận bản thân mình luôn là kẻ lang thang đơn độc với sự lựa chọn của cuộc sống, trở thành một hành tinh cô đơn tự do xoay quanh trong vũ trụ vô cùng. An đã dũng cảm nhìn thẳng vào cuộc sống, bình tĩnh chấp nhận nó như là một phần của cuộc sống. Những mảng đen của tuổi trẻ vẫn còn đó, sự bất an và cảm giác cô đơn, những gì phải trả giá khi bước vào thế giới học thuật… Như con thuyền cần đại dương để thỏa sức đi ra xa, vậy nên, dù bến bờ mịt mù, dù mang trên mình nhiều vết thương của tuổi trẻ, họ, những người trẻ ấy không hài lòng với cuộc sống yên bình, vẫn luôn sẵn sàng cho những chuyến phiêu lưu, dù biết rằng phía trước có thể là cơn giông.

Đang theo học: Nghiên cứu sinh ngành Xã Hội Học tại Đại Học Uppsala, Thụy Điển.
Những tác giả văn học yêu thích: Ursula Le Guin, Paul Auster, Đoàn Minh Phượng.
Trích đoạn tác phẩm:
“Trong những buổi chiều ấy, An cảm thấy mình như một con thuyền neo ở bến cảng, hạnh phúc nhìn ngắm những gian hàng, những con cá còn vương mùi biển nằm phơi trên những tấm trải nhựa, rồi chìm vào sự ồn ào náo nhiệt của người qua lại. Nhưng buổi chiều hôm nay, khi chỉ còn An một mình trên bậc thang này, khi tiếng sóng nước đập vào bờ biển không còn vang lên, thay vào đó là cảm giác trống rỗng trong lòng, cô nhận ra mình như một chiếc thuyền đã rời bến. Ở giữa biển cả, con thuyền cần những cơn gió đằng sau, sóng biển bao la, và cảm giác lao mình về phía trước để cảm thấy tự do. Dù không biết đích đến ở đâu. Dù có thể không có đích đến cho nó. An có thể khám phá nhiều vùng biển, nhìn thấy cuộc sống đa dạng ở nhiều bến cảng khác nhau, nhưng cuối cùng, cô vẫn cần biển cả, cần sự biến đổi này, để nhìn thấy bản thân mình.”
Các bạn độc giả có thể tham gia cuộc thi và bình chọn cho tác phẩm ưa thích tại trang fan Văn học tuổi 20.
