
' Những cô gái mong manh và nặng nề u buồn '
Dung, nhân vật chính trong câu chuyện, là một cô gái sinh ra ở làng Mai và lớn lên với tiếng kêu của loài Mơtia, trong bóng tối của một người phụ nữ bị kết án giết chồng và không được siêu thoát. Quá khứ của Dung mang những nỗi uất hận của mẹ cô, của người bà nghiêm khắc và những cú roi của cuộc sống khi cô trở thành đứa con gái tội lỗi. Thế giới của Dung là cha say rượu và anh trai bạo lực, cùng với tình yêu đầu đời tan vỡ dưới ánh sáng mặt trời. Không có gì giữ cô lại, Dung bỏ đi theo những niềm vui để trốn thoát khỏi cuộc sống khó khăn, cô đơn và buồn chán mà cô không thể tìm ra lối thoát.

Không chỉ Dung, mà cả hình ảnh của những phụ nữ cô đơn, bất hạnh, yếu đuối, vô vọng, và đau khổ được tác giả mô tả rõ trong câu chuyện. Một người bạn có nhà ở phố nhưng lại bị mẹ bỏ đi với một người đàn ông khác, cuộc sống như một dãy đèn màu tắt sáng trên các quán bar mà cô thường ghé. Một người em họ bị bố mẹ kiểm soát, trả giá bằng những trải nghiệm khó khăn từ đầu đời. Một người chị dâu, ngay cả khi nhìn cô, cũng đau lòng cho số phận của phụ nữ như nhân vật chính... Những cô gái đó, họ đều ở tuổi thanh xuân nhất, dám yêu nhưng lại không thể chống lại vận mệnh khắc nghiệt. Họ đau khổ vì đàn ông, vì những người phụ nữ tàn ác với nhau, và vì lựa chọn của bản thân. Tuổi trẻ của họ mất dần trong những thảm kịch, trở thành những số phận buồn, điên rồ trong làng Mai, với tiếng kêu của Mơtia làm cho nỗi đau của phụ nữ nghìn thuở lan truyền trong không gian.
' Những dấu hiệu bệnh tâm thần của thế kỷ hoang tàn '
Câu chuyện về việc chuyển từ nông thôn lên thành phố của vùng ngoại ô đã tạo ra những sự đứt gãy đặc trưng của thời đại. Đất đai trước kia thiêng liêng bây giờ đã trở thành món hàng để anh em, bà con cãi nhau, tranh giành, chửi bới và đấu đá. Ngay cả trong mỗi gia đình cũng chứa đựng những dấu hiệu của sự sụp đổ. Những thanh niên trẻ không có công việc ổn định, sống dựa vào cha mẹ; những đứa trẻ trẻ trung quậy phá trong thế giới của trò chơi trực tuyến, những bà, ông, cha, anh sẵn sàng để đấm đá, với những lời nói như dao đâm thẳng vào tim.

Không có không gian cho tình yêu chân thành để giải thoát cho các nhân vật, như trong những câu chuyện tình lý tưởng trong tiểu thuyết. Tình yêu giữa mẹ Dung và người đàn ông cùng làng phải chịu đựng những trận đánh ghen và sự phỉ báng từ mọi người. Tình yêu giữa Dung và người bạn trai, một sinh viên giỏi về sư phạm, cũng đối mặt với những ngày chờ đợi mỏi mòn để có đủ tiền để kết hôn. Thế giới này không có niềm tin, không có sự phát triển dựa trên đạo đức. Thế giới này đang bị chi phối bởi tiền bạc, bởi sự tàn nhẫn của người già, sự vô tư của người trẻ, làm cho các nhân vật bị cuốn vào giấc mơ đen tối không lối thoát.
“Nếu không thể chết thì phải sống” – cuối cùng, sự tỉnh thức của Quỳnh, sự giải thoát của mẹ Hương và Xuyến. Còn Dung, cô cũng phải tự giải thoát, thoát khỏi sự cô đơn, tuyệt vọng giữa tiếng Mơtia và những cánh hoa, dù có chịu đau đớn từ những gai cạnh.
Tác giả

Tốt nghiệp trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Khoa Văn học
“Nếu tuổi trẻ là một hành trình, thì đó là một hành trình không quá dài cũng không quá ngắn. Nó đủ để trải qua những cảm xúc: mơ mộng, ngạc nhiên, đau khổ và trải nghiệm. Tôi muốn lưu lại những kí ức của mình về hành trình đó. Xung quanh tôi, có những người bạn trẻ rất khác biệt và cũng rất giống nhau, có lúc chỉ muốn cùng nhau kêu lên để thoát khỏi áp lực, lợi ích cá nhân, cuộc sống bế tắc, có lúc chỉ muốn hát lên để vượt qua những ngày qua.”
Trích đoạn tác phẩm
“Bà Hương cúi xuống, đặt con dao vào cổ của mình. Để tôi đi gặp cô Mai. Dung im lặng. Hai người ngồi lặng lẽ giữa gió và sương. Khi nào yếu lòng, bà Hương thường kể cho Dung nghe về làng Đoài. Nostalgic và thơ mộng. Làng Đoài được dệt nên bởi những con đê dài, những dòng nước và tiếng hát quan họ đầy cảm xúc. Nhớ về quá khứ. Nếu có cơ hội, mẹ sẽ dẫn Dung về. Dung sẽ yêu làng Đoài như mẹ đã từng. Nhưng hiện tại, làng Đoài chỉ còn là những kỷ niệm vụn vặt. Một kí ức buồn hơn là vui. Không có con đê xanh bát ngát nữa, chỉ còn lại tiếng khóc đau lòng và dòng sông u buồn.
Tiếng Mơtia vang lên từ miệng cô Mai khiến làng trở nên rùng rợn. Không có giai điệu nào có thể ru Dung vào giấc ngủ sâu thoát khỏi những kí ức mơ hồ mà luôn bắt buộc ta phải nhớ. Bây giờ, cả mẹ cũng đã rời căn nhà và tiếng Mơtia vẫn còn lại. Hình ảnh những bông hoa nơi ngọn lửa rực cháy tạo nên một bức tranh siêu thực bao quanh. Dung cảm thấy như mình đang đứng giữa làng ngàn năm trước, đôi mắt cháy bỏng và mê hoặc. Những hình ảnh về những chiếc áo tứ thân mờ nhạt đi qua trước mặt. Cô Mai vẫy tay. Đến với cô, đi với cô. Đây không phải là nơi để sinh sống. Dung nhìn thấy mẹ bước theo cô rồi, Dung muốn chạy theo nhưng bức tường lửa chắn ngang thành một quả cầu lửa khổng lồ bay cao vút, cuốn theo mẹ mất.”
Trích “Nguyện của đêm” – Cao Nguyệt Nguyên – Truyện dài dự thi Văn học tuổi 20 lần 6 do Hội Nhà văn TPHCM, NXB Trẻ và Báo Tuổi trẻ tổ chức.
Các bạn độc giả có thể theo dõi cuộc thi và bình chọn cho tác phẩm yêu thích tại fanpage Văn học tuổi 20.
