
' Những cái chết ám ảnh bởi lời nguyền của đồng cỏ '
Đó là một câu chuyện buồn, bắt đầu với cái chết, tiếp theo là cái chết và kết thúc cũng vậy. Như một loại virus lan truyền, chị gái của Lê – nhân vật chính trong câu chuyện, người bạn của chị gái Lê, cô gái tên M - người bạn đặc biệt của Lê, và cả Lê chính mình, tất cả họ, đều chọn tự vẫn làm cách để kết thúc cuộc sống của họ một cách nhanh chóng nhất, êm dịu nhất, để lại những khoảng trống không định hình cho những người ở lại.

Giống như những chú ngựa hoang xinh đẹp phiêu lưu trên đồng cỏ rộng lớn với ánh nắng và gió, họ là những thanh niên trẻ có công việc ổn định, thông minh, biết cách tận hưởng cuộc sống. Nhưng đồng cỏ không còn nguyên vẹn và yên bình như trước nữa, nó đã bị xâm phạm bởi những dấu vết của sự không yên, với những kẻ săn ngựa luôn cầm súng trong tay. Trong tâm tư của nhân vật, đồng cỏ cũng chứa đựng nhiều sự lo âu, đặc biệt là vào những khoảnh khắc lặng lẽ khi thành phố đã tắt đèn, hoặc những ngày cuối tuần vắng vẻ thường khiến con người suy tư, mơ mộng và lo sợ. Sự lo âu có thể đến từ những kí ức đau buồn của quá khứ, khi Lê và chị gái của mình trải qua những tổn thương không thể phục hồi được, khi cha mẹ bỏ rơi họ; khi Hei sống trong các con phố chật hẹp và ngột ngạt của người Hoa cùng với người mẹ im lặng, như một con sâu không bao giờ dám thoát ra khỏi tổ của mình; khi K bị thất vọng vì không thể tha thứ cho mẹ của mình đã phản bội... Sự lo âu đó đang lan tỏa mạnh mẽ trong hiện tại, khi chị gái của Lê không thể chống lại được những cảm xúc tiêu cực đang lấn át tâm trí của cô. Cả K, Hei, và Lê, khi cảm thấy sợ hãi và cô đơn, cảm giác niềm vui và ấm áp cũng đã biến mất, họ luôn cảm thấy hốc hác. Ngay cả trong giấc mơ, họ phải đối mặt với những nỗi sợ hãi, cô đơn và khoảng trống đen tối không thể điền vào được.
' Như loài ngựa hoang đẹp đẽ, có những cái chết là để tái sinh '
Tạm rời những dòng tự sự trĩu nặng tâm tư, thoát khỏi những giằng xé của các nhân vật, xen lẫn trong tác phẩm là những trang viết đẹp đẽ nên thơ về một thảo nguyên mênh mông, nơi đồng cỏ bạt ngàn và ráng chiều thì đẹp mê hồn. Trong khung cảnh lãng mạn đó, những chú ngựa hoang Mật Ong, Hạt Dẻ, Bạch Lộ hiện ra thật dũng mãnh, oai vệ. Nhưng rồi tất cả đều không thoát khỏi cái chết. Xác con ngựa vàng óng nằm im lìm trên thảm cỏ xanh mướt, đẹp đẽ và sáng lấp lánh, để rồi nơi đống tro tàn mọc lên thứ hoa màu trắng khiêm nhường dịu dàng dưới nắng. Đó chính là kiếp luân hồi, là sự tái sinh.

Như những chú ngựa hoang thuần khiết luôn lao nhanh về phía trước, những con người trẻ trong “Cánh đồng ngựa” cũng đã rướn người lên, tự lao mình qua những khoảng trống tối tăm chống lại sự vô vị mất mát. Với K và M, đó là cuộc đi đến một vùng đất mới, đắm mình vào những thứ đẹp đẽ, khi choáng ngợp, lúc êm ả để tìm quên. Với Hei, đó là những cuộc phiêu lưu nghiên cứu về loài ngựa trên thảo nguyên mênh mông. Với Lê, đó là thời gian cho những ký ức đẹp đẽ êm đềm về cha, về chị. Cuối cùng, cô gái cũng dám đối diện và tha thứ cho cha mình, học cách chấp nhận cái người đàn ông cao lớn trong ký ức đã mất đi, thay thế bằng người đàn ông gầy gò đầu bạc đang lặng yên nhìn mãi về phía biển.
Tất cả bọn họ ra đi tìm niềm an ủi, rồi lại trở về, vì họ nhận ra tất cả giải pháp đều là chạy trốn thực tại. Liều thuốc tác dụng nhất chính là đối diện với bản ngã của chính mình, đọc ra được nỗi lòng của bản thân, tập tha thứ cho mình và tha thứ cho người khác. Trong đống tro tàn đổ nát của nỗi đau, cuối cùng, họ cũng học được cách tái sinh.
Tác giả:

Nguyên Nguyên
Sinh vào ngày 01.08
Sở thích: Chụp ảnh, vẽ, đọc sách
Thần tượng văn chương: Raymond Carver
Trích đoạn tác phẩm
“Những nhân vật luôn bị giam trong những mê cung của thực tại, những thế lực vô hình bủa vây xung quanh họ. Và khi ấy họ phải tự tạo cho mình một thế giới riêng biệt, nhưng cũng chính điều đó khiến họ lạc lõng và trống vắng vô cùng. Họ cứ mải miết kiếm tìm mà ruốt cuộc chẳng thấy gì, điều họ muốn vươn tới, chạm tới ngày một xa rời họ, khiến họ chán chường.
Mình nghĩ nhiều khi mình cũng có tâm trạng đấy. Cái thế giới riêng mình tạo ra, nó khiến mình cảm thấy cô đơn và trống vắng. Thế nên mình có cần phải khuấy động nó lên không? Mình đã tự nhủ như thế. Thoạt nhiên, chính suy nghĩ đó khiến mình cảm thấy nôn nao khó chịu. Mình chẳng thể khuấy động cái gì trong thế giới trống rỗng ấy.
Mình thực sự muốn có một thứ sức mạnh, thứ sức mạnh đủ lớn và đột ngột ập đến. Mình sẽ bắt đầu khuấy động mọi thứ trước khi nguồn năng lượng đó tiêu biến đi, như khi tiếng nhạc cất lên và những vũ điệu sẽ bắt đầu từ đấy, nó sẽ không kết thúc trước khi tiếng nhạc dứt hẳn ở những nốt cuối cùng. Nhưng sau hàng trăm những ý nghĩ điên rồ đó thì mọi thứ phơi bày ra trước mắt chỉ là sự lặng im mà thôi.
Chỉ là sự im lặng mà thôi.”
Trích “Cánh đồng ngựa” – Nguyên Nguyên; Truyện dài dự thi Văn học tuổi 20 lần 6 do Hội Nhà văn TPHCM, NXB Trẻ và Báo Tuổi trẻ tổ chức.
Các bạn độc giả có thể theo dõi cuộc thi và bình chọn cho tác phẩm yêu thích tại fanpage Văn học tuổi 20.
