
' Những số phận đơn độc '
Các nhân vật chính trong tập truyện phần lớn là những người trẻ. Ở độ tuổi đôi mươi, họ mang theo những tiếc nuối đau đớn của quá khứ, những biến động của hiện tại và niềm tin mong manh vào tương lai. Trong truyện ngắn cùng tên “Cỏ dại thênh thang”, có một chàng trai chịu nỗi đau bị mẹ ruột bỏ rơi, không biết quê cha ở đâu, và đến cả mẹ nuôi cũng bất ngờ ra đi không một lời từ biệt. Trong “Bơi qua sông”, là cô gái trẻ đầy nhiệt huyết với nghề giáo nhưng thực tế tàn nhẫn khiến cô cay đắng vỡ mộng. “Khúc mộng à ơi” là bài hát ru về tình mẫu tử thiêng liêng, kể về người mẹ trẻ vượt qua đổ vỡ hôn nhân, tìm thấy bình yên bên cô con gái nhỏ và những tiếc nuối ngày không còn mẹ.

Cùng một chủ đề “Cỏ” nhưng khác với cách kể đầy ma mị, ám ảnh của các tiểu thuyết “Cỏ đồi Phương Đông” và “Cỏ lau vạn dặm”, những trang viết của Bùi Tiểu Quyên trong “Cỏ dại thênh thang” mang đến người đọc nhiều suy ngẫm về kiếp người qua lối kể dịu dàng và nhẹ nhàng hơn. Ngay cả câu chuyện duy nhất mang tính liêu trai “Mộng biệt” cũng không khiến người ta kinh sợ, mà chỉ đọng lại chút buồn thương về một số phận không may trong vô vàn những kiếp đơn độc trên con đường về xa xôi.
' Quê hương ngóng chờ '
“Làng Hạ”, “thôn Đàn”… những địa danh gợi nhớ kỷ niệm xưa, nơi mảnh đất bao dung che chở mẹ con qua những tháng năm khó khăn (“Chùa xưa”), nơi chôn nhau cắt rốn mà nhân vật tôi tìm về trong vô thức (“Mộng biệt”), hay quê hương Nam Trung Bộ khắc khoải trong nỗi nhớ của kẻ tha hương mỗi dịp Tết (“Vút lên một tiếng đàn”). Từ miền Nam đến miền Trung, rồi ngược ra Bắc, Bùi Tiểu Quyên khắc họa những miền quê nghèo đầy chân thực và xúc động. Đó không chỉ là những mảnh đất in dấu tuổi thơ, những trận đòn roi, những lần suýt chết. Đó còn là người mẹ tảo tần (“Chùa xưa”, “Khúc mộng à ơi”, “Bơi qua sông”), người cha lặng lẽ trầm ngâm (“Hoa thanh long”, “Mộng biệt”), người ông giỏi giang khiêm nhường (“Cây”). Những người thân ấy luôn yêu thương và mở rộng vòng tay đón những đứa con xa trở về.

Chỉ tiếc rằng, họ trở về quá muộn hoặc không thể trở về nữa, chỉ còn lại nỗi day dứt khôn nguôi vì quê cũ vẫn còn mà người đã khuất nơi nấm mồ.
' Niềm tin như ánh nắng '
Dù mang nhiều u uẩn buồn thương, các nhân vật của Bùi Tiểu Quyên vẫn mạnh mẽ với niềm tin sáng rực. “Bàn chân con sẽ đi rất xa…”, người cha trong “Cỏ dại thênh thang” viết cho con trai mới sinh khi anh đã đủ can đảm đối mặt quá khứ, hiểu về nguồn cội và sự tái sinh. Tương tự, cô giáo trẻ trong “Bơi qua sông” không đầu hàng trước những khó khăn của cuộc đời, tự mình bơi qua dòng đời với niềm tin rực rỡ như cánh phượng vỹ. Là bà cụ hơi lẫn ngồi tỉ mỉ khâu số điện thoại lên áo chồng, để ông đi lạc còn có người biết mà tìm (“Bên kia dốc”), hay cô con gái sau những thành công, trở về bên cha trong khu vườn xanh mát, ngắm hoa thanh long nở, mơ về ngày xuất khẩu thanh long khắp thế giới (“Hoa thanh long”)
“Viết là để gửi gắm niềm tin và ước mơ lớn, rằng chúng ta sẽ luôn tìm thấy hạnh phúc lấp lánh mỗi ngày – giữa mong manh vĩnh cửu…” – Tác giả đã từng nói.
Đôi nét về tác giả:

“Những mùa xuân xưa, mùng Một nào cả nhà tôi cũng quây quần bên nhau, mừng tuổi ba mẹ rồi đi chúc Tết ông bà. Nhà nghèo nhưng lúc nào cũng rộn rã tiếng cười và lời chúc tụng. Thời gian ấy, tôi không nghĩ xa xôi về Tết ở thành phố, không ao ước hay so sánh. Bờ tre, ngọn cỏ, hoa trong vườn, con cá dưới ao là đã đủ đầy. Cả thôn xóm tụ họp bên những sân nhà để nấu bánh chưng, bánh tét, nhà nào có món ngon lại chia sẻ với hàng xóm. Quê hương ngọt lành đến từng giọt sương mai…”
Trích “Cỏ dại thênh thang” – Bùi Tiểu Quyên - Tập truyện ngắn dự thi Văn học tuổi 20 lần 6 do Hội Nhà văn TPHCM, NXB Trẻ và Báo Tuổi Trẻ tổ chức.
Quý độc giả có thể theo dõi cuộc thi và bình chọn cho tác phẩm yêu thích tại fanpage Văn học tuổi 20.
