
' Những người trẻ theo đuổi tình yêu '
Nếu bạn là fan của Adachi, tác giả của nhiều bộ manga thể thao từng khiến bao bạn đọc trẻ mê mẩn, có lẽ bạn sẽ cảm nhận được ảnh hưởng của cách ông kể chuyện và phát triển nhân vật lên câu chuyện của Tịnh Bảo. Một cô gái với đôi mắt đen và hàng mi cong đượm buồn, tâm hồn đơn giản hiền lành, là học viên của lớp Karatedo và Kiếm đạo. Một võ sư Karatedo người Nhật phong trần, từng trải. Một võ sư Kiếm đạo người Việt nam tính kiên định, tài năng và có trái tim ấm áp. Cả ba người cùng xoay vòng trong một bước nhảy của tình cảm, cùng tham gia trò chơi đuổi bắt với tình yêu mà họ tôn thờ, một cách mãnh liệt và nồng nhiệt nhất.

Tình yêu trong “Một mình nhảy múa” có một hương vị đặc biệt. Vì nó diễn ra trong một sàn đấu thể thao, với những cử động võ thuật đẹp, các kỹ thuật quyền Anh hoặc một tinh thần võ thuật cao quý cũng như những khía cạnh tăm tối của sàn tập, nơi không chỗ cho những kẻ thất bại. Nhờ điều này, câu chuyện tình yêu của những nhân vật trẻ tuổi hiện lên tự nhiên và hấp dẫn. Tình yêu là gì, chỉ là sự kinh ngạc và khao khát, những rung cảm đầu đời để sau này trở thành một thứ tình cảm ám ảnh có thể cuốn hút con người vào những quyết định không ngờ?
' Trò chơi hay sự sắp đặt của số mệnh '
Câu chuyện bắt đầu từ khi An gặp Sato và bị 'tình yêu sét đánh' từ người thầy mà cô hâm mộ. An đắm chìm trong tình yêu với Sato, quên hết bản thân mình, quên đi cả Thanh Lâm - người anh luôn ở bên cạnh, chia sẻ và quan tâm đến cô. Trong những tình huống bất ngờ, con tim họ dậy sóng, trở nên yếu đuối và bối rối. Đó như là trò đùa của vận mệnh, hoặc có lẽ, số phận đã sắp đặt họ vào bàn cờ tình yêu, với những bước đi không thể đoán trước.

An An, Thanh Lâm, Sato và cả Thu Trinh, tất cả đều mê đắm trong nhịp điệu đồng điệu của tình yêu của họ. Như con chim tự do, họ sẵn lòng đối diện với những gai góc để cảm nhận hạnh phúc cuối cùng trước khi tan biến vào bóng tối vĩnh hằng. Tình yêu của họ, giống như thanh xuân mà họ đang trải qua, đầy đau thương nhưng cũng đầy ấm áp, làm họ khắc sâu trong ký ức.
Rồi một ngày, An nhận ra rằng cô đang nhảy múa một mình. Cuối cùng, thời gian là liệu pháp chữa lành mọi vết thương, giải đáp mọi bí ẩn và liên kết mọi thứ.
Tác giả

Nhân viên văn phòng, nhà văn tự do, hiện sống và làm việc tại Tp.HCM
Trích đoạn từ tác phẩm
“Giống như một vũ điệu khiêu vũ chỉ có một vũ công, An An đắm chìm trong việc nhảy múa một mình. Tự do sáng tạo, tự do thể hiện trong những bước nhảy của tình yêu một cách cô đơn. Dù luôn có người sẵn lòng giúp cô, nhưng cô vẫn tự tạo ra những bước nhảy mạnh mẽ của mình. Sau mười năm kiên trì, sau mười năm chịu đựng nỗi đau và cô đơn, cô mới nhận ra rằng, trong cuộc sống này, cô không thể nhảy múa một mình.”
Không giống như câu chuyện về loài chim huyền thoại, cô không phải trả giá bằng cái chết để đổi lấy hạnh phúc, nhưng cũng phải trải qua biết bao nỗi đau để hiểu được ý nghĩa của cuộc sống.”
Độc giả có thể tham gia cuộc thi và bình chọn cho tác phẩm yêu thích tại trang fanpage Văn học tuổi 20.
