
' Những số phận bị định mệnh cuốn vào nhau ở Thiên đường Đen '
Câu chuyện kể về Bô, một chàng trai tuyệt vọng sau khi mất người yêu thương nhất. Từ vực sâu của tuyệt vọng, anh đối mặt với nỗi đau của sự chia lìa và bơi qua biển để đến thành phố Lê, một nơi hoang tàn sau vụ nổ hạt nhân, nơi mà những người muốn hủy diệt thế giới và muốn chết tự do.
Ở Lê, Bô không chỉ tìm thấy sự sống mà còn gặp lại gia đình của mình. Có Mẹ, một nhà khoa học tại Viện Nghiên cứu Lai tạp Sinh học Cấp tiến của thành phố Lê, cô đã trở lại từ con số 0 sau vụ nổ, khi con gái cô, chồng cô và cả chú chó đều rời bỏ cô. Có Lúk, em trai của Bô, mang trong mình nhiều vết sẹo từ tuổi thơ bất hạnh, người đã cứu Bô từ biển và mang anh về nhà. Có Bố, một cụ già câm, đã 'nhặt' Bô và Lúk từ trong mớ đổ nát của thành phố, lúc nào cũng cười trong ký ức của mình. Họ đều là những tâm hồn cô đơn, đau khổ, những người sống dựa vào nhau và chọn Thiên đường Đen là nơi dừng chân cuối cùng.

' Rồi một ngày, cả tổ ấm ở Thiên đường Đen cũng biến mất '
Đó là ngày mọi người nhận được thông báo phải di dời, vì chính quyền sẽ xóa sạch tất cả để chuẩn bị cho một giai đoạn mới. Người Mẹ, sau những vấn đề và lời hứa ở lại với thành phố Lê, đã quyết định lên thuyền của những người lớn tuổi. Quyết định đó để lại trong lòng Bô những câu hỏi lớn, đau đớn và mất mát từ việc phải chia ly, những cảm xúc mà anh đã tưởng đã biến mất sau khi Che, người anh yêu hơn tất cả, qua đời.
Tạm biệt và vĩnh biệt, những lời chia tay đến, không thể tránh khỏi như một phần không thể tránh khỏi. Những lời chia tay mang theo những vết thương sâu. Một số người chọn sống với những kí ức, một số người xóa hết để bắt đầu lại, một số người tìm đến cái chết và sự giải thoát. Cũng có những người buông xuôi để thân thể được biển cả cuốn đi. Cuối cùng, dòng kí ức vẫn là những gì còn lại, là một phần của hiện tại, không phải của một cái chết dễ dàng để kết thúc tất cả.

“Tôi đã từng tuyệt vọng, nhưng bây giờ thì không, chỉ còn cảm giác trống rỗng và yên bình. Thế giới vẫn rất tàn nhẫn, nhưng chúng ta có thể chọn quên đi thế giới.”
' Đằng sau những trang sách gay cấn, là những suy tư về tuổi trẻ và cuộc sống '
Đằng sau những thất bại và thành công, tuổi trẻ vẫn để lại điều gì? Liệu tất cả có phải chỉ là ảo ảnh, như một tấm màn sương mịt mờ phủ lên tất cả, nơi mà mọi thứ biến thành bóng tối, là biển lớn u ám. Ngay cả vị chúa tể của đại dương cũng chỉ còn là một xác thối phân, nằm bơ vơ trên bờ biển để trở thành bữa tiệc cho hàng ngàn sinh vật khác.
Tuy nhiên, ý thức về cuộc sống vẫn rất mạnh mẽ trong từng trang văn. Có sự tái sinh, có những khoảnh khắc hạnh phúc. Trong nơi thiên đường đen tàn khốc, những đứa trẻ vẫn khóc chào đời, sự sống vẫn nảy nở như sức trẻ của chú bê con Tô Tô mỗi khi tìm vú mẹ. Lần đầu tiên, Bô sống nhờ vào những điếu thuốc mà Mẹ đưa, nhờ vào nicotine để quên đi mọi tổn thương. Lần thứ hai, sau khi suýt chết dưới đại dương, hai anh em Bô và Lúk thực sự hạnh phúc với những cây xúc xích và túi trà chanh, mớ đồ ăn “đơn giản như một con thỏ nhảy trên cỏ”. Và giấc ngủ say giấc làn đi hết mọi đau thương của quá khứ, giống như đứa trẻ ở Niết bàn, bên gia đình mà Bô luôn yêu mến. Cuối cùng, tình thân vẫn là sức mạnh vô hạn, nó làm cho con người tồn tại và phải tồn tại, dù ở trong vòng vây của cá voi hay ở nơi tận cùng của thế giới.
“Chúng tôi sẽ chết. Nhưng chúng tôi sẽ sống mãi mãi. Nếu không thể tránh khỏi sự luân hồi, thì hãy để mình trôi theo dòng chảy vô tận của vũ trụ.”
Tác giả:

Sinh vào nửa sau thập kỷ 80
Đoạn trích từ tác phẩm
“Sau cơn mưa, chỉ còn vài giọt nước nhỏ nhặt còn đọng trên lá, từng chút rơi xuống đất với âm thanh mát lạnh. Lúk đang cõng tôi trên lưng vì tôi quá say hoặc quá lười, còn Mẹ và Bố đang dẫn nhau đi phía trước. Mẹ lẩm bẩm hát một bài hát kỳ lạ từ thời xưa, và bố nắm nhẹ tay mẹ, thỉnh thoảng vuốt ve như muốn an ủi hay nhắc nhở điều gì đó. Gần đây có một ngôi chùa lớn đã bị bỏ hoang. Đôi khi tôi và Lúk đến đó thắp hương và ngồi thiền dưới chân phật bà với hàng nghìn mắt và hàng nghìn tay trong những ngày êm đềm. Lần này, chúng tôi đến để thắp nén hương cuối cùng và xem một số bộ phim, vì không có chỗ nào phù hợp để xem phim trong khu vườn thủy sinh của Bố. Thật lạ, thắp hương và xem phim, hai điều đó như hai hòn đảo xa xôi nằm trên hai đại dương riêng biệt. Nhưng chúng lại gần nhau, vì có lẽ ở dưới đáy biển sâu, những hòn đảo cũng có chân, và chúng ta đã đi bộ như Abramovic và Ulay vượt qua Vạn Lý Trường Thành để nói lời tạm biệt.”
Các bạn đọc có thể theo dõi cuộc thi và bình chọn cho tác phẩm yêu thích tại trang Văn học tuổi 20.
