
Cuộc sống và số phận của Vũ Nương là nguồn cảm xúc và suy tư sâu sắc cho người đọc. Làm vai cây lau bên bờ, tôi kể lại câu chuyện về cô gái Nam Xương để mọi người cảm nhận sâu sắc hơn về số phận của Vũ Nương và phụ nữ Việt Nam trong xã hội cũ. Dưới đây là 9 bài văn mẫu xuất sắc nhất, mời các bạn đọc thử.
Diễn cảnh cây lau chứng kiến Vũ Nương qua đời - Mẫu 1
Bình minh đang len lỏi. Những giọt sương lạnh lành còn đọng trên những chiếc lá. Làn gió nhẹ nhàng vuốt qua tóc tôi. Tôi, một cây lau ở bên bờ sông Hoàng Giang, đã trải qua biết bao câu chuyện tuyệt vời và đau thương. Nhưng sự kiện buổi sáng ấy về Vũ Nương, một người phụ nữ đó, sẽ mãi mãi được khắc sâu trong ký ức của tôi.
Sáng sớm kia, khi tôi đang thưởng thức làn gió mát của ngày mới, tiếng khóc của một phụ nữ từ xa vọng đến. Tiếng khóc dần dần lại gần, khiến tôi nhận ra đó là tiếng của Vũ Nương, người thường xuyên đến bên sông để giặt đồ. Gương mặt xinh đẹp của cô hiện lên trước mắt tôi, đầy nước mắt và mệt mỏi. Tôi không thể không cảm thấy xót xa trước tình cảnh của cô, ngồi bên bờ sông khóc nức nở, đau đớn.
“Xin chứng cho lòng trung thành của Vũ Nương. Suốt ba năm qua, cô luôn đợi chờ chồng trở về, hy vọng được sống trong hạnh phúc gia đình. Nhưng mọi thứ thay đổi khi mẹ cô mất, và chồng cô lại không tin vào sự trinh tiết của cô. Cô đã tự nhắn nhủ mình phải kiên nhẫn, chăm sóc gia đình, nhưng chồng cô vẫn nghi ngờ. Dù cô có thề thốt, chàng vẫn không tin vào cô, điều đó làm cô đau lòng.”
Sống bên dòng sông này suốt nhiều năm, tôi đã chứng kiến biết bao nhiêu câu chuyện đời nhưng câu chuyện của Vũ Nương vẫn khiến tôi xót xa. Cô là người hiền lành, là người mẹ và người con hiếu thảo, luôn quan tâm đến gia đình dù trong hoàn cảnh khó khăn. Tôi cảm thấy xót xa khi nghe cô kể về những gì cô đã phải trải qua với chồng.
Cuộc sống bên bờ sông là một hành trình chứng kiến nhiều biến cố, có niềm vui cũng có nỗi buồn. Câu chuyện của Vũ Nương khiến tôi không thể không cảm thấy xót xa. Mặc dù chồng cô đã giải oan cho cô, nhưng đau đớn vẫn còn đọng lại.
Diễn cảnh cây lau chứng kiến cảnh Vũ Nương qua đời - Mẫu 2
Gia đình tôi, những người lau tía, đã sinh sống bên bờ sông Hoàng Giang hàng triệu năm. Dòng dõi của chúng tôi đã trải qua nhiều thế hệ mà tôi không thể nhớ hết. Mặc dù đã quá già để nhớ mọi chi tiết, nhưng tôi vẫn nhớ rõ ngày bi kịch của Vũ Nương.
Kỷ niệm về ngày hôm đó vẫn còn đọng mãi trong tôi. Tôi thường thức khuya để tận hưởng làn nước mát lạnh dưới ánh trăng. Sông Hoàng Giang yên bình và dịu dàng vào ban đêm, khiến tôi cảm thấy thật sự thư thái.
Trong lúc tôi thưởng ngoạn vẻ đẹp của dòng sông, tiếng khóc của một người phụ nữ vang lên. Tôi lắng nghe và cảm thấy rằng có điều gì đó đau lòng đang xảy ra. Tôi bỏ qua niềm vui của mình để chăm chú nghe giọng nấc của người phụ nữ.
Người phụ nữ ấy khóc nức nở, thổn thức về số phận đầy đau thương. Cuộc sống của cô gắn liền với hy vọng và mất mát. Tôi không thể không cảm thấy đau xót khi nghe câu chuyện của cô.
Cuộc sống bên bờ sông đã cho tôi thấy nhiều bi kịch, nhưng câu chuyện của Vũ Nương lại là một trong những điều khiến tôi không thể quên. Tôi chia sẻ nỗi đau của cô phụ nữ và cảm thấy thương xót cho số phận của cô.
- Bé Đản ơi, con yêu dấu! Mẹ xin lỗi con vì đã phải ra đi trong lúc này. Nhưng mẹ không thể chọn lựa được con đường nào khác. Cha đã nghi ngờ tình cảm của mẹ và con. Vì vậy, bao công lao của chúng ta, cha con đã bị hoang phí. Mẹ không thể sống trong sự nghi ngờ của cha con. Mẹ không thể chấp nhận những điều tồi tệ mà mình không phạm phải. Mẹ phải giữ được tấm lòng trung thực. Mẹ phải giữ được sự trong sạch trong ánh nhìn của hàng xóm. Mẹ không thể sống. Mẹ sẽ hy sinh để làm thức tỉnh sự ghen tuông mù quáng của cha con. Đản thân yêu! Mẹ xin lỗi con về tất cả.
Sau lời nói đó, mặt nước bắt đầu xôn xao mạnh mẽ. Tôi bàng hoàng nhận ra một người phụ nữ đang chìm sâu vào lòng sông. Yêu thương và oán giận. Nhưng chỉ là một cành lau nhỏ bé, tôi không thể làm gì hơn. Nước dâng lên, gần như che phủ cả cánh tay của người phụ nữ đau khổ. Người đó quyết tâm đối diện với số phận.
Bờ sông Hoàng Giang vẫn im lặng. Gió vẫn thổi mát nhưng trăng đã biến mất. Không gian yên bình đến đáng sợ khiến tôi nghe thấy rõ những lời cuối cùng của người phụ nữ bị nghiến răng.
- Trương Sinh ơi! Chàng đã làm thiếp thất vọng. Như một đứa trẻ nghịch ngợm chơi trò mà không suy nghĩ, chàng đã xem nhẹ tình cảm của thiếp. Nay tình yêu giữa vợ chồng không thể tiếp tục, thiếp chỉ mong rằng sau cái chết này, chàng sẽ nhận ra hậu quả của mình. Chăm sóc con, dạy dỗ để chúng trở thành người tốt. Con xin lạy hà bá. Con là Vũ Nương. Nay vì bị oan ức, thiếp chấp nhận cái chết này để giải thoát cho tình cảm bị oan ức. Thân này hiến dâng cho hà bá. Mong chàng sẽ tỉnh ngộ và giải thoát cho tình cảm của chúng ta. Dù biết rằng thiếp không tư tưởng lắm, nhưng thiếp hy vọng hà bá sẽ chịu đựng cảnh hình mãi mãi dưới tầng địa ngục.
Mặt sông Hoàng Giang đã trở nên yên bình. Tôi không nghe thấy tiếng nói hay âm thanh nào khác. Hà bá đã đón lấy người phụ nữ kia một cách nhẹ nhàng, nhưng chắc chắn không hạnh phúc.
Cuộc sống bên bờ sông, chứng kiến sự thay đổi của cuộc đời với niềm vui và nỗi buồn. Có những điều tôi đã quên, có những điều tôi vẫn nhớ nhưng không có điều nào tàn nhẫn như cái chết của Vũ Nương. Nghe câu chuyện đó, tôi vừa tức giận với người chồng, vừa thương xót cho người vợ. Họ yêu nhau nhưng lại gây ra nhiều đau đớn cho nhau. Nhiều năm đã trôi qua, nỗi oan của Vũ Nương đã được người chồng giải phóng. Nhưng cho đến hôm nay, tôi vẫn không hiểu tại sao những con người vĩ đại lại có thể ích kỷ và nhỏ nhen như vậy?
Đóng vai cây lau chứng kiến cái chết của Vũ Nương - Mảnh 3
Bầu trời sáng rồi. Phía đông, những đám mây xám đang chuyển dần sang màu hồng. Sự lạnh lẽo của đêm thu còn đọng trong từng giọt sương trên lá, khiến tôi - một cây lau nhỏ - run rẩy. Dòng sông Hoàng Giang vẫn chậm rãi trôi. Không gian im lặng. Từ làng, tiếng gà gáy rền rỉ trong sớm mai.
Bất ngờ, tôi nghe thấy tiếng khóc cạn lời vọng về khắp nơi. Một người phụ nữ tiến lại gần bụi lau ven sông. Gương mặt nàng dần lộ ra. Tôi nhận ra đó là Vũ Nương, thường xuyên đến sông giặt giũ mỗi buổi sáng. Thường thì, đứa con trai nhỏ luôn đi cùng mẹ, nhưng hôm nay sao nàng đi một mình và khóc thảm thiết như vậy?
Vũ Nương ngồi xuống bên đám cỏ ẩm, gục mặt vào hai bàn tay. Đôi vai gầy của nàng run lên từng cơn, thật đáng thương. Bỗng nàng đứng dậy, nhìn về phía Đông và than rằng:
- Xin trời cao đất rộng làm chứng cho lòng son sắt thuỷ chung của Vũ Nương! Suốt những năm chồng đi xa nhà, tôi luôn chờ chồng, giữ gìn tiết hạnh, không bao giờ đơn phương. Với gánh nặng của một người mẹ già, tôi cố gắng lo cho sự toàn vẹn của gia đình. Hy vọng vào một ngày không còn chiến tranh, tất cả chúng ta có thể sum họp, trở lại những ngày hạnh phúc. Nhưng chỉ vì một câu nói dỗ dành con trẻ, tôi đã phải chịu một cảnh oan ức không lối thoát. Trương Sinh, chồng tôi, luôn nghi ngờ. Dù tôi thanh minh, thề thốt, anh ấy vẫn không tin và buộc tội tôi. Nhìn lại cuộc sống của mình, tôi không làm gì để đáng bị nhục nhã. Nay, tôi chỉ cầu xin cái chết để giải thoát cho mọi oan ức. Trước khi ra đi, tôi xin nguyền rủa: 'Nếu tôi giữ trinh tiết, lòng trung thành, thì xin làm ngọc Mị Nương trên nước và cỏ Ngu Mỹ dưới đất. Nếu tôi lừa dối chồng con, thì xin làm mồi cho cá tôm dưới nước, còn trên đất, xin làm cơm cho diều quạ và chịu mọi người phỉ nhổ.
Sau lời nói đó, nàng leo lên đồi nhìn xuống sông, và tự đưa mình vào nước. Trời đất, chứng kiến lòng thành của Vũ Nương, các nàng Tiên đã đưa nàng về sống cùng Linh Phi trong thuỷ cung.
Ít ngày sau, cũng chính con chỉ thấy bóng Trương Sinh in trên vách buồng và nói: 'Cha Đản đã về!'. Hiểu được điều đó, Trương Sinh đã hối hận, nhưng đã quá muộn.
Hồn Vũ Nương hiện lên trong giấc mơ của Trương Sinh, báo cho anh biết rằng vào chiều tối ngày mai, hãy đưa con ra bến Hoàng Giang để gặp nàng. Theo lời dặn của vợ, Trương Sinh lập đàn tế vợ ở bên sông. Một lát sau, anh thấy một đoàn ngựa xe, võng lọng hiện ra giữa dòng sông. Vũ Nương nói những lời thương nhớ và dặn chồng chăm sóc con. Rồi mọi thứ tan biến.
Trương Sinh ôm con mà lòng như đá. Sự ghen tuông đã gây ra cái chết của hai mẹ con. Dù anh có tự trách mình đến đâu đi chăng nữa, người vợ tốt đẹp, hiền từ không thể trở lại. Dân làng đã xây miếu thờ Vũ Nương ngay cạnh nơi chúng tôi sống - nơi nàng đã ngồi suy tư trước khi chìm vào Hoàng Giang.
Trong vai cây lau chứng kiến cái chết của Vũ Nương - Mẫu 4
Một buổi chiều yên bình, làn nước thu mịt mùng yên ả, những chiếc lá vàng rụng nhẹ nhàng bên bờ. Tôi - một cây lau lâu nay đã tồn tại ở đây - cảm thấy bình yên vô cùng. Chúng tôi sống ở đây, sáng mai chào đón bình minh cùng đàn chim hót vang trên cánh đồng, đêm về thì trò chuyện dưới ánh trăng sáng rực trên bầu trời xanh. Nhưng nỗi oan uất và cái chết của Vũ Nương vẫn là câu chuyện buồn nhất mà tôi từng chứng kiến.
Tôi vẫn nhớ rõ một buổi chiều yên tĩnh, khi ánh hoàng hôn rực rỡ trên bầu trời, bỗng từ đâu vang lên tiếng nói:
- Trời xanh là chứng nhân cho con! Vũ Thị Thiết, con của một gia đình nghèo, đã vợ chồng với Trương vì tình yêu. Con không mong giàu có, chỉ hy vọng chồng sớm trở về từ trận hỏa táng. Nhưng ai ngờ người mà con tin tưởng, lại nghi ngờ con...
Không ai không biết, đó chính là Vũ Nương. Nàng thường ra đây giặt giũ quần áo. Người ta kể rằng nàng đến từ gia đình nghèo, là người hiền lành và tốt bụng. Khi mẹ chồng ốm đau, nàng chăm sóc từng chi tiết, coi mẹ chồng như mẹ ruột, luôn quan tâm và chăm sóc bà. Khi chồng nàng phải đi lính, nàng sinh ra bé Đản và chăm sóc cả mẹ và con. Tôi đã nể phục nàng, nhưng cuối cùng...
Tôi lại nghe thấy tiếng Vũ Nương khóc, nhìn lên trời xanh và than rằng:
- Con luôn trung thành với chồng. Suốt nhiều năm, con luôn mong chờ chàng trở về, mong gia đình được hạnh phúc. Nhưng số phận đã không mỉm cười với con. Lòng con đau xé khi mẹ con qua đời. Con vẫn lo lắng cho bé Đản, mỗi đêm bế bé ra sông và nói 'Cha sắp về rồi!'. Nhưng khi chàng trở về, chàng lại nghi ngờ con, miệt thị con... Con khổ quá!
Sau lời nói đó, Vũ Nương nhảy xuống dòng nước. Tôi bàng hoàng, muốn giúp nhưng không thể. Những cây lau xung quanh im lặng, cơn gió êm đềm tan biến, thay vào đó là cảm xúc trái ngược trong lòng.
Cái chết của Vũ Nương là nỗi ám ảnh trong lòng tôi. Mỗi khi nhớ lại, lòng tôi đau xót. Xã hội đã khiến nàng phải chịu nhiều khổ đau. Dù Vũ Nương trong sạch, nhưng nỗi đau để lại cho Trương Sinh và bé Đản là không thể nào xóa nhòa được.
Vũ Nương không đáng chịu những đau khổ đó. Xã hội đã làm cho số phận của người phụ nữ trở nên đắng cay. Dù trong sạch, nhưng nàng phải chịu nhiều gian khổ. Nỗi đau của Trương Sinh và bé Đản sẽ mãi không phai nhạt.
Điều quan trọng nhất từ câu chuyện của Vũ Nương là bài học về sự ghen tuông. Ghen tuông quá mức đã gây bi kịch cho nàng. Chúng ta cần tin tưởng vào người thân và không để sự ghen tuông làm mù quáng con người, dẫn đến những bi kịch không đáng có.
Tôi là cây lau, chứng kiến cảnh Vũ Nương chết - Mẫu 5
Buổi sớm sương mù phủ đầy, tôi run rẩy trong cảm giác lạnh lẽo. Dòng Hoàng Giang chảy êm đềm như đang trong giấc ngủ sâu. Bỗng một tiếng khóc vang lên, làm tôi chú ý nghe. Vũ Nương, vẫn thường ra đây giặt giũ, đến một mình và khóc. Đứa con trai không đi theo như mọi ngày, điều này khiến tôi thấy lạ thường.
Vũ Nương khóc thảm thiết, tay không áo ấm. Tôi thấy nàng rất đáng thương, nhưng không thể giúp gì được. Bỗng nàng đứng dậy và hướng về phía đông mà than rằng:
Vũ Nương đã trải qua bi kịch do sự ghen tuông. Chúng ta cần tin tưởng vào người thân và không để sự ghen tuông làm mù quáng con người, dẫn đến những bi kịch không đáng có.
Cầu xin đấng trên cao chứng nhận lòng chung thủy của Vũ Nương. Suốt ba năm, lòng tôi luôn mong chờ chồng trở về, gia đình đoàn viên. Nhưng ước mong ấy tan biến khi chồng không tin tưởng tôi, buộc tôi phải đeo cảnh oan.
Trước khi qua thế giới bên kia, tôi xin lời nguyền:
Nếu tôi sống trong sạch, lành mạnh, xin làm ngọc Mị Nương, xuống đất xin làm cỏ Ngu Mĩ. Nhưng nếu lừa gạt chồng con, xin chịu trừng phạt.
Nghe tiếng than thở, tôi đau lòng cho người thiếu phụ. Những lời ước mệnh bị ngắt bởi tiếng oan ức, tôi cảm thấy sự bi thương của nàng. Nếu có cơ hội, tôi muốn khuyên nàng vài lời.
Con yêu của mẹ, mẹ xin lỗi vì phải rời bỏ con. Mẹ không thể sống trong sự nghi ngờ của cha con. Mẹ hy vọng con sẽ được hạnh phúc. Mẹ xin lỗi con vì không thể trọn vẹn làm mẹ. Mẹ chết để giải thoát cho con khỏi nỗi oan.
Chúng tôi sốc và hoảng sợ khi thấy Vũ Nương nhảy xuống nước. Mặt nước bỗng trở nên hỗn loạn. Cả đám lau im lặng, vô dục trước bi kịch không thể giúp gì được. Người chồng mù quáng đáng trách, nhưng chúng tôi chỉ là những cây lau nhỏ bé nên không thể làm gì ngoài nhìn. Không gian trở nên tĩnh lặng và lạnh lẽo.
Ít ngày sau đó, người dân kể rằng đứa con của Vũ Nương thường chỉ vào bức tường và nói 'Cha Đản về kìa'. Trường Sinh đã hiểu và ân hận vì đã làm chết người vợ chính trực.
Trường Sinh đã cầu xin giải oan bên bờ sông. Chúng tôi chứng kiến một đoàn xe ngựa và lờng lọng trôi qua dòng sông. Vũ Nương ước mong chồng và con được hạnh phúc. Dân làng đã xây miếu thờ cô ấy ngay bên cạnh nơi cô ấy từ biệt cuộc sống.
Vai trò của tôi chỉ là chứng kiến mà không thể can thiệp. Nhưng câu chuyện về Vũ Nương sẽ mãi là một phần ký ức của tôi, dù tôi chỉ là một cây lau bên bờ sông.
Tôi, một cây lau đã gần hết tuổi, muốn kể lại những câu chuyện cho con cháu sau này. Cuộc đời đã trôi qua nhiều biến cố, nhưng câu chuyện về cái chết của Vũ Nương vẫn đọng lại trong tâm trí tôi.
Bên bờ sông Hoàng Giang luôn yên bình và thơ mộng. Dưới sông cá đuôi vẫy, cạnh bờ lao xanh mướt trong gió. Chúng tôi sống vui vẻ dưới trời mưa nắng. Người dân ở đây ai cũng biết đến con sông này. Sau ba năm chiến đấu, Trương Sinh trở về với vợ con. Nhưng không ngờ, Vũ Nương lại đau lòng. Tôi thấy cô ngồi bên sông, đôi mắt buồn rơi nước. Tôi không lạ gì về cô, luôn quý mến và tôn trọng.
Vũ Nương, người hiền lành, chịu đựng mọi thử thách từ chồng. Cô mong muốn rửa sạch nỗi oan khuất. Tôi lắng nghe và cảm thấy đau lòng. Nhưng tôi không thể giúp gì được cô ấy.
Tôi im lặng, nghe Vũ Nương chia sẻ mà lòng đau xót. Cô ấy quay về nhà mình, nơi đã có nhiều kỷ niệm.
Vũ Nương than thở về cuộc sống, mong chồng hiểu và tin tưởng cô hơn. Nếu không có chiến tranh, nếu chồng tin tưởng cô, mọi chuyện sẽ không trở nên phức tạp như vậy.
Vũ Nương ngồi xuống, ôm áo của con trai và than thở về cuộc sống khó khăn. Cô ấy đau lòng vì sự hiểu lầm từ người chồng.
Mẹ không trách con, con vẫn còn ngây thơ. Mẹ chỉ trách bản thân mẹ, không thể sống cùng con khi đời cay đắng. Con sẽ lớn lên và trở thành người đàn ông bản lĩnh, yêu thương người vợ thủy chung của mình.
Vũ Nương vái lạy thần sông sau khi nói xong.
Vũ Nương xin được chết để minh oan. Nếu là người vợ thủy chung, xin được làm ngọc Mị Nương dưới nước, cỏ Ngu Mĩ trên đất.
Sau khi nói xong, Vũ Nương tự trầm lặng. Tôi muốn gọi lên nhưng không thể. Bóng nàng khuất dưới đáy nước. Tôi chỉ cầu nguyện thần sông cứu vớt linh hồn nàng.
Kể xong, lòng tôi nhẹ nhõm hơn. Thương cho thân phận của phụ nữ, họ gánh nặng nhiều định kiến và khổ sở. Ước gì không có phụ nữ nào phải chịu đựng vì sự ích kỷ của đàn ông.
Tôi đóng vai cây lau chứng kiến cảnh Vũ Nương qua đời - Mẫu 7
Một buổi sáng, tôi và các anh chị nghe thấy tiếng khóc thút thít. Trời chưa sáng, nhưng tiếng khóc vẫn to dần. Vũ Nương ngồi khóc một mình, gương mặt buồn thảm, vai run lên từng đợt.
Nàng khóc to và van xin thần sông chứng giám cho nàng. Nếu là người trinh bạch, nàng muốn trở thành ngọc Mị Nương dưới nước, cỏ Ngu Mĩ trên đất.
Vũ Nương cầu xin thần sông minh oan cho mình. Nàng sẵn lòng chịu bất kỳ định mệnh nào, thậm chí là làm mồi cho cá tôm dưới nước, làm cơm cho diều quạ trên trời, miễn là rửa sạch oan khiếp.
Nghe xong, tôi hiểu ra mọi chuyện và thấy thương cho người phụ nữ đó. Đây không phải là lần đầu tiên tôi thấy một người phụ nữ ra sông khóc, nhưng mỗi lần vẫn khiến lòng tôi đau xót.
- Con yêu, mẹ xin lỗi vì không thể bên con lúc này. Mẹ mong con tha lỗi cho mẹ. Trên cao, mẹ sẽ luôn che chở con. Mẹ xin lỗi con vì không thể nuôi con lớn.
Chúng tôi bàng hoàng khi nghe những lời cuối cùng của nàng. Nàng nhanh chóng leo lên một mỏm đá gần đó và nói:
- Xin lỗi, chàng ạ, xin lỗi con ạ, mẹ đi đây!
Chúng tôi cố níu chân nàng nhưng không kịp, nàng đã gieo mình xuống sông. Chúng tôi đứng đó, tiếc nuối vì số phận của người thiếu phụ. Mặt nước đang nổi sóng dâng cao, chúng tôi cảm thấy tức giận và oán trách người chồng mù quáng kia.
Sau vài ngày, người dân trong làng kể lại rằng đứa con của Vũ Nương đã chỉ vào tường nơi bóng của người cha và nói 'Cha Đản về kìa'. Trường Sinh rất đau lòng vì đã gây ra cái chết của vợ. Chúng tôi ngẩng mặt lên trời xanh, mong linh hồn của Vũ Nương được an ủi.
Trong một chiều dần tối, khi những chú chim đã trở về tổ, tôi bắt gặp Trương Sinh đang tổ chức buổi tế lễ cho Vũ Nương bên bờ sông. Không lâu sau đó, một đoàn xe ngựa xuất hiện, che mờ bởi màn võng. Vũ Nương lên tiếng, trao gửi những lời thương nhớ và lời nhắc nhở chồng phải chăm sóc con cẩn thận. Mọi thứ dần phai nhạt, rồi tan biến.
Đóng vai là cây lau chứng kiến cái chết của Vũ Nương - Mẫu 8
Cây lau ở nhà chúng tôi, bên bờ sông Hoàng Giang, đã trải qua bao nhiêu biến cố của cuộc đời. Nhưng trong tâm trí tôi, hình ảnh của Vũ Nương vẫn rất sâu đậm.
Một ngày mùa đông giá lạnh, trời yên bình nhưng ảm đạm. Tôi đang tận hưởng chút ít bình yên khi bất ngờ nhìn thấy một cô gái xinh đẹp. Nàng trẻ tuổi, mặc đồ giản dị, khuôn mặt buồn bã. Nàng bước đi trong nước mắt, trông thật đáng thương. Khi đến gần bờ sông Hoàng Giang, nàng quay đầu nhìn xuống mặt nước và nói:
- Thần sông chứng kiến, tôi là Vũ Thị Thiết, quê ở Nam Xương. Nhờ ơn cha mẹ, tôi đã lấy chồng là Trương và sinh ra một đứa con, là Đản. Khi chiến tranh nổ ra, chồng tôi phải ra trận, để lại mẹ già và Đản cho tôi. Tôi phải một mình lo toan mọi việc. Khi mẹ chồng ốm đau, tôi đã chăm sóc như mẹ ruột. Khi Đản hỏi về bố, vì sợ con nhớ cha mình, tôi nói chiếc bóng trên tường là cha Đản. Nhưng chính điều này đã khiến chồng tôi nghi ngờ và rời bỏ tôi. Mặc dù tôi đã giải thích, nhưng chồng tôi vẫn không tin, và đuổi tôi và Đản ra khỏi nhà. Thật đau lòng!
Nghe hết những lời của Vũ Nương, tôi cảm thấy rất đau lòng. Cuộc đời nàng thật là bi thảm. Nhưng tiếc rằng, tôi chỉ là một cây lau bé nhỏ, không thể giúp gì được cho nàng. Nhưng bỗng đột nhiên, tôi nghe thấy Vũ Nương tiếp tục nói:
- Một số phận không may mắn, chồng bỏ đi, định mệnh khó lường, nếu con giữ trinh trắng và trong sạch, xin trở thành ngọc Mỵ Nương trên sông, hay cỏ Ngu Mỹ dưới đất. Dẫu lòng chịu đựng tất cả, làm mồi cho cá tôm dưới nước, làm cơm cho diều quạ trên trời, và chịu đựng sự khinh miệt của mọi người.
Nói xong, nàng Vũ Nương nhảy xuống sông Hoàng Giang. Mặt nước động mạnh, rồi dần lặng yên trở lại. Không ai ở gần đây cả. Tôi nhìn thấy hình ảnh của nàng chìm xuống sâu trong lòng sông lạnh lẽo mà vô cùng bất lực. Tôi ước mình có thể biến thành người để cứu nàng, nhưng không thể. Vũ Nương đã mãi mãi chìm xuống dưới lòng sông.
Dù đã được Trương Sinh lập đàn giải oan, Vũ Nương vẫn không thể gặp lại cha con Trương Sinh. Và nàng không thể trở về sống tiếp ở trần gian nữa.
Cây lau kể lại câu chuyện về người con gái Nam Xương - Mẫu 9
Hôm nay, trên bờ sông Hoàng Giang, ta thấy sóng lớn trỗi dậy, có vẻ như một cơn giông nhỏ đang ập đến. Bỗng nhiên, ta nhớ lại câu chuyện đã chứng kiến mấy năm trước, khi ta vẫn còn là một cây lau trẻ trung và hồn nhiên. Đó là câu chuyện về một cô gái ở huyện Nam Xương...
Cũng phải tự giới thiệu, ta là một cây lau xinh đẹp, sinh ra bên bờ sông trong một trời mưa gió. Ta mọc từ lòng đất màu mỡ của quê hương, cao lớn từng ngày, hát cùng gió đông, ru lòng với gió thu, và rụt đi theo gió mùa đông bắc. Bên sông, có bao nhiêu kẻ đến đi, ta vẫn đứng đó, làm đẹp cho cảnh sắc quê nhà cùng với các anh chị em của mình.
Ta đã biết Vũ Thị Thiết từ khi nàng còn là một cô gái giặt áo bên bờ sông. Nàng xinh đẹp với làn da trắng mịn và đôi mắt to tròn. Nàng hiền lành và tốt bụng. Khi bạn bè thích bẻ cành lau để đùa giỡn, nàng luôn ngăn lại và nói: 'Đừng bẻ cành lau nếu không cần thiết, có khi cây cỏ cũng đau đớn đấy'. Vì vậy, tất cả cây cỏ bên sông đều yêu mến nàng, chúng reo hò khi thấy nàng xuất hiện, nhưng có lẽ nàng không biết, cho rằng đó chỉ là tiếng gió thổi...
Một ngày, ven sông tổ chức một đám cưới lớn, nghe nói Thiết đã được gả cho Trương, con trai nhà giàu. Chúng ta vui mừng vì nghĩ rằng nàng sẽ được hạnh phúc. Chỉ có bác Si già thở dài và nói: 'Chắc gì...'. Nhưng ta nghĩ bác ấy lẩm cẩm nên chỉ cười với các bạn lau khác.
Một sáng sớm, khi sương mờ phủ lên đồng cỏ và dòng sông, ta nghe anh Gió Đông kể: 'Hôm nay, Vũ Nương đã tiễn chồng ra trận, nàng khóc nhiều, chỉ mong cho chồng mình bình an'. Ta xót xa cho Vũ Nương, biết rằng cô mới sinh con và chồng phải ra trận. Chúng ta, cây lau bên sông, cầu nguyện cho gia đình của Vũ Nương. Nhưng thời gian trôi đi, Vũ Thị Thiết sống một cuộc đời cô đơn và vất vả. Một mình nuôi con và mẹ chồng già yếu. Ta thấy nàng ngồi bên sông, lệ tràn mi. Đặc biệt khi mẹ chồng qua đời, nàng thương mẹ, khóc suốt ba ngày ba đêm, dáng người yếu đuối khiến ta cảm thấy thương xót.
Một ngày, chị Gió mùa hạ vui vẻ đến bến sông, thông báo rằng chiến tranh đã kết thúc, chàng Trương đã trở về. Vui mừng, nàng Thiết hạnh phúc khi gia đình sum họp, hạnh phúc bên nhau. Chúng ta cùng nhảy múa cùng chị Gió, chúc phúc cho nàng và gia đình. Đêm đó, ta trêu bác Si già: 'Bác lo hão, người như nàng Thiết thì phải hạnh phúc'. Bác chỉ ừ à, nhưng nghe vẫn có vẻ như thở dài...
Tuy nỗi lo của bác Si già không phải là hão, nhưng chỉ ba ngày sau ngày sum họp, trong một ngày mưa gió, ta thấy Vũ Nương chạy đến bến Hoàng Giang, ngửa mặt lên trời than thở. Mặc kệ lời khuyên, nàng gieo mình xuống sông mà tự vẫn. Cả xóm hoa lau đau buồn đến nỗi trắng đầu, để khăn tang cho người bạc mệnh, gió than vãn trong mưa buồn cả một dòng sông...
Sau này, chúng ta mới biết Vũ Nương bị chồng nghi oan là kẻ 'ngõ liễu tường hoa'. Chúng ta trách Trương Sinh vô tình, nhưng cũng chỉ biết hát ca bi thương để khóc nàng. Rừng lau ven sông uốn cong bông lau như đau đớn của kiếp người thiếu phụ.
Chỉ ba ngày sau cái ngày buồn, ta thấy Trương Sinh chạy ra bên sông gào lên rằng: 'Ta sai rồi, ta sai rồi! Nương ơi, nàng ở đâu?'. Một lát sau, tin tức truyền tới, Trương Sinh hiểu ra sự thật, nhưng đã muộn. Ta vừa giận vừa thương hại cho chàng.
Mùa mưa năm sau, Trương Sinh quay trở lại, tổ chức giải oan cho Vũ Nương ven sông. Trương Sinh đến bến Hoàng Giang gọi Vũ Nương. Một lát sau, từ dưới sông, sóng cuồn cuộn, trời quang mây tạnh mà gió nổi lên ào ào. Rồi cả bến sông ngẩn ra khi thấy thuyền bè, kiệu hoa nổi lên giữa dòng. Trong chiếc kiệu, Vũ Thị Thiết ngồi trong, y phục lộng lẫy. Nghe thấy Trương gọi, nàng trả lời từ bờ:
- Thiếp biết ơn Linh Phi, đã hứa sống chết không rời. Cảm ơn chàng, thiếp không thể trở lại nhân gian nữa.
Khi lời đã dứt, thuyền bè, kiệu hoa tan biến, hình ảnh Vũ Nương tan như sương khói. Chúng ta hiểu rằng Linh Phi là vợ vua Nam Hải ở Thủy Cung, Vũ Nương được bà cứu giúp, nay sống ở làng mây cung nước. Dù lòng còn xót xa với Trương và Đản, nhưng chén nước đầy đổ không thể hốt lại, hạnh phúc đã vỡ tan làm sao hàn gắn được. Bài học cho Trương và người sau: trân trọng người bên cạnh, đừng để mất đi rồi mới nuối tiếc.
Mỗi năm, mùa mưa gió về, cây lau kể về Vũ Thị Thiết. Người Nam Xương sống ở Thủy Cung hay không, chúng ta không biết, nhưng mỗi mùa hoa lau nở trắng, câu chuyện bi thương sống lại trong hồi ức của người Nam Xương. Nhắc nhở phải suy nghĩ chin chắn, đừng vội vàng đánh rơi những yêu thương.
