
Tài liệu bao gồm dàn ý và 5 bài văn mẫu hay nhất dành cho học sinh lớp 6, nhằm hỗ trợ các em trong việc viết bài văn của mình.
Dàn ý kể về cuộc gặp gỡ với thần tượng của bạn
1. Giới thiệu
- Giới thiệu câu chuyện về thần tượng của tôi.
2. Nội dung chính
- Tiến triển câu chuyện.
- Niềm hạnh phúc của tôi.
- Cảm nhận của tôi.
- Suy nghĩ của tôi.
3. Kết thúc
- Kết thúc buổi gặp - câu chuyện.
Kể lại cuộc gặp gỡ với thần tượng - Quang Hải
Mỗi người chúng ta, đặc biệt là các bạn trẻ, đều có những thần tượng trong lòng mình. Thần tượng là những người mình yêu quý, ngưỡng mộ về tài năng và nhân cách, có thể là hình mẫu để mình vươn tới. Thần tượng của một ca sĩ là bởi họ có giọng hát hay, biểu diễn xuất sắc. Thần tượng của một doanh nhân là bởi họ có trí tuệ kinh doanh và mình cũng mong muốn thành công như họ. Chúng ta nên lựa chọn những con người tốt đẹp để gửi gắm tình cảm trân trọng của mình. Và nếu có cơ hội, ai cũng mong muốn gặp thần tượng của mình một lần trong đời, được đối diện trực tiếp, bắt tay, chụp ảnh hay xin chữ ký. Tôi cũng vậy, việc gặp thần tượng của mình là ước mơ hằng mong chờ.
Tôi đã có dịp gặp thần tượng của mình trong đội tuyển bóng đá quốc gia Việt Nam - tiền vệ Nguyễn Quang Hải. Lần gặp tôi là ở sân vận động sau buổi tập. Vì hôm đó huấn luyện viên cho nghỉ, không ai đến đây ngoài anh. Anh nói anh muốn tập luyện thêm nên đến một mình. Tôi là một cậu bé đam mê bóng đá từ nhỏ, mơ ước trở thành một chân sút giỏi trong đội tuyển Quốc gia. Gặp thần tượng của mình, tôi rất vui mừng. Thấy tôi nhiệt tình, anh rất cảm kích và dẫn tôi vào sân. Hai chúng tôi ngồi trên khán đài A, nhìn xuống mảnh sân và lưới. Tôi kể về niềm đam mê bóng đá và ước mơ của mình. Anh cũng chia sẻ về chặng đường của mình với trái bóng tròn, những kỷ niệm thi đấu, những lần chấn thương, những khoảnh khắc huy hoàng và những nỗi buồn. Anh dặn dò: “Làm cầu thủ hay bất kỳ nghề nào, em đừng bao giờ từ bỏ và chấp nhận thất bại, hãy luôn cố gắng vượt qua khó khăn và quyết tâm theo đuổi con đường của mình, em sẽ thành công”.
Khi tôi kể về những nỗi lo của mình, một cậu bé nhỏ, không cao lớn như bạn bè, luôn bị chê khi nói ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá giỏi. Quang Hải bật cười, xoa đầu tôi, nói rằng anh cũng không có thân hình nổi bật, nhưng anh vẫn thành công vì anh luôn hoàn thiện bản thân và cố gắng trở thành cầu thủ giỏi. Vậy nên không có gì là không thể, quan trọng nhất là nỗ lực và sự nghiêm túc với con đường mình đã chọn.
Đây là một cuộc gặp gỡ trong mơ với thần tượng của tôi, mang đến cho tôi niềm hạnh phúc và năng lượng mãnh liệt. Tôi lấy quả bóng nhỏ của mình, chăm chỉ tập luyện trên sân trước nhà, cảm thấy hạnh phúc và may mắn vì đã gặp thần tượng ngoài đời thực.
Kể lại cuộc gặp gỡ với thần tượng - Phạm Nhật Vượng
Nếu được hỏi về thần tượng của mình, tôi sẽ trả lời ngay là chú Phạm Nhật Vượng - người giàu nhất Việt Nam. Cuộc gặp gỡ với ông là một kỷ niệm không thể quên trong tâm trí tôi.
Sáng thứ hai của tuần, trong tiết chào cờ, sau khi lớp trực tuần đã đưa ra nhận xét về hoạt động thi đua, hiệu trưởng của chúng tôi đã đứng lên phát biểu và thông báo với toàn trường:
- Hôm nay, trường chúng ta sẽ có một vị khách đặc biệt đến để giao lưu, chia sẻ với các em.
Cả hội trường rạo rực, mọi người tò mò nhìn xung quanh, háo hức đoán ai là vị khách này. Sau đó, một sự im lặng lấp lánh khi vị khách từ từ bước lên sân khấu. Cả học sinh lẫn giáo viên vỗ tay không ngớt. Cô hiệu trưởng trang trọng giới thiệu:
- Đây là ông Phạm Nhật Vượng - Chủ tịch tập đoàn Vingroup, một doanh nhân thành đạt.
Sự hào hứng và phấn khởi tiếp tục lan tỏa. Tôi không thể tin vào mắt mình, với tay dựng lên như để chắc chắn rằng đây không phải là một giấc mơ. Người mà tôi ngưỡng mộ đứng ngay trước mặt tôi. Tương lai, tôi cũng mong muốn đạt được thành công như ông ấy.
Cả hội trường im lặng khi chú ra hiệu nói nhẹ nhàng:
- Hôm nay tôi rất vui vì được gặp gỡ và trò chuyện cùng các em. Đây là cơ hội để tôi chia sẻ và trao những suất học bổng đến cho các bạn có hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn cố gắng vươn lên.
Giọng nói của chú trầm khàn nhưng đầy uy lực của một nhà lãnh đạo. Với nhân vật nổi tiếng này, tôi cảm thấy rất gần gũi, thân thiện và đôi khi còn hài hước. Để tạo không khí sôi động hơn, chú đã tổ chức một số trò chơi đơn giản như đặt ra các câu hỏi đố vui hoặc liên quan đến bản thân chú. Mọi người đều hào hứng tham gia. Với tư cách là một người hâm mộ, tôi đã tìm hiểu rất kỹ về chú. Kết quả là tôi đã có cơ hội được trả lời và giao lưu với chú. Chú trao quà cho tôi, khen ngợi tôi và còn xoa đầu tôi nữa. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi nói:
- Cháu rất hâm mộ chú! Chú là thần tượng của cháu đấy!
- Thật sao? - chú hỏi lại - Vậy hy vọng sau này chúng ta có cơ hội hợp tác với nhau nhé!
Lời động viên ấy đã truyền sức mạnh cho tôi, không chỉ vào thời điểm đó mà còn mãi sau này. Sau đó, chú chia sẻ một số bài học về cách học tập, về sự thất bại và thành công, về việc thúc đẩy khát vọng của mình. Cách chú nói chuyện dễ hiểu, sinh động và hài hước giúp chúng tôi tiếp thu nhanh chóng và vui vẻ. Nhưng do thời gian không nhiều nên cuộc trò chuyện phải kết thúc nhanh chóng. Chú trao các suất học bổng và chào tạm biệt chúng tôi. Chú nói:
- Hẹn gặp lại các em. Chúc các em học tốt để thực hiện được ước mơ của mình.
Cuộc gặp gỡ với thần tượng chú Phạm Nhật Vượng đã mang đến cho tôi những cảm xúc khó tả.
Kể lại cuộc gặp gỡ với thần tượng - Barack Obama
Trong trái tim mỗi người chắc hẳn sẽ có một chỗ đặc biệt dành cho một người mà mình ngưỡng mộ và muốn gặp gỡ. Đó chính là thần tượng. Các bạn đã gặp thần tượng của mình chưa? Tôi đã gặp rồi đấy. Đó là khoảnh khắc đẹp nhất và tôi sẽ luôn giữ trong tim mãi mãi.
Nhớ là vào ngày sinh nhật của tôi. Tôi cũng trải qua ngày sinh nhật như bao đứa trẻ khác. Bỗng có ánh sáng xuất hiện và tắt đi khiến tôi ngạc nhiên khi nhận ra mình ở một nơi xa lạ. Tôi ngồi trên chiếc ghế đá, bên cạnh là một người tôi ngưỡng mộ và là thần tượng trong lòng tôi - tổng thống người Mỹ gốc Phi đầu tiên, Barack Obama.
Ông cười mỉm và chào tôi. Tôi rất bất ngờ nhưng vẫn đáp lại bằng nụ cười và lời chào. Tôi và ông trò chuyện về cuộc sống của mỗi người. Tôi không ngờ ông tổng thống lại thân thiện và vui tính như vậy. Chúng tôi nói về những khó khăn và thành công ông gặp phải trong suốt nhiệm kỳ tổng thống.
Ông hỏi về ước mơ của tôi và đưa ra lời khuyên giải đáp những thắc mắc của tôi. Sau đó, chúng tôi cùng đi dọc bờ sông. Không khí rất trong lành và se lạnh. Tôi bỗng cảm thấy ông không còn là tổng thống nghiêm trang nữa mà chỉ là một ông lão bình thường. Ông đùa với tôi bằng kẹo bông.
Điều bất ngờ nhất là ông vui vẻ đội kẹo bông vào làm râu giả giống ông già Noel. Chúng tôi cười vui vẻ đến khi mệt mỏi, rồi cùng ngồi nghỉ bên dòng sông. Tôi nghĩ không dễ gặp thần tượng của mình, đặc biệt khi người đó là tổng thống của một nước mạnh mẽ như thế. Tôi nói với ông rằng tôi muốn ôm ông một lần. Ông đồng ý và mở lòng ra. Tôi sắp ôm được thần tượng của mình khi một giọng nói quen thuộc vang lên. Tôi tỉnh giấc và nhận ra đó là giọng của mẹ tôi, tôi đang nằm mơ.
Giấc mơ đó mang đến cho tôi những trải nghiệm tuyệt vời. Mặc dù tiếc nuối vì chỉ còn một giây nữa là tôi có thể ôm ông ấy. Ông truyền cho tôi năng lượng và lý tưởng sống mạnh mẽ. Ông là nguồn cảm hứng mới cho tôi. Ước mơ của tôi từng là diễn viên múa, bây giờ lại có thêm một ước mơ khác - làm tổng thống giống như thần tượng của tôi.
Hồi tưởng về cuộc gặp gỡ với thần tượng - Gregor Mendel
Trong mỗi chúng ta, mỗi người đều có một thần tượng để truyền cảm hứng và thúc đẩy bản thân vươn lên đạt được những khát vọng của mình. Bạn đã từng gặp được họ chưa? Còn tôi, tôi đã gặp người tôi ngưỡng mộ trong giấc mơ. Đó là một trải nghiệm tuyệt vời và khoảnh khắc kỳ diệu mà tôi không thể quên.
Đó là một ngày đẹp trời khoảng bốn tháng trước. Màu sắc xanh của bầu trời rộng lớn, ánh nắng nhẹ nhàng với làn gió mát lành làm cho tôi nằm dưới bóng cây trong vườn nhà. Nằm trên chiếc võng, tôi cảm nhận sự dịu mát của ngày hè, tôi ngủ dậy không hay biết. Bỗng nhiên mọi thứ trở nên sáng rực khắp không gian xung quanh tôi.
Trong không gian đó, tôi nhìn thấy một người đàn ông trung niên chạy về phía cuối nơi có lối ra như một cánh cửa dẫn vào một thế giới khác - nơi xuất hiện bóng dáng của người đàn ông ấy. Tôi chạy với tốc độ nhanh tới đó và tình cờ va phải người đàn ông đó. Đó là một nhà khoa học khám phá nguyên lý di truyền hiện đại, được biết đến với danh hiệu “cha đẻ của ngành di truyền hiện đại”, nhà khoa học Gregor Mendel.
Ông nắm tay tôi, đỡ tôi dậy, xoa đầu và mỉm cười rất thân thiện rồi thân thiện chào tôi. Tôi không thể tin vào mắt mình, người tôi chỉ có thể nhìn thấy qua tranh ảnh đang đứng trước mặt tôi và nói chuyện với tôi khiến tôi ngơ ngác không nói lên lời. Bất ngờ hơn nữa, tôi giao tiếp với ông bằng tiếng Anh một cách trôi chảy điều mà tôi chưa từng làm được với trình độ của mình.
Chỉ là một giấc mơ nhưng mọi thứ dường như đều thật. Ông dắt tay tôi vào thị trấn nơi ông sống, đi trên con đường ông kể cho tôi những câu chuyện đời thường của ông và giới thiệu về những thí nghiệm ông đang thực hiện khiến tôi rất hứng thú không thể bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Trên con đường, đất phủ đầy thảm cỏ xanh mướt với màu sắc của hoa, tôi cùng người vĩ đại ấy tiến vào thị trấn.
Trong thị trấn đông đúc nhộn nhịp, ông dắt tay tôi đến các gian hàng bánh kẹo và mua cho tôi rất nhiều loại bánh kẹo ngon. Tôi hỏi ông về những thí nghiệm của ông làm gì rồi hỏi vô vàn câu hỏi khác về cuộc sống mà tôi không thể giải đáp được. Trước những câu hỏi chất đống của tôi, nhà khoa ấy chỉ nhe răng rồi bắt đầu giải thích cho tôi bằng chất giọng truyền cảm và ấm áp làm tôi hiểu ra được nhiều điều.
Ông hỏi tôi sau này nếu tôi lớn lên tôi sẽ trở thành người như thế nào và nghề nghiệp mà tôi hướng tới là gì. Tôi đứng dậy động đắt nói rằng tôi sẽ là người có ích cho xã hội, góp phần xây dựng đất nước và tôi nói tôi sẽ trở thành một giáo viên để truyền kiến thức cho học sinh của mình, nuôi dưỡng những mầm xanh của đất nước. Ông cười với tôi rồi đặt tay lên đầu tôi xoa đầu. Ông nói tôi sẽ làm được nếu tôi cố gắng học tập tốt và rèn luyện bản thân thì nhất định sẽ thành công.
Trò chuyện một hồi lâu, ông hỏi tôi có muốn tới thăm nơi ông làm thí nghiệm không. Tôi không chần chừ mà đồng ý ngay. Ông dẫn tôi tới một căn nhà kho lớn nằm trên một nông trại rộng lớn. Mở cửa ra, trước mắt tôi là những luống đậu Hà Lan đang trong quá trình thu phấn nghiêm ngặt để tạo ra thế hệ con đầu tiên và tiếp đến là các thế hệ sau. Ông đi cùng tôi giải thích rất nhiệt tình về công trình nghiên cứu của mình.
Thời gian trôi thật nhanh khi tôi ở cùng thần tượng của mình, trời đã chuyển tối từ lúc nào không hay, tôi bước ra ngoài trước mắt tôi là một bầu trời đầy sao lấp lánh đầy ảo diệu, muôn vàn vì sao tinh tú thắp sáng dải ngân hà. Bầu trời đẹp đến nao lòng. Ông dắt tay tôi về nhà rồi ông hôn lên trán tôi chúc tôi có một giấc ngủ ngon và hẹn ngày gặp lại, tôi nhìn theo bóng dáng ông tôi vẫy tay chào ông. Giây phút ấy bỗng giọng nói lạ vang lên làm cho không gian đột nhiên trở về lại ban đầu chỉ toàn màu trắng.
Tôi mở mắt và nhận ra chỉ là một giấc mơ và tôi đang nằm trong vườn nhà, nghe tiếng mẹ tôi gọi dậy trong bếp. Dù chỉ là một giấc mơ thoáng qua nhưng nó để lại cho tôi những trải nghiệm mà tôi nghĩ suốt đời chỉ có được một lần. Tôi đã gặp thần tượng của mình và cuộc trò chuyện đó là một trải nghiệm đáng trân trọng.
Kể lại cuộc gặp gỡ với thần tượng - Nguyễn Thị Ánh Viên
“Thần tượng” là một thuật ngữ chỉ một hình mẫu lý tưởng, một người hoặc vật được tôn kính, ngưỡng mộ và yêu thích. Chắc chắn trong cuộc sống, ai cũng có thần tượng riêng và đối với tôi cũng vậy. Đó là vận động viên bơi lội Nguyễn Thị Ánh Viên.
Đối với bất kỳ ai, việc gặp gỡ thần tượng của mình là một điều vô cùng may mắn. Và tôi đã có cơ hội may mắn đó. Trong một buổi học bơi tại Trung tâm Huấn luyện Bơi lội thành phố, tôi được tham gia buổi giao lưu với các vận động viên bơi lội nổi tiếng của Việt Nam. Buổi giao lưu được tổ chức vào sáng chủ nhật tại hội trường lớn của trung tâm. Tôi đến rất sớm để có được một vị trí gần sân khấu nhất để có thể nhìn thấy thần tượng của mình.
Đúng tám giờ sáng, buổi giao lưu bắt đầu. Tôi rất háo hức chờ đợi sự xuất hiện của các vận động viên. Sau các tiết mục văn nghệ, người dẫn chương trình thông báo đến phần gặp gỡ thần tượng. Người dẫn chương trình kết thúc lời giới thiệu thì tiếng vỗ tay, tiếng hò reo vang khắp hội trường. Chị Nguyễn Thị Ánh Viên là người đầu tiên bước vào. Tôi chăm chú nhìn theo từng bước đi của chị. Chị mặc trang phục thể thao của đoàn thể thao Việt Nam. Khuôn mặt xinh đẹp, chị nở nụ cười rạng rỡ. Chị có hình dáng cân đối của một vận động viên. Phía sau chị còn có rất nhiều vận động viên nổi tiếng khác bước theo.
Sau khi các vận động viên ngồi ổn định, buổi giao lưu bắt đầu. Các vận động viên lần lượt giới thiệu về bản thân. Sau mỗi lời giới thiệu là sự vỗ tay nhiệt tình từ khán giả. Người dẫn chương trình bắt đầu hỏi các vận động viên về quá trình tập luyện. Khi nghe chị Ánh Viên chia sẻ về những nỗ lực để đạt được thành tích hiện tại, tôi cảm thấy rất xúc động. Để có thành tích như hiện nay, chị Ánh Viên đã phải tập luyện rất nhiều. Chị phải tuân thủ một chế độ ăn uống nghiêm ngặt để duy trì cơ thể trong tình trạng tốt nhất. Mỗi ngày, chị dành phần lớn thời gian để tập luyện. Một năm, chị chỉ được về nhà vài ngày... Tôi rất ngưỡng mộ chị - một cô gái có ý chí phi thường. Sau đó, buổi giao lưu diễn ra vui vẻ tiếp tục. Cuối chương trình, người hâm mộ còn có cơ hội chụp ảnh cùng các vận động viên.
Sau buổi giao lưu đó, tôi rất vui khi được gặp mặt thần tượng của mình trực tiếp. Những chia sẻ của chị Ánh Viên đã thôi thúc tôi quyết tâm với ước mơ của mình, tự hứa sẽ trở thành một vận động viên thành công như chị.
