
Tài liệu này được trình bày một cách chi tiết và súc tích nhất dành cho các bạn học sinh. Hy vọng rằng thông qua tài liệu này, các bạn sẽ có thêm nguồn tham khảo để viết văn tốt hơn. Chúc các bạn thành công và học tập hiệu quả.
Trình bày lại nội dung Bài ca nhà tranh bị gió thu phá - Mẫu 1
Vào mùa thu của tháng tám, bầu trời bắt đầu se lạnh. Mây xám bao phủ núi rừng, tạo nên cảnh sắc buồn bã và u ám. Cảnh quan miền núi trở nên u tối và cô đơn hơn bao giờ hết! Một ngôi nhà tranh ba gian mới chỉ được xây dựng bên bờ suối Càn Hoa, dường như giống như một tổ chim sáng sủa đậu trên vách núi. Sau khi rời bỏ nơi làm quan, nhà thơ Đỗ Phủ dẫn gia đình về đây sinh sống, mong muốn tránh xa cuộc sống hỗn loạn và đầy rẫy những tham vọng, mưu mô.
Trong một thời gian dài, nhà thơ sống trong cảnh mất ngủ không chỉ vì sức khỏe yếu đuối của bản thân và sự nghèo đói của gia đình mà còn vì lo lắng cho dân tộc, cho quốc gia. Các quan lại tham nhũng, tham lam, cùng nhau làm hại dân lành. Tình trạng bất ổn lan rộng. Kỉ cương nước nhà đã tiến gần đến bước suy thoái. Cùng với đó là cảnh đê bị vỡ liên tục, gây ra đợt đói kinh hoàng kéo dài, sự loạn lạc nổi lên khắp nơi. Đối với những người như Đỗ Phủ, đối mặt với cảnh tượng đau lòng đó, không khỏi cảm thấy buồn phiền, nặng trĩu.
Sống trong cảnh khốn khó, thiếu thốn, sức khỏe của nhà thơ dần suy giảm. Nhìn thấy vợ con đói rách, ông đau lòng cho cuộc sống của mình, cho việc làm người chồng, người cha chưa thể hoàn thành. Tuy nhiên, khi xã hội ở mức độ hỗn loạn như thế này, làm sao có thể giải quyết được?! Mặc dù ông không lòng vòng trong việc chịu đựng nỗi buồn và hận thù, nhưng may mắn thay, ông đã được bạn bè thông cảm giúp đỡ, xây dựng một mái nhà tạm bợ để che mưa che nắng suốt những ngày qua.
Vào một chiều, bất ngờ mây đen kéo tới, gió lớn nổi lên dữ dội, gào thét như tiếng xay gạo. Cây cỏ đổ ngã, gãy cành, lá rụng. Cơn lốc xoáy mạnh mẽ cuốn tung mái nhà tranh, ném đi khắp nơi. Nhiều bức tranh bay lên xa tận bên kia sông, rải rác khắp mọi nơi. Có những bức treo cao trên ngọn cây rậm rạp trong rừng, có những bức rơi xuống mương sâu gần nhà.
Bất chấp mọi trở ngại, lũ trẻ trong làng cướp những bức tranh ngay trước mắt nhà thơ. Họ nhảy lên lũy tre ở đầu làng mang theo tranh. Mặc dù muốn lấy lại tranh nhưng ông không còn sức, không thể kêu lên, nhà thơ chỉ có thể trở về với mối hận thù trong lòng. Sau khi bão đi qua, ban đêm buông xuống vô cùng tối tăm. Trưa, gió lớn làm bay mái tranh. Đến tối, mưa rơi rất nặng. Mưa rơi dồn dập xuống ngôi nhà, làm mái tranh như được trút nước. Nhà tan hoang khắp nơi, không biết nên chạy trốn đâu. Cả gia đình Đỗ Phủ nằm co quắp trong đống chăn đệm rách, lạnh lẽo như đá. Lũ trẻ đói bụng không thể ngủ được, lại làm hỏng thêm. Tình hình thật đáng thương!
Lát sau, gió lặng, màn đêm bao phủ cảnh đêm tối đen như mực. Buổi chiều, gió lốc làm bay mái tranh. Đến tối, trời mưa rơi. Mưa rơi dồn dập xuống ngôi nhà, làm mái tranh như được trút nước. Nhà dột khắp nơi, không biết tránh vào đâu. Cả gia đình Đỗ Phủ nằm co quắp trong đống chăn đệm cũ rách, lạnh ngắt như đồng. Lũ trẻ đói bụng ngủ không yên giấc, lại đạp nát thêm. Tình cảnh thật thương tâm!
Mỗi đêm, nhà thơ Đỗ Phủ thức trắng, lo lắng suốt năm tháng, mong chờ ánh sáng sớm dần. Từ khi loạn lạc bắt đầu, ông ít ngủ. Đêm nay, nhiều lo âu tràn đến: mái nhà bị gió phá tan, trống trải; mưa to làm nền nhà ngập nước; chiếu chăn cũ rách không đủ ấm, đầu óc lo lắng, khổ đau... Thật là tình cảnh đau khổ, khốn khổ. Nhưng Đỗ Phủ không chỉ lo cho bản thân mình, mà còn lo cho mọi người. Ông hiểu rằng nếu mình đã khổ, thì người khác càng khổ hơn. Ông thấy mình đang chịu đựng một số phận đau khổ, và cũng cảm nhận được nỗi đau của người khác. Họ cũng giống như ông, cả hai đều đối mặt với cảnh nghèo khổ.
Trong cảnh mưa gió tan tác, trái tim của nhà thơ đau đớn không chỉ vì mái nhà bị gió phá nát mà còn vì cảnh không nhà của nhiều người nghèo. Từ thực tế khốn khổ ấy, ông đã nảy sinh ước mơ cao cả, đầy lòng nhân ái. Ông ước mơ có một ngôi nhà rộng lớn, vững chãi như bàn thạch trước mưa gió để che chở cho tất cả những người nghèo khổ như mình: 'Than ôi! Khi ngôi nhà đó được xây dựng, dù lều của tôi có tan nát, tôi cũng sẵn lòng hy sinh!' Ước mơ của Đỗ Phủ dù chỉ là một ước mơ mơ hồ, nhưng lại rất cảm động bởi nó bắt nguồn từ trái tim nhân từ của nhà thơ.
Trong tưởng tượng, ngôi nhà rộng lớn, Đỗ Phủ cảm thấy một chút hạnh phúc. Bên ngoài, trời vẫn mưa không ngớt và gió thu lạnh lẽo vẫn thổi dọc theo khe núi.
Kể lại nội dung Bài ca nhà tranh bị gió thu phá - Mẫu 2
Đỗ Phủ là một nhà thơ tập trung vào việc tái hiện sự thực đau khổ, bất hạnh của nhân dân, từ đó chúng ta có thể thấy cuộc sống của chính ông. Bài thơ 'Bài ca nhà tranh bị gió thu phá' tái hiện một cách chân thực cuộc sống gian khổ, đầy tủi nhục khi mái nhà tranh của ông bị gió thu phá. Trong một đêm tháng tám, cơn bão đổ xuống, trời mưa tầm tã, đi kèm với những tiếng sấm chớp rợp, tiếng rít của gió. Mái nhà tranh dựa vào bên rừng dường như không thể chịu đựng được sức mạnh của cơn gió, chỉ trong một thoáng chốc, mái tranh bị cuốn lên trời để lại căn nhà trống trải, trơ trụi. Mái tranh bay lơ lửng khắp nơi, mảnh vỡ bay sang sông, rải rác khắp bờ, mảnh khác bay lên cây trong rừng. Mảnh tranh rơi xuống mương. Để có được căn nhà đó, ông đã nhờ đến sự giúp đỡ của bạn bè, không ngờ rằng chỉ sau vài tháng, trận bão lớn đã cướp đi sự bình yên hiếm hoi của ông. Tình cảnh của nhà thơ thực sự đáng thương.
Trong hoàn cảnh đó, Đỗ Phủ rất cần sự động viên an ủi từ bạn bè, hàng xóm. Nhưng đáng tiếc, lũ trẻ trong thôn thấy ông yếu đuối đã đổ xô đến cướp những mảnh còn sót lại. Đọc những dòng thơ này, ta có thể hình dung ông già với bộ quần áo xơ xác, tay cầm gậy, bất lực nhìn lũ trẻ cướp đoạt và tẩu tán. Ông kiệt sức, mệt mỏi, chán nản, chỉ biết đứng nhìn lũ trẻ mà lòng xót xa.
Nếu 8 dòng thơ đầu nhà thơ nói về sự bất hạnh về tinh thần vô tình của lũ trẻ trước cảnh khốn khó, đau đớn của ông thì trong dòng thơ thứ ba, ta lại được đưa trở lại với bức tranh căn nhà sau cơn bão của ông. Một cảnh tượng u ám, mọi nơi đều ướt sũng, giường của các con ông cũng đắp đầy nước, đầu giường cũng đã ngấm ướt gối. Cả gia đình phải chăn chiếc chăn cũ lạnh như sắt. Nhà thơ ngồi trong ngôi nhà rách nát, trong lòng xót xa, thương vợ con bé nhỏ, thương bản thân mình vẫn phải chịu khổ cực.
Tuy nhiên, đến dòng thơ cuối cùng, tính nhân đạo của ông mới thực sự hiện ra rõ ràng. Trong ngôi nhà dơ bẩn, nghèo nàn đó, ông có lẽ đã nghĩ đến một cuộc sống an lành hạnh phúc cho riêng mình, nhưng trong tình thế đó, ông lại ước mơ đến một ngôi nhà rộng lớn “muôn ngàn gian” không dành cho riêng ông mà để “Che chở thiên hạ kẻ sĩ nghèo đều hân hoan”. Điều này thực sự làm chúng ta ngạc nhiên. Đó là một ước mơ vì toàn nhân loại. Ông không chỉ nói về nỗi khổ của bản thân mình, mà qua đó, ông còn nói lên nỗi đau của tất cả kẻ sĩ nghèo trong xã hội.
Bài thơ đã thể hiện rất rõ bản chất nhân đạo của nhà thơ Đỗ Phủ. Ông luôn suy nghĩ đến hạnh phúc của mọi người. Thông qua bài thơ, chúng ta cảm nhận được lý tưởng cao cả của ông, đó là mong muốn thay đổi xã hội, cải thiện điều kiện sống, xóa bỏ bất công. Những suy nghĩ này khiến chúng ta cảm động và ngạc nhiên.
