
Alfonso là một người nghiêm khắc trong khi bà Mona, vợ ông và mẹ của Pedro và Ella, là người hiền lành, ít nói nhưng lại có ảnh hưởng lớn trong đoàn. Bà là người duy nhất trong đoàn biết đọc, viết và hiểu biết về lịch sử. Ngoài ra, Mona cũng là người chế biến thuốc, chiêm tinh và tiên đoán bằng quả cầu pha lê.
Mona thường dạy chúng tôi rằng bệnh tật xuất phát từ cách sống không tự nhiên, cảm thấy lo lắng hoặc quá thái quá. Nếu biết sống theo tự nhiên, không lo lắng hoặc ăn uống quá độ, thì sức khỏe sẽ tốt hơn.
Sống cùng nhau, đôi khi chúng tôi, bọn trẻ, cũng có những mâu thuẫn, tranh cãi và thường nhờ Mona giải quyết. Trong những lúc như vậy, Mona sẽ nói với chúng tôi:
“Hãy nhìn mọi sự trên thế giới như thời tiết. Xuân đến, cây cỏ nảy mầm; Thu đi, cỏ cây héo úa. Mọi thứ đều tuân theo quy luật tự nhiên, đến lúc sẽ đi, không gì là vĩnh cửu. Vì vậy, đừng để bất cứ điều gì ảnh hưởng đến bạn và gây ra oán hận hay buồn phiền. Hãy học cách kiên nhẫn, đối mặt với mọi thách thức với sự bền bỉ, và khi vượt qua, bạn sẽ tìm thấy sự bình yên.”
Trong quá trình tập luyện để biểu diễn, nếu ai tự hào về tài năng của mình, Mona sẽ nhắc nhở:
“Hãy nhìn xem, khi còn sống, chim chóc ăn sâu bọ, nhưng khi chết, sâu bọ lại ăn thịt chim chóc. Thời gian và hoàn cảnh luôn thay đổi, điều này là quy luật của cuộc sống. Không có gì là vĩnh cửu, vì vậy đừng bao giờ tự kiêu mạnh mẽ và gây tổn thương cho người khác. Mọi điều đều trải qua chu kỳ, có lúc thăng hoa, cũng có lúc suy tàn. Vì vậy, hãy khiêm tốn và suy nghĩ về hậu quả trước khi hành động.”
Khi có ai cảm thấy thất bại vì không bằng người khác, Mona sẽ khuyên:
“Mỗi người đều có điểm mạnh và điểm yếu. Nếu cảm thấy mình không bằng người khác, hãy học hỏi từ những điều tốt đẹp của họ để nâng cao bản thân. Chỉ cần cố gắng, không có gì là không thể vượt qua và đạt được nhiều thành tựu.”
Khi đi ngang qua các thành phố, nhìn thấy những lâu đài lộng lẫy của giai cấp quý tộc và cuộc sống phồn thịnh, an nhàn, Mona dạy chúng tôi:
“Đừng mong muốn cuộc sống giàu có của giới quý tộc. Hãy phân biệt rõ những điều cần thiết và những điều chỉ là mong muốn. Nếu đã có đủ những gì cần, hãy biết thấy đủ và hạnh phúc với những gì đã có. Mọi thứ ngoài những điều cần thiết chỉ là phần thưởng, không quan trọng. Không nên so sánh, ganh đua với những người giàu có, họ luôn sống trong lo sợ vì có quá nhiều thứ để mất. Chúng ta không có gì để mất, vì vậy không cần phải lo lắng. Đời sống là sự lựa chọn, nhưng nếu có quá nhiều sự lựa chọn, sẽ tạo ra lòng tham, không bao giờ thấy đủ. Từ lòng tham sinh ra nhiều tật xấu, gây ra mất mát, ghen tị và gây hại cho cuộc sống. Biết khi nào phải buông bỏ thì cuộc sống sẽ hạnh phúc hơn, biết đủ thì cuộc sống sẽ không còn phiền muộn, rắc rối nữa.”
Sau khi biết tôi mất mẹ từ nhỏ, Mona quan tâm đến tôi nhiều hơn. Mặc dù bà là người mẹ của tất cả bọn trẻ trong gánh hát, nhưng tôi cảm thấy bà luôn dành thời gian và tình cảm đặc biệt cho tôi. Tôi rất biết ơn và yêu quý Mona. Thường thì tôi theo bà, nghe bà đọc và giảng kinh thánh. Bà nói với tôi:
“Không cái gì trên thế gian có thể thay thế được người mẹ vì người mẹ là biểu hiện của tình thương. Người mẹ là hình ảnh của Thượng Đế, bởi vì Ngài không thể chăm sóc tất cả con cái mình nên Ngài đã tạo ra người mẹ để thay mình trong việc đó.”
Vì từ nhỏ đã không có mẹ, tôi xem Mona như người mẹ mà Thượng Đế đã ban tặng cho cuộc đời của mình.
