Đề Bài: Khám Phá Vẻ Đẹp Tự Nhiên Trong Thiên Trường Vãn Vọng
Vẻ Đẹp Tự Nhiên Trong Bài Thiên Trường Vãn Vọng
Bài Làm:
Trong lịch sử Việt Nam, vua Trần Nhân Tông là một nhân vật lịch sử đặc biệt, được biết đến với phẩm chất anh hùng và đóng góp lớn trong cuộc chiến chống quân giặc Mông - Nguyên. Ông cũng là người có tấm lòng yêu thương con người và đẹp, thể hiện rõ trong các tác phẩm thơ nghệ thuật. Bài thơ 'Thiên Trường Vãn Vọng' là một tác phẩm xuất sắc, mà ông sáng tác khi trở về quê nhà ở phủ Thiên Trường, nay thuộc tỉnh Nam Định. Vẻ đẹp thiên nhiên trong bài thơ mang đến những cảm xúc nhẹ nhàng và thấm thía như sau:
Trước xóm sau thôn, khói lồng tựa như tranh
Bóng chiều man mác, có lẽ không có đỉnh
Âm thanh của sáo mục đồng, đàn trâu quay về chuồng
Cò trắng, từng đôi, liệng xuống đồng.
(Dịch theo Ngô Tất Tố)
Có lẽ, mỗi khi bóng chiều buông xuống, ở nơi nào đó trong làng quê Việt Nam, luôn hiện hữu một vẻ đẹp yên bình. Và tại phủ Thiên Trường, sương chiều hoặc khói nồng từ những bếp nhà bắt đầu trải dài trên cành cây và bồng cỏ, làm nhà thơ đưa ánh nhìn từ xóm trước đến thôn sau, rồi nhận định:
Trước xóm sau thôn tựa như khói lồng
Câu thơ mở ra bức tranh của làng quê thanh bình: những mái nhà và khu vườn im lặng trong sương khói. Một không gian rộng lớn, yên bình, nơi ta trải nghiệm niềm vui đơn giản của cuộc sống nông thôn, chỉ có thể xuất hiện trong thời đại hòa bình thịnh trị, dưới triều đại của một vị vua minh quân. Có lẽ tâm trạng của nhà vua khi ngắm cảnh phủ Thiên Trường cũng tràn đầy niềm vui nhẹ nhàng và lớn lao trước cảnh yên bình này. Nhà thơ tiếp tục viết lời với tâm hồn tràn ngập:
Bóng chiều man mác có vẻ không có đỉnh
Câu tiếp theo làm phong phú ý của câu trước, trong làn 'khói lồng' của xóm thôn, bóng chiều buông phủ lên cảnh đẹp huyền bí, có khi xuất hiện, có khi tan biến, khiến cho tâm hồn người phải lay động, trầm ngâm. Mô tả sương khói và bóng chiều thường xuất hiện trong thơ cổ. Nhà thơ Thôi Hiệu, thời kỳ Đường, cũng từng diễn đạt cảnh chiều trong bài 'Hoàng Hạc lâu' như sau:
'Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu'
Tuy nhiên, ý thơ của Thôi Hiệu mang nét buồn bã, có lẽ do ông đang ở xa quê hương. Trái lại, ý thơ của tác giả Trần Nhân Tông chứa đựng niềm vui, khi nhà thơ cảm nhận sự hòa quyện giữa thiên nhiên và con người trong một không gian ấm áp, thời kỳ phong phú cảm xúc, dưới ánh chiều tà dịu dàng và gam màu nhẹ của 'tử yên'.
Vẻ Đẹp Thiên Nhiên và Phong Cảnh ở Phủ Thiên Trường lại được miêu tả thêm phần quyến rũ trong hai câu thơ cuối:
Âm thanh sáo và tiếng trâu quay về chuồng điều dương lên từ mục đồng, cò trắng từng đôi liệng xuống đồng. Bức tranh tỏa ra hương vị của tuổi thơ trong lành, hòa quyện với vẻ đẹp của quê hương.
Vẻ đẹp của cảnh chiều được trải nghiệm qua tiếng sáo 'vẳng' của đám trẻ mục đồng đưa đàn trâu về chuồng trước khi tối. Câu thơ khắc họa hình ảnh tiếng sáo vang xa, diệu kỳ, gần như làm cho niềm vui thuở nhỏ bé ngây thơ lan tỏa. Đàn trâu bước chậm trên cánh đồng dưới ánh chiều tà, làm cho cuộc sống dân làng trở nên ấm áp và hạnh phúc.
Và trong hình ảnh cuối cùng của bài thơ, 'cò trắng từng đôi liệng xuống đồng' nổi bật giữa cánh đồng lúa xanh. Câu thơ đưa người đọc đến cảnh tượng đẹp như trong ca dao: 'Con cò bay lả bay la, bay từ cửa phủ ra cánh đồng'. Nhà vua đứng đầu đất nước, chứng kiến cảnh sáo và cò trắng trên đồng, là hình ảnh của một vị vua yêu nước, gần gũi với nhân dân, sống giản dị và yêu thiên nhiên.
Bài thơ tứ tuyệt 'Thiên Trường vãn vọng' tặng cho thi ca Việt Nam một bức tranh phong cảnh tươi đẹp, với hình ảnh thân thuộc, giản dị, và âm thanh nhẹ nhàng dịu dàng. Tác phẩm của Trần Nhân Tông giúp thế hệ sau hiểu rõ hơn về vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống an lành của thời đại xưa.
""""KẾT THÚC""""-
Khám phá về sự độc đáo của nội dung và nghệ thuật trong bài thơ Thiên trường vãn vọng. Ngoài bài văn mẫu ở đây, hãy không bỏ qua những bài văn mẫu xuất sắc khác như: Phân tích bài Buổi chiều đứng ở phủ Thiên Trường trông ra, Đánh giá về bài thơ Thiên trường vãn vọng, Cảm nhận về hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Thiên trường vãn vọng, Điều cảm nhận khi đọc bài thơ Thiên trường vãn vọng.
