Anh/chị hãy tìm hiểu về Nghệ thuật trào phúng của Vũ Trọng Phụng trong đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia.
Mẫu văn phân tích Nghệ thuật trào phúng của Vũ Trọng Phụng trong đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia
Văn bản mẫu
Số đỏ của Vũ Trọng Phụng là biểu tượng của văn học trào phúng Việt Nam, nơi mà cười và phẫn uất cùng tồn tại.
Trong Số đỏ, Vũ Trọng Phụng thể hiện rõ sự tài năng của mình trong việc tạo ra mâu thuẫn, đặc biệt là trong chương XV: Hạnh phúc của một tang gia.
Với cách đặt nhan đề chương Hạnh phúc của một tang gia, Vũ Trọng Phụng đã tạo ra một mâu thuẫn đầy màu sắc và ý nghĩa, khiến người đọc suy ngẫm về bản chất của hạnh phúc và cái chết.
Nếu chỉ đọc tiêu đề, có thể người ta sẽ nghĩ rằng nhà văn đã bịa ra, kết hợp hai khái niệm đối lập một cách ác ý. Nhưng không, đó không phải là ý định ác ý của nhà văn, đó là sự thật của cuộc sống, sự thật của xã hội mà nhà văn muốn phơi bày để mọi người thấy rõ. Mọi thứ bắt đầu từ cái chết của một ông già. Ông già ấy là cha, là người 'đáng kính' trong một gia đình đông đảo và 'tinh hoa' của xã hội 'thượng lưu'. Cả gia đình đã bùng nổ, 'bùng nổ mỗi người một cách'. Nhưng bùng nổ vì đau đớn, lo lắng... trước cái chết của người thân chăng? Không phải, họ bùng nổ vì ... hạnh phúc! 'Cái chết kia đã mang lại hạnh phúc cho nhiều người'. Câu văn ngược đời của Vũ Trọng Phụng đã thể hiện một cách hoàn hảo sự 'thế thái nhân tình'.
Nhận định đó không phải là sự bịa đặt của nhà văn. Sự thật này rõ ràng và cụ thể: Sau cái chết của ông bố vợ, ông phán mọc sừng, thấy giá trị 'sự mọc sừng' của mình đột ngột tăng lên vài nghìn đồng. Cụ già Hồng hạnh phúc 'mơ màng về lúc mặc đồ tang, khóc lóc chống gậy' để được khen ngợi. Ông Văn Minh, cháu nội, nhà cải cách xã hội? Ông ấy cũng hạnh phúc vô cùng, vì với cái chết của ông nội, di chúc đã được thực hiện, ước mơ cho ông nội được chia của đã thành sự thật. Bà Văn Minh cũng sung sướng theo cách của phụ nữ hiện đại, thấy cơ hội hiếm có từ cái chết của ông nội chồng để mặc đồ tang mới, đẹp và thời trang. Tâm trạng của họ khiến người ta tởm tởm. Nhưng chưa hết, dưới bút của Vũ Trọng Phụng, sự giả dối không chỉ ở một nhóm nhỏ.
Chúng rộng lớn. Chúng là toàn bộ xã hội. Đầu tiên là cảnh sát, đại diện của Nhà nước: thầy Min Đơ và thầy Min Toa. Họ vui vẻ khi được thuê làm người giữ trật tự trong đám tang. Lý do duy nhất cho sự vui vẻ của họ là vì họ không có việc gì làm và đang 'buồn rầu như nhà buôn sắp vỡ nợ'. Tiếp theo là giới thượng lưu, mặt mũi long trọng, ngực đeo đủ thứ 'bội tinh'. Trong đám tang này, họ cảm động không phải vì tưởng nhớ người chết mà chỉ vì... được ngắm nhìn cô Tuyết. Sự xuất hiện của hai kẻ lừa đảo, Xuân Tóc Đỏ và sư cụ Tăng Phú, khiến mọi người 'cảm động'. Với sáu chiếc xe kéo và vòng hoa đồ sộ, họ làm cho đám tang trở nên long trọng hơn. Ngay cả bà cụ Hồng, người tốt bụng nhất trong gia đình, cũng cảm động đến rùng mình. Đám tang đông đảo. Bằng điệp khúc 'Đám cứ đi...' được nhắc đi nhắc lại, tác giả muốn nói: đám tang này thật sự là lớn, đông và mọi người hãy chiêm ngưỡng sự to tát của nó.
Chúng rộng lớn. Chúng là toàn bộ xã hội. Đầu tiên là cảnh sát, đại diện của Nhà nước: thầy Min Đơ và thầy Min Toa. Họ vui vẻ khi được thuê làm người giữ trật tự trong đám tang. Lý do duy nhất cho sự vui vẻ của họ là vì họ không có việc gì làm và đang 'buồn rầu như nhà buôn sắp vỡ nợ'. Tiếp theo là giới thượng lưu, mặt mũi long trọng, ngực đeo đủ thứ 'bội tinh'. Trong đám tang này, họ cảm động không phải vì tưởng nhớ người chết mà chỉ vì... được ngắm nhìn cô Tuyết. Sự xuất hiện của hai kẻ lừa đảo, Xuân Tóc Đỏ và sư cụ Tăng Phú, khiến mọi người 'cảm động'. Với sáu chiếc xe kéo và vòng hoa đồ sộ, họ làm cho đám tang trở nên long trọng hơn. Ngay cả bà cụ Hồng, người tốt bụng nhất trong gia đình, cũng cảm động đến rùng mình. Đám tang đông đảo. Bằng điệp khúc 'Đám cứ đi...' được nhắc đi nhắc lại, tác giả muốn nói: đám tang này thật sự là lớn, đông và mọi người hãy chiêm ngưỡng sự to tát của nó.
Trong đám đông đó, không có ai thực sự đau buồn cho người đã khuất. Tất cả chỉ quan tâm đến chuyện riêng của họ, không hề để ý đến tang lễ. Thậm chí, họ còn tìm cách làm những việc vô liêm sỉ giữa cảnh đám tang. Vũ Trọng Phụng đã ghi lại những lời nói và hành động đó, thể hiện rõ sự giả dối của xã hội.
Có lẽ mọi người sẽ tự hỏi liệu những điều Vũ Trọng Phụng viết có phải là sự thật hay chỉ là tưởng tượng. Nhưng những gì ông viết đều có cơ sở, đều phản ánh chân thực cuộc sống xã hội. Bút pháp sắc sảo của ông làm nổi bật sự tàn nhẫn và dối trá trong con người.
Số đỏ là một tác phẩm mang tính trào phúng sắc bén của Vũ Trọng Phụng. Qua đó, ông đã khéo léo phản ánh nghệ thuật châm biếm và trào phúng của mình. Các bạn có thể tìm hiểu thêm về điều này qua các phân tích và nhận xét về tác phẩm.
Tiểu thuyết Số đỏ của Vũ Trọng Phụng là minh chứng cho tài nghệ thuật trào phúng của ông. Tác phẩm là một bức tranh chân thực về xã hội, nơi mà sự thật và giả dối luôn hiện hữu song song. Cách ông xây dựng câu chuyện và nhân vật đã làm nổi bật nghệ thuật trào phúng của mình, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả.
