Khi kỳ thi THPT Quốc gia đang đến gần và các bạn học sinh đang tăng tốc ôn thi, để hỗ trợ các bạn trong việc ôn thi. Chúng tôi giới thiệu bài văn mẫu lớp 12: Phân tích tác phẩm Đàn ghi ta của Lor-ca, đây là tài liệu được tổng hợp và chia sẻ tại đây.
Tác phẩm Đàn ghi ta của Lor-ca là tiếng nói của nhà thơ về người nghệ sĩ Lor-ca, thể hiện khao khát tự do và dân chủ mặc cho cái chết bi thảm. Dưới đây là cấu trúc ý và một số mẫu văn lớp 12: Phân tích tác phẩm Đàn ghi ta của Lor-ca.
Cấu trúc ý phân tích tác phẩm Đàn ghi ta của Lor-ca

I. Bắt đầu:
- Tổng quan về tác giả Thanh Thảo (những điểm nổi bật về cuộc đời, phong cách thơ của Thanh Thảo...)
- Tổng quan về bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca (ngữ cảnh sáng tác, những điểm chính về nội dung và nghệ thuật....)
II. Nội dung chính:
1. Ý nghĩa của tựa đề và lời giới thiệu
a. Tựa đề
Đàn ghi ta biểu trưng cho tình yêu của Lor-ca đối với đất nước Tây Ban Nha, cho con đường nghệ thuật của tác giả, cho hoài bão cao cả mà Lor-ca mong muốn thực hiện suốt đời
b. Lời giới thiệu:
- Hãy mai mốt tôi cùng cây đàn - phần tâm hồn của đất nước Tây Ban Nha → tình yêu quê hương đậm đà.
- Hãy mai mốt tôi cùng cây đàn – biểu tượng cho sự nghiệp của Lor-ca → khát vọng cả đời theo đuổi sự nghiệp nghệ thuật, mong muốn loại bỏ tác động cá nhân để mở lối cho thế hệ sau.
2. Hình tượng của Lor-ca, nghệ sĩ tự do với khát vọng đổi mới nghệ thuật:
- “Tiếng đàn như bọt nước”: hình tượng biểu hiện, từ âm thanh chuyển sang hình ảnh, tạo ra sự mới lạ. Điều này thể hiện sự sáng tạo mong manh, thoáng qua nhưng mãi mãi sống động
- “Áo choàng đỏ rực”: hình ảnh thực tế, tượng trưng cho cuộc chiến đấu quyết liệt, nơi nghệ sĩ đối mặt với thế lực tàn ác, khắc nghiệt
- Trên con đường chiến đấu cho tự do và sự mới mẻ, nghệ sĩ luôn phải đi một mình, cô đơn: lang thang, miền độc lập, ngựa mỏi, vầng trăng lạc loài…
- “li la li la li la”: nghệ thuật lấy ấm, thể hiện âm nhạc của tiếng đàn
⇒ Vẻ đẹp của Lor-ca, một nghệ sĩ luôn mong muốn đổi mới nghệ thuật.
3. Sự kết thúc bi thảm của Lor-ca
- Hình ảnh tương phản: hát rộn rã – áo choàng ướt đẫm máu, biểu hiện sự trái ngược giữa khát vọng tự do của nghệ sĩ với sức mạnh phát xít tàn bạo
- Nghệ thuật biểu cảm:
+ Âm nhạc của đàn: cuộc đời của Lor-ca
+ Áo choàng ướt đẫm máu: cái chết của Lor-ca
- “tiếng ghi ta rì rào máu chảy”: nghệ thuật nhân vật hóa
- Ẩn dụ tiếng đàn thành màu sắc, hình dạng khi mô tả âm điệu của tiếng đàn
→ Hệ thống hình ảnh vừa thực tế vừa mang ý nghĩa biểu tượng, ẩn dụ, qua đó, tác giả thể hiện cái chết đầy bi thảm của Lor-ca
4. Sự đau xót với Lor-ca và suy tư về sự thoát khỏi, sự từ bỏ của Lor-ca
a. Sự thương xót với Lor-ca
- “Tiếng đàn”: biểu tượng cho nghệ thuật của Lor-ca, tình yêu con người, tình yêu tự do mà ông theo đuổi suốt đời
- “Không ai mai táng tiếng đàn”: sức sống mạnh mẽ của tiếng đàn
- So sánh “tiếng đàn như cỏ mọc hoang”:
+ Xót thương cho sự ra đi của một thiên tài, cho hành trình cách mạng nghệ thuật vẫn còn dang dở
+ Vẻ đẹp vĩnh cửu không bao giờ bị hủy hoại
- Hình ảnh so sánh, biểu tượng:
+ Giọt nước mắt: sự đồng cảm, sự oán trách
+ Ánh trăng: biểu tượng cho vẻ đẹp, cho nghệ thuật của Lor-ca
→ Cấu trúc phân đoạn, thể hiện sự thương tiếc, trân trọng, niềm tin của tác giả vào sự bất tử của Lor-ca
b. Suy ngẫm về cuộc đời và sự giải thoát của Lor-ca
- Nghệ thuật đối lập chỉ sự ngắn ngủi, số phận nhỏ bé của con người trước cuộc sống vô tận: con đường đã vỡ – dòng sông rộng vô bờ
- Hành động:
+ Ném lá phép vào xoáy nước
+ Ném trái tim vào cõi yên bình
→ Sự từ bỏ và giải thoát, một lựa chọn
- Li la li la li la: tiếng đàn bất tử phát ra từ nghệ sĩ đã ra đi, có thể là vòng hoa mộ hương linh hồn của Lor-ca.
III. Tổng kết:
- Tóm lại giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ
+ Nội dung: Qua bài thơ, tác giả thể hiện sự đau đớn và cảm xúc sâu sắc trước cái chết bi thảm của nghệ sĩ Lor-ca – một nghệ sĩ khao khát tự do, dân chủ, luôn mong muốn sự cách mạng nghệ thuật và nghệ thuật tiến bộ không ngừng
+ Nghệ thuật: thể thơ tự do, sử dụng hình ảnh tượng trưng siêu thực, giàu ý nghĩa biểu tượng,…
- Cảm nhận về bài thơ: Đây là bài thơ sâu sắc, mãnh liệt, phóng túng trong cảm xúc, thể hiện sự thương tiếc trước cái chết bi thảm của Lor-ca, một thiên tài, là thông điệp, khát khao cách mạng nghệ thuật của Thanh Thảo
Phân tích bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca - Mẫu 1

Thanh Thảo nhà thơ của những suy tư, trăn trở về các vấn đề xã hội, thơ ông giàu chất suy tư, triết lí. Đàn ghi-ta của Lor-ca là một trong những bài thơ như vậy. Đây có thể coi là tác phẩm bất hủ trong sự nghiệp thơ ca của Thanh Thảo.
Tác phẩm được viết vào năm 1979, là sự kết hợp của niềm thương xót không lời và sự ngưỡng mộ của Thanh Thảo dành cho Lor-ca. Bài thơ nhanh chóng thu hút sự chú ý trong văn học Việt Nam với nội dung nhân văn và hình thức thơ sáng tạo.
Thanh Thảo đã đặt cho tác phẩm của mình một tiêu đề đơn giản nhưng ý nghĩa. Đàn ghi-ta không chỉ là nhạc cụ truyền thống của Tây Ban Nha mà còn là biểu tượng cho nghệ thuật của đất nước này. Lor-ca, một nhà văn nổi tiếng của Tây Ban Nha, đã khơi mào và đẩy mạnh các phong trào cách tân nghệ thuật. Thanh Thảo, qua tiêu đề này, muốn thể hiện sự tôn trọng đối với nghệ thuật của Lor-ca. Tiêu đề đã mở ra hình tượng nghệ thuật trung tâm của bài thơ.
Thanh Thảo đã sử dụng một dòng thơ là tâm nguyện cuối cùng của Lor-ca để làm lời đề từ cho bài thơ của mình. Lời đề từ đã thể hiện tình yêu nghệ thuật sâu sắc của Lor-ca và cũng thể hiện tình yêu của ông đối với quê hương. Ngoài ra, lời đề từ còn phản ánh quan điểm nhân văn trong việc sáng tạo nghệ thuật. Lor-ca hiểu rằng sự cách tân nghệ thuật của mình có thể ngăn cản các nghệ sĩ đến sau. Vì vậy, ông khuyến khích thế hệ sau phải vượt qua nghệ thuật của mình để tiến lên phía trước.
Tác phẩm bắt đầu với hình ảnh của Lor-ca cùng với âm nhạc của tiếng đàn bọt nước:
những tiếng đàn bọt nước
Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt
Tiếng đàn không chỉ là âm thanh của ghi ta mà còn là biểu tượng cho sự nghiệp nghệ thuật to lớn, đầy giá trị của Lor-ca, đồng thời là tiếng lòng của người nghệ sĩ, truyền tải cho thế hệ sau. Hình ảnh bọt nước cũng rất đặc sắc, gợi lên vẻ đẹp lấp lánh, sự tan biến vào bao la, sự tồn tại mong manh, ngắn ngủi... Một câu thơ nhưng mang đến hai hình ảnh biểu tượng, vừa thể hiện vẻ đẹp trong cảm hứng sáng tạo nghệ thuật, vừa phản ánh số phận mong manh, bi kịch của người nghệ sĩ Lor-ca.
Câu thơ thứ hai, nhắc đến quê hương của Lor-ca. Liên kết với Tây Ban Nha - với hình ảnh của Lor-ca trong 'áo choàng đỏ gắt' mang nhiều ý nghĩa: trước hết về phong cách sống, gợi lên bối cảnh văn hóa của Tây Ban Nha với những cuộc đấu bò tót nổi tiếng, đẫm máu; đồng thời nhắc đến tính chất dữ dội của một cuộc đấu trường đặc biệt - đấu trường chính trị và nghệ thuật. Nếu câu thơ đầu tiên thể hiện vẻ đẹp bi kịch và sự tồn tại ngắn ngủi của nghệ sĩ, thì câu thơ thứ hai đã mô tả sứ mệnh cao cả của người nghệ sĩ. Âm thanh của tiếng đàn li la li la vang vọng trong không gian, dẫn dắt người đọc vào hành trình vươn tới lí tưởng của nghệ sĩ:
đi lang thang về miền đơn độc
với vầng trăng chếnh choáng
trên yên ngựa mỏi mòn
Hành trình đến với lí tưởng là hành trình gian nan, chứa đựng sự cô đơn, không có điểm dừng. Đây cũng chính là hành trình của Lor-ca trên con đường sáng tạo nghệ thuật. Mặc dù gian nan, nhưng đó là hành trình đẹp đẽ. Vầng trăng là biểu tượng của nghệ thuật, cho thấy Lor-ca mong muốn tình yêu và đam mê mãnh liệt dành cho nghệ thuật. Trên hành trình vươn tới lí tưởng trong một thế giới khắc nghiệt, hình ảnh của Lor-ca vừa đáng ngưỡng mộ vừa đầy xúc động.
Không đi sâu vào cuộc sống của Lor-ca, Thanh Thảo tập trung vào cái chết của chàng. Bốn câu thơ đầu thể hiện sự đối lập giữa sự sống và cái chết:
Tây Ban Nha
Hát nghêu ngao
Bỗng kinh hoàng
Áo choàng bê bết đỏ
Sự sống ở đây là Tây Ban Nha với âm nhạc hào hứng, không gian mở cửa, tự do, Lor-ca hiện lên đầy đẹp đẽ trong khung cảnh đó. Nhưng bên kia là hiện thực đáng sợ, là cái chết đầy máu của người nghệ sĩ tài ba. 'bỗng kinh hoàng' thể hiện sự sốc, sự sững sờ, không tin rằng Lor-ca đã bị tổn thương, bị hại. Điều đó gợi lên cảm xúc bi thương, căm phẫn đến cùng. Lor-ca trở nên đáng thương trong bạo lực tàn ác của chế độ độc tài. Trước cái chết đó, Lor-ca như mơ mộng: “Lor-ca bị điệu về bãi bắn/ chàng đi như người mộng du”. Câu 5 là câu bị động với hai dấu nặng đặt cạnh nhau, tạo nên ấn tượng nặng nề, sức nặng về cái chết. Nhưng câu 6 là câu chủ động với thanh bằng liên tiếp, cho thấy Lor-ca nhanh chóng lấy lại thăng bằng và thái độ chủ động để từ bước cuối của cuộc sống vật chất sang hành trình mới của sự sống tinh thần bất diệt.
Lor-ca đã hy sinh, nhưng kẻ thất bại là bọn phát xít. Chúng có thể hủy hoại thân xác của Lor-ca nhưng không thể diệt sức sống của ông. Những giai điệu của tiếng đàn lần lượt xuất hiện, mỗi âm điệu mang một ý nghĩa khác nhau: Tiếng ghi ta nâu- bầu trời cô gái ấy: Tiếng ghi ta tạo nên khúc ca về tình yêu của Lor-ca dành cho quê hương, nghệ thuật, con người, và lý tưởng...; Tiếng ghi ta lá xanh biết mấy/ Tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan: Tiếng ghi ta kể về vẻ đẹp và nỗi đau của Lor-ca; Tiếng ghi ta ròng ròng- máu chảy: Tiếng ghi ta đạt đến độ cao trào của sự bi kịch. “tiếng ghi ta” là một điệp khúc, đều đặn vang lên 4 lần trong nhịp thơ dồn dập, gửi gắm những tình cảm, tâm sự, nỗi niềm của Lor-ca vẫn mãi với hậu thế, như khẳng định sức sống bất diệt của ông.
Mười ba câu thơ cuối cùng là suy tư của tác giả về cuộc đời, sự nghiệp và sự ra đi của Lor-ca. Tiếng đàn là biểu tượng của nghệ thuật, là biểu tượng của sự đấu tranh vì những giá trị cao quý của Lor-ca, vì vậy không ai dám “chôn cất tiếng đàn”. Do đó, Thanh Thảo so sánh tiếng đàn như cỏ mọc hoang, tức là nó có sức sống mạnh mẽ, sự lan tỏa mãnh liệt, bất diệt, không thể bị ngăn cản. Dù Lor-ca hy sinh tiếng đàn của mình, nó vẫn sống mãi với thế hệ sau. Cũng chính vì thế vầng trăng – cái đẹp, dù bị chôn vùi ở đáy giếng vẫn toả sáng trong bóng tối, ánh sáng tinh thần nghệ thuật không bao giờ bị tắt.
Phân tích bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca - Mẫu 2

Thanh Thảo đã từng nói:
Tôi thường suy tư về điều chưa thực hiện
Những màu sắc mới lạ thoáng qua tâm trí
Tôi thường kết hợp chúng lại với nhau
Những từ ngữ rời rạc như xâu chuỗi hạt cườm
Có khi sử dụng sợi chỉ thông thường
Có khi là một dãy hạt cườm không dây
Phần văn viết này không chỉ là công việc tỉ mỉ xâu chuỗi hạt cườm mà còn là một cuộc thử thách sâu sắc về trí tuệ, sự sáng tạo và cải tiến thơ ca. Toàn bộ cuộc đời của Thanh Thảo là một hành trình khám phá, thử nghiệm, tìm kiếm và sáng tạo để tạo ra những hình thức, nội dung nghệ thuật mới. Có thể coi tác phẩm Đàn ghi ta của Lor-ca là bước đột phá đầu tiên thành công trong sự cách mạng nghệ thuật của ông.
Đàn ghi ta của Lor-ca là một bài thơ đa dạng nhất về mặt âm nhạc. Để tạo ra những âm thanh, tính nhạc trong tác phẩm của mình, Thanh Thảo đã sử dụng và kết hợp nhiều yếu tố khác nhau như trùng điệp, hình thức thơ, nhịp điệu,... Chính nhịp điệu này đã đóng góp vào việc tạo ra sự hấp dẫn, sự mới mẻ và thú vị cho bài thơ toàn diện.
Ban đầu, khi chọn thể thơ, Thanh Thảo quyết định sử dụng thể thơ tự do với đa dạng câu thơ để tỏ lòng tự do biểu đạt cảm xúc và tình cảm cá nhân. Điều này cho phép ông mở rộng tưởng tượng và thể hiện sâu sắc hơn.
Bài thơ bắt đầu bằng tiếng đàn ngân nga, ngọt ngào:
những tiếng đàn bọt nước
Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt
li-la li-la li-la
và tiếp tục để những âm thanh ấy vẫn vang vọng mãi, li-la li-la li-la, kết thúc bài thơ. Mặc dù câu chữ đã kết thúc, nhưng âm nhạc, ý nghĩa của nó vẫn tiếp tục sống mãi trong lòng người đọc.
Không chỉ thế, tính nhạc của bài thơ cũng được thể hiện qua cấu trúc trùng điệp của các câu:
âm thanh ghi ta nâu
bầu trời cô gái ấy
âm thanh ghi ta lá xanh biết mấy
âm thanh ghi ta tròn bọt nước vỡ tan
âm thanh ghi ta ròng ròng
máu chảy
Tiếng ghi ta lặp đi lặp lại xâm chiếm tâm can người đọc, trở thành nỗi ám ảnh không dứt. Tiếng ghi ta nâu, là màu của đất hay của chính hình ảnh; tiếng ghi ta lá xanh là biểu tượng của sự sống, của mùa xuân tươi sắc, là âm thanh vui vẻ của cuộc sống; rồi lại đến tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan. Câu thơ này có thể hiểu tiếng ghi-ta mong manh như số phận của người nghệ sĩ. Dù nó có vẻ nguyên vẹn, tròn đầy nhưng lại bị hủy hoại, tiêu diệt bởi những thế lực ác ôn. Tiếng ghi ta cũng là biểu tượng cho số phận bi thảm của người nghệ sĩ sống dưới chế độ độc tài tàn bạo. Những câu thơ đa dạng, dài ngắn, dãn cách hay dồn dập, đặc biệt là câu thơ cuối cùng chỉ còn lại hai từ “máu chảy” thể hiện sự bi thảm và đau đớn của người nghệ sĩ.
Đồng thời Thanh Thảo cũng rất tinh tế khi sử dụng âm thanh 'li-la li-la li-la' để tạo ra không khí sôi động, sống động trong bài thơ. Nếu âm thanh này mở đầu bài thơ kể về cuộc sống đầy tài năng và kịch tính của người nghệ sĩ Lor-ca thì ở cuối bài thơ, âm thanh đó vẫn vang vọng, để người đọc không thôi nhớ về người nghệ sĩ đó, từ đó rút ra những bài học chân thực về nghệ thuật và cuộc sống. Chất nhạc trong tác phẩm này được sử dụng một cách thành công để diễn tả và ca ngợi người nghệ sĩ cùng cây đàn - người bạn đồng hành của mình, đồng thời tạo ra những cảm xúc sâu lắng trong lòng người đọc.
Không chỉ là một bài thơ giàu tính nhạc, mà tác phẩm còn đậm tính tạo hình, với những hình ảnh biểu tượng phong phú, đặc biệt là hình ảnh của tiếng đàn. Tiếng ghi ta được Thanh Thảo mô tả qua nhiều hình ảnh, dạng thức khác nhau: là Tiếng ghi ta nâu - bầu trời cô gái ấy khi nó tạo ra âm nhạc về tình yêu của Lor-ca dành cho quê hương, nghệ thuật, con người, lí tưởng…; Tiếng ghi ta lá xanh biết mấy tràn đầy niềm tin và hy vọng trong cách tân nghệ thuật; nhưng tiếng ghi ta cũng đầy đau đớn, phẫn nộ: Tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan/ Tiếng ghi ta ròng ròng - máu chảy. Tiếng ghi ta đã được đẩy lên đến độ cao trào của sự đau thương và phẫn uất. Cuộc đời của người nghệ sĩ Lor-ca đã hy sinh cho nghệ thuật đích thực, tuyệt vời. Và đến cuối cùng, nghệ thuật cao quý của ông đã bị chế độ độc tài hủy diệt một cách tàn nhẫn. Tiếng đàn là biểu tượng của cuộc sống nghệ thuật hùng vĩ của Lor-ca.
Ngoài ra, còn có một số hình ảnh biểu tượng khác đáng chú ý như: “giọt nước mắt vầng trăng/ long lanh trong đáy giếng”. Hình ảnh này vừa thực vừa huyền bí. Khi Lor-ca bị bắn, phe phát xít đã quăng ông vào giếng. Nhưng đồng thời, nó cũng kích thích sự liên tưởng rằng nghệ thuật của ông (ánh trăng) sẽ mãi mãi không mất đi mà vẫn long lanh tỏa sáng.
Phân tích bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca - Mẫu 3
Thanh Thảo thuộc thế hệ nhà thơ trưởng thành từ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước nhưng đã phát triển phong cách riêng ngay từ khi ra mắt tác phẩm đầu tiên 'Dấu chân qua trảng cỏ', tiếp theo là 'Những người đi tới biển', rồi 'Khối vuông ru-bích'. Ông luôn sáng tạo tìm tòi và biểu đạt qua hình thức câu thơ tự do mang đến một cái nhìn hiện đại cho thơ bằng hình ảnh và từ ngữ mới mẻ. Đàn ghi ta của Lor-ca là một minh chứng rõ ràng cho sự sáng tạo ấy.
Thanh Thảo khai mạc bài thơ bằng di nguyện của Lor-ca 'Khi tôi qua đời, xin hãy chôn tôi cùng cây đàn'. Đây là một di nguyện vô cùng linh thiêng và cao quý. Anh ta không muốn trở thành gánh nặng cản trở sự phát triển của những tài năng trẻ của quê hương. Đó chính là tinh thần cao cả của một người nghệ sĩ lớn dành trọn cuộc đời mình cho nghệ thuật và cuộc chiến chống lại sự bạo tàn của phát xít. Ngoài ra, Đàn ghi ta còn gắn liền với khoảnh khắc cuối cùng trong cuộc đời của Lor-ca. Cái chết của người nghệ sĩ và những phẩm chất tài năng của ông đã thôi thúc tinh thần thơ của Thanh Thảo sáng tạo ra tác phẩm tuyệt vời này.
Bài thơ được viết một cách tự nhiên, không có chữ in hoa ở đầu dòng, tạo ra một sự liền mạch như dòng chảy của cảm xúc không ngừng. Tài năng của Thanh Thảo đã khiến bài thơ trở nên như một bản giao hưởng âm nhạc với những âm thanh 'li-la' phong phú, dẫn dắt chúng ta bay lên trên những địa hình đầy thách thức và gian khổ.
âm thanh của tiếng đàn bọt nước
Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt
li-la li-la li-la
đi lang thang về miền đơn độc
với vầng trăng chói chang
trên lưng ngựa mệt mỏi
Mở đầu bằng những câu thơ đầy sức lôi cuốn, tạo ra một cảm giác hùng vĩ về đất nước với tiếng đàn ghi ta lôi cuốn lòng người, vũ nữ Di-gan với làn da nâu bóng mịn và điệu nhảy Flamenco cuốn hút, những cuộc đấu bò đầy khí thế và sự kiêng nhẫn của kiếm sĩ, cùng với những cánh đồng rộng lớn bên dưới bóng cây xanh. Trong khung cảnh của nắng và gió, Lor-ca tỏa sáng trong thơ ca. Sự chuyển từ âm thanh sang hình ảnh tạo ra 'tiếng đàn bọt nước' biến hóa, từ hòa mình đến bùng nổ, thể hiện sự kỳ diệu như một dấu hiệu về những thách thức phía trước mà người nghệ sĩ sẽ phải đối mặt. Và màu sắc 'áo choàng đỏ gắt' sau tiếng đàn bọt nước đó đại diện cho cuộc đấu bò sinh tử. Tuy nhiên, đấu trường bò tót trong tay của Thanh Thảo đã trở thành một cuộc đấu tranh chính trị khổng lồ, nơi chính trị độc tài đang đàn áp tự do dân chủ và kiềm chế sự phát triển của nghệ thuật. Đây là một cuộc chiến lớn giữa khát vọng dân chủ của nhân dân, đặc biệt là của Lor-ca, với chính quyền độc tài. Trong lĩnh vực nghệ thuật, đó là cuộc đấu giữa tinh thần đổi mới của nhà thơ với nghệ thuật truyền thống. Ở mọi khía cạnh, Lor-ca đều là một chiến binh đơn độc đáng quý.
..............
Hãy tham khảo nội dung chi tiết trong tệp dưới đây!
