Ở thị trấn Longyearbyen, Na Uy, tồn tại một quy định độc đáo: không ai được phép qua đời tại đây. Dù đã sống cả đời tại đây, nhưng nếu mắc bệnh nan y, họ sẽ phải rời khỏi đảo để sống những ngày cuối cùng ở một nơi khác. Việc cấm người chết tại một địa điểm không mới mẻ, người Hy Lạp thời cổ đại đã áp dụng lệnh cấm tương tự trên đảo Delos từ TK 5 TCN, tin rằng đó là không gian linh thiêng. Tuy nhiên, lý do ở Longyearbyen lại hoàn toàn khác biệt.Lý do đằng sau lệnh cấm độc đáo này
Nằm ở Bắc Cực, Longyearbyen thuộc quần đảo Svalbard (Na Uy), với nhiệt độ thường ở mức -15 độ C, đôi khi giảm xuống -32 độ C. Điều này có nghĩa là mọi thứ chôn dưới lòng đất đều bị đóng băng vĩnh viễn, kể cả khi nhiệt độ bề mặt tăng lên trong mùa hè. Đơn giản, người chết sẽ không phân hủy ở đây. Ngoài việc bảo quản thi thể hoàn hảo, mọi virus hay bệnh tật đều bị đóng băng, tiềm ẩn nguy cơ đe dọa an toàn cộng đồng. Năm 1950, cư dân địa phương nhận ra thi thể không phân hủy bình thường ở khu vực này. Vì lo ngại về dịch bệnh lây lan, họ đã đóng cửa nghĩa địa và cấm người chết ở Longyearbyen.
Nếu một người vô tình qua đời ở Longyearbyen, điều gì sẽ xảy ra?

Đời sống tại Longyearbyen, Svalbard
Với 2000 cư dân gọi Svalbard là nhà, cuộc sống ở đây, mặc dù đầy đủ tiện nghi, nhưng vẫn đầy thách thức. Mặt trời không mọc trong 4 tháng mùa đông, gấu Bắc Cực rình rập khắp nơi, và mọi người cũng cần mang theo súng để đối phó khi gặp gấu. Nhiệt độ thấp suốt năm gây khó khăn cho cả trẻ em và người già. Ngoài việc cấm chết tại đây, thì còn có lệnh cấm mèo để bảo vệ các loài chim trong vùng.
Theo Culture Trip