Những câu chuyện về Victor Lustig khiến bạn phải tự hỏi: Làm sao mà nạn nhân lại tin tưởng đến vậy! Dù nghe có vẻ huyền bí đến đâu, những sự việc này đều là sự thật.
Ngày định mệnh đó là vào tháng Năm năm 1935, khi trời bắt đầu tối, Victor Lustig đi dạo dọc con đường Broadway lộng lẫy. Trời tối đủ để Lustig làm cho các đặc vụ của Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ không dám chắc rằng người đàn ông ấy là mục tiêu của họ. Sau bảy tháng theo dõi người đàn ông bí ẩn này, các đặc vụ đã sử dụng mọi khả năng để tìm ra từng manh mối nhỏ nhất. Một bộ ria mới trên mặt của Victor Lustig làm các đặc vụ có chút bối rối.
Lustig kéo cao cổ áo nhung lên và bước chân nhanh như đang chạy trốn. Không chờ đợi để bước đi nhanh biến thành bước chạy, các đặc vụ đã lao tới.
Bị bao vây từ nhiều hướng, Victor Lustig mỉm cười và ngoan ngoãn giao cái vali kín cho cơ quan chức năng. Sau nhiều năm lẩn trốn, sau bảy tháng theo dõi con người bí ẩn này, cơ quan chức năng cuối cùng đã có cơ hội đối diện với kẻ được biết đến với biệt danh “Bá Tước - the Count”, cái tên Victor Lustig đã tự xây dựng cho mình bằng một vẻ ngoài bảnh bao, cử chỉ khéo léo và thái độ lịch sự đến mức không ai có thể nghi ngờ. Đối mặt với một loạt câu hỏi trong buồng thẩm vấn, hắn bình tĩnh trả lời, không lộ ra bất kỳ liên hệ nào giữa mình và bất kỳ tội danh nào được đưa ra.

Khi mở cái vali mà Lustig cầm theo khi bị bắt, các đặc vụ đã nghĩ rằng họ sẽ tìm thấy tiền giả - một bằng chứng không thể chối cãi về tội lừa đảo của hắn, nhưng thật vất vả khi họ chỉ thấy toàn những món đồ quý hiếm không liên quan gì tới vụ án. Khi kiểm tra áo khoác của Victor Lustig, các thanh tra đã phát hiện ra một chiếc ví bên trong có một chiếc chìa khóa bí ẩn.
Victor Lustig từ chối tiết lộ mục đích của chiếc chìa khóa, nhưng sau đó các điều tra viên đã tìm ra dấu vết. Chiếc chìa khóa dẫn họ đến nhà ga tàu điện ngầm dưới Quảng trường Thời đại, vừa khít với một tủ đồ bụi bặm, và từ đó mở ra một kho báu bao gồm 51.000 USD tiền giả cùng một tấm bảng khắc mà Victor Lustig đã dùng để in tiền.
Cuối cùng, Cơ quan Mật vụ đã có bằng chứng vững chắc để buộc tội Victor Lustig, kẻ bị truy nã khắp Châu Âu và Mỹ, ngồi chờ trong phòng thẩm vấn. Lustig đã thực hiện những vụ lừa đảo kỳ dị, đáng kinh ngạc, và sau cùng đã bị bắt. Nghe xong những câu chuyện về Lustig, ta chỉ tự hỏi rằng “Tại sao nạn nhân lại cả tin đến vậy.”
Bá tước Lustig đã gan dạ rao bán Tháp Eiffel cho các thương nhân, thậm chí bán thành công một chiếc hộp quảng cáo là có thể sao chép đúng 100 USD, và thậm chí lừa cả Al Capone - một tên trùm mafia nguy hiểm nhất lịch sử Mỹ. Thậm chí Al Capone cũng không nhận ra mình đã bị lừa.
“Bá tước ạ”, một mật vụ nói với Lustig, “ông là kẻ lừa đảo tài tình nhất từng sống trên đời”. Lustig chỉ cười nhẹ và đáp: “Tôi sẽ không nói vậy đâu. Thực ra, các vị mới là những người tôi lừa được vào tù”.
Mặc dù bị buộc tội hàng loạt tội danh lừa đảo, chiếm đoạt tài sản, sử dụng tiền giả, Lustig vẫn bình tĩnh tìm cách … trốn khỏi tù. Hắn bị giam giữ tại Trụ sở Giam giữ Liên bang ở New York - nơi được coi là không thể trốn thoát vào thời điểm đó, để sẵn sàng hầu tòa vào ngày 2 tháng Chín năm 1935. Nhưng một ngày trước khi phiên tòa diễn ra, Victor Lustig đã biến mất không để lại dấu vết.

Năm 1890, Đế quốc Áo-Hung chứng kiến sự ra đời của cái tên sẽ đi vào trang sử tội phạm. Lustig không bao giờ bị đánh giá kém về trí thông minh, nhưng cũng đi kèm với đó là những rắc rối thường xuyên. Lên 19 tuổi, Lustig nhận vết sẹo đầu đời trên má trái, gây ra bởi một người đàn ông đầy ghen tuông.

Rời khỏi con đường học hành, tài sản lớn nhất mà Lustig giữ được là khả năng nói lưu loát nhiều thứ tiếng. Nhưng thay vì sử dụng tài năng này để kiếm sống hợp pháp, hắn lại có một suy nghĩ khác: “Còn chỗ nào kiếm tiền dễ hơn một con tàu biển có thể đưa mình đi qua mọi nơi trên thế giới?”
Với khả năng đàm phán lưu loát nhiều thứ tiếng và vẻ ngoài bảnh bao, Lustig tìm cách bắt chuyện với nhiều doanh nhân thành đạt trên chuyến tàu biển, để lập danh sách những mục tiêu tiềm năng.
Với khả năng đàm phán lưu loát, Lustig đã 'làm lộ' cho các hành khách biết rằng mình sở hữu một chiếc máy in tiền đặc biệt, được biết đến sau này với cái tên “hộp tiền - money box” hay “chiếc hộp từ Rumani - Rumanian Box”.

Lustig đã giới thiệu với các mục tiêu của mình rằng đây là một chiếc hộp có thể tạo ra gia sản kếch xù của tiền giả, có thể in ra bản sao hoàn hảo của bất kỳ đồng tiền nào, nhưng phải mất 6 tiếng để sản phẩm hoàn tất do cần phản ứng hóa học phức tạp. Rumanian Box có hình dáng của một cái hòm gỗ và chứa các thiết bị bên trong trông rất phức tạp. Trên hộp có hai khe, một để cho tiền và một để cho giấy trắng, trong hộp là các bộ phận cần được vận hành cẩn thận để in tiền.
Để thuyết phục đối tượng rằng hộp này hoạt động thực sự, Lustig yêu cầu họ cung cấp một loại tiền cụ thể để đưa vào hộp in. Lustig ngồi chờ với đối tượng suốt 6 tiếng để chứng kiến một tờ 100 USD “giả” được tạo ra từ máy, rồi đưa cả nhóm đối tượng tới ngân hàng để xác nhận giá trị của tờ tiền mới từ Hộp tiền Rumani.

Ngân hàng xác nhận tờ tiền là thật, vì đây chính là tờ tiền Lustig đã giấu trong máy từ đầu. Khi đối tượng tin vào khả năng đặc biệt của hộp, Lustig tiếp tục hành động cao tay: chỉ trao hộp cho người đưa ra giá đủ làm hài lòng hắn. Trong hộp có nhiều tờ tiền khác, để đối tượng tự mình “in tiền” rồi phát hiện ra hộp không hoạt động. Trong khi đó, Lustig đã bỏ trốn.
Sau mỗi chuyến du hành như vậy, Lustig thu được khoảng 10.000 USD, đôi khi gấp vài lần số đó. Sự kiên nhẫn, cẩn thận của Victor Lustig kết hợp với vẻ bề ngoài bảnh bao và khả năng đàm phán đã mang về cho hắn những khoản lợi nhuận lớn lao.

Dù nghe có vẻ hài hước, nhưng khi nhìn người ta tin theo những lời lẽ ngọt ngào của một kẻ lừa đảo, cộng với trình độ của Victor Lustig, bạn sẽ phải công nhận rằng kẻ này thật sự tinh ranh. Và quan trọng hơn, trò bịp này đã thành công vượt ngoài mong đợi, thậm chí hắn còn gần như bán được tháp Eiffel hai lần.
Năm 1925, Victor Lustig đến Pháp. Lúc đó, người dân Paris chia làm hai phe: một phe ủng hộ giữ tháp Eiffel - biểu tượng của Pháp và nhân chứng của lịch sử; một phe lại cho rằng việc bảo trì tháp quá đắt đỏ, nên cần phải tháo dỡ. Trong số những người ủng hộ tháo dỡ, có những nhân vật nổi tiếng như hai văn hào Alexandre Dumas và Guy de Maupassant.
Mọi tờ báo Paris đều lan truyền một thông tin nổi bật, mọi người bắt đầu để ý tới vấn đề xã hội đáng lo ngại của Pháp vào thời điểm đó, và Victor Lustig nhận ra đây là cơ hội để làm giàu. Đây là trò lừa đảo khiến mọi người chú ý tới tên Victor Lustig lừa đảo.

Hắn bắt đầu nghiên cứu thị trường đồng nát - các thương nhân buôn bán sắt vụn trong khu vực, thuê một xưởng làm giấy tờ giả để tự phong mình thành Phó Bộ trưởng Bộ Bưu chính Viễn thông của Pháp. Dưới cái vỏ làm việc cho chính phủ Pháp, Lustig mời những thương nhân địa phương đến khách sạn 5 sao Hôtel de Crillon. Sau đó, Lustig thuê xe limousine để các đối tượng tham quan tháp, mục đích là để quan sát và tìm ra con mồi thích hợp.
Sau khi ăn trưa, họ rút về một phòng riêng để bàn bạc về 'dự án'. Lustig thuyết phục những người có mặt rằng chi phí bảo trì tháp Eiffel đã quá cao, đến mức chính phủ quyết định tháo dỡ tháp để lấy phế liệu. Tuy nhiên, việc tháo dỡ tháp - biểu tượng của cả nước sẽ là một vấn đề cực kỳ nhạy cảm, và tất cả những chi tiết được thảo luận trong phòng kín này đều là bí mật quốc gia, sẽ được giữ kín cho đến khi mọi việc hoàn tất.
Với tư cách là người đứng đầu dự án bí mật của chính phủ, Lustig thuyết phục những người có mặt trong phòng là những doanh nhân trung thực nhất ở Paris. Những lời nịnh hót của Lustig bao gồm tán dương họ rằng tất cả đều được chọn lọc cẩn thận và những người xuất sắc này sẽ thấy sự khác biệt của tháp Eiffel so với những công trình lịch sử khác như Nhà thờ Đức Bà Paris - Notre-Dame de Paris hay Khải Hoàn Môn - Arc de Triomphe.
Trong số các thương nhân buôn sắt vụn được triệu tập, André Poisson là người thể hiện sự hứng thú nhất với giao dịch này. Lustig luôn đặt ra các câu hỏi xoay quanh tháp Eiffel, cùng với việc đưa ra sự toan tính của một doanh nhân tự tin, muốn thể hiện mình trước bạn bè, đã làm Poisson trở thành mục tiêu của Victor Lustig.

Phó Bộ trưởng “giả” yêu cầu gặp riêng với André Poisson, tiết lộ với doanh nhân rằng mình là một quan chức nghèo, lương không đủ sống, và việc chọn ra một doanh nhân để mua tháp Eiffel là rất quan trọng. Poisson thông minh, hiểu ý của Phó Bộ trưởng và chấp nhận đưa tiền hối lộ để thương vụ mua tháp Eiffel diễn ra. Poisson đưa trước cho “Phó Bộ trưởng” 20.000 USD tiền mặt để ký hợp đồng, sau đó sẽ chuyển thêm 50.000 USD tiền “bôi trơn”.
Chỉ trong một giờ sau khi nhận toàn bộ 70.000 USD từ một người dễ dãi tin tưởng, Victor Lustig lập tức rời Pháp. Tại đây, hắn kiên nhẫn chờ đợi một thông tin sốc sẽ xuất hiện trên báo, kèm theo một phác thảo về khuôn mặt của mình. Tuy nhiên, thông tin đó chưa bao giờ được tiết lộ: như Lustig dự đoán, André Poisson quá xấu hổ vì trò lừa này nên không dám tố cáo.
Thấy việc dễ dàng, vào cuối năm đó, Lustig quay lại Pháp với hy vọng tái hiện màn lừa đảo đặc biệt này. Tuy nhiên, sự nghi ngờ của những người tới 'mua tháp Eiffel' khiến Victor Lustig nhận ra họ đã báo cho cảnh sát, và anh ta lên đường sang Mỹ để trốn tránh.

Đặt chân đến Mỹ, Lustig tiếp tục làm lừa đảo để không bị phế. Victor Lustig tái xuất với chiêu trò cũ, bán Hộp tiền Rumani. Thống kê cho thấy Lustig đã thực hiện tổng cộng 40 vụ như thế, bán được 40 cái hộp cho những người dễ tin. Bằng chiếc hộp tiền bịp đó, Lustig còn lừa cả cảnh sát trưởng Texas.
Cảnh sát trưởng sớm nhận ra mình bị lừa, theo dấu Lustig đến Chicago. Tại đây, Lustig đưa ra một lần xoay chuyển bất ngờ: ông thuyết phục lại cảnh sát trưởng rằng do thiếu kinh nghiệm vận hành máy in tiền giả nên không thành công. Để bồi thường những phiền toái của cảnh sát, Victor Lustig trả cho ông một số tiền lớn.
Khi viên cảnh sát Texas bị bắt, ông mới ngớ ra khi biết mình bị bắt vì tội tàng trữ tiền giả.
Giữa những lo âu của Đại khủng hoảng trong những năm 30, Lustig nảy ra một ý tưởng mới, một vụ lừa đảo mạo hiểm: Victor Lustig quyết định lừa trùm mafia tàn bạo nhất lịch sử Mỹ, Al Capone. Khác với những vụ trước, lần này Lustig thật khôn ngoan hơn.

Đến gặp Al Capone, Victor Lustig xin 50.000 USD để thực hiện một vụ lừa lớn hơn, hứa sẽ trả gấp đôi sau 2 tháng. Al Capone đồng ý, và Victor Lustig... giữ số tiền trong két. Sau hai tháng, với ánh mắt u buồn, Victor Lustig gặp lại Al Capone.
Lustig thú nhận rằng kế hoạch đã thất bại, nhưng vẫn mang 50.000 USD tiền gốc đến và xin lỗi Al Capone. Ấn tượng với sự thật của tên lừa đảo hàng đầu thế giới, Al Capone tặng cho Victor Lustig 5.000 USD, không biết rằng 50.000 USD gốc vẫn là số tiền mà Lustig đã nhận từ anh ấy 2 tháng trước đó.

Năm 1930, Lustig liên kết với hai người đàn ông ở Nebraska, là dược sĩ William Watts và hóa chất Tom Shaw, họ cùng nhau thành lập một tổ chức sản xuất tiền giả quy mô lớn. Họ sử dụng các tấm khắc, giấy và mực để làm giả những dải dây an ninh được in trên tờ tiền; Watts và Shaw chịu trách nhiệm làm tấm khắc và điều chế mực in, trong khi Lustig tổ chức việc vận chuyển tiền giả khổng lồ.

Những người ngây thơ tin theo Lustig mà không biết rằng tiền họ đang cầm là tiền giả, đó là lý do tại sao hoạt động này kéo dài được suốt 5 năm. Mỗi tháng, nhóm lừa đảo đổ vào nền kinh tế Mỹ hàng trăm nghìn USD, nhưng cuối cùng đã thu hút sự chú ý của cơ quan điều tra liên bang. Sau vài tháng, hàng triệu USD tiền giả tràn vào hệ thống tài chính của Mỹ, tiền giả liên tục xuất hiện tại các ngân hàng và sự kiện đua ngựa, nhưng cơ quan điều tra không thể làm gì hơn ngoài việc gọi tiền giả bằng cái tên riêng, “tiền Lustig”.
Cho đến khi cuộc gọi quan trọng đó xảy ra, các điều tra viên vẫn chưa tìm ra kẻ đã hai lần bán Tháp Eiffel. Billy May, người yêu của Lustig, phát hiện ra người đàn ông của mình đang lén lút hẹn hò với tình nhân trẻ của Tom Shaw. Vì ghen tức, Billy May thực hiện một cuộc gọi nặc danh đến cơ quan chức năng.

Tại buồng phỏng vấn, Lustig thẳng thắn thừa nhận ... hai đồng phạm của mình liên quan trực tiếp đến hoạt động làm tiền giả, trong khi chính mình lại không biết gì. Lustig cố cãi, cho tới khi bằng chứng xuất hiện, làm cho các cơ quan chức năng không thể phủ nhận được.
Ngồi trong tù đợi ngày xét xử, Lustig nói rằng không có nhà tù nào giữ chân được hắn. Ngay trước phiên tòa diễn ra, Victor Lustig biến mất một cách bí ẩn khỏi nhà tù. Lustig giả bệnh, và trong lúc không ai chú ý, anh ta trèo ra khỏi cửa sổ bằng một sợi dây làm từ các tấm chăn buộc lại.
Lustig không chỉ đơn thuần dùng dây để trốn khỏi nhà tù: hắn tinh ranh hơn khi mặc quần áo bảo hộ được cung cấp bởi nhà tù, đi dép lê, giả vờ làm nhân viên lau cửa sổ để vừa bình tĩnh lau kính, vừa từ từ rơi xuống đất. Nhiều người đi đường đã chứng kiến cảnh này, nhưng ai cũng nghĩ rằng đó là một người lau kính thật, không ai thông báo lại cho cán bộ an ninh.

Hai mươi bảy ngày sau đó, Victor Lustig bị bắt lại khi đang trốn tại Pittsburgh. Trước tòa án, Lustig thừa nhận tất cả các tội danh, và bị kết án 15 năm tù, cộng thêm 5 năm vì tội trốn trại. Lustig sống những năm cuối đời tại Đảo Alcatraz - nơi giam giữ những kẻ làm loạn trong các nhà tù khác trên toàn nước Mỹ; đa số phạm nhân tại Alcatraz là các tên cướp ngân hàng và sát thủ, trong đó có cả Al Capone, một nạn nhân trước đây của Victor Lustig.
Vào ngày 31 tháng Tám năm 1949, em trai của Victor là Emil Lustig thông báo trước tòa rằng Victor Lustig đã qua đời tại Alcatraz hai năm trước đó. Thật ra, vào ngày 9 tháng Ba năm 1947, Victor Lustig mắc bệnh viêm phổi nặng và qua đời tại Trung tâm Y tế Nhà tù Liên bang tại Missouri. Trên giấy chứng tử, nghề nghiệp của ông được ghi là “doanh nhân khởi nghiệp”.
Ngay cả trong những giây cuối đời, những hành động của Victor Lustig vẫn còn bí ẩn. Đến 2 năm sau, mọi người mới biết rằng Lustig đã qua đời.
