Trong thời kỳ sôi động của Facebook, tôi thường tham gia tranh luận với các anh chị trẻ về “đúng – sai” trong quan điểm mà anh ta đưa ra trong bài viết. Tuy nhiên, có những lúc bất ngờ nhận ra rằng cuộc tranh cãi đó thực sự là vô nghĩa, đặc biệt với các sinh viên đọc vài quyển sách, húng, ngu và ngáo mạng của chúng luôn đưa tôi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác trong mỗi lần tranh cãi.
Danh sách chặn trên Facebook của anh giờ đây, nếu in ra size 14 giãn dòng single thì có thể kéo từ bờ hồ đến đầu Nguyễn Trãi thuộc tiểu vương quốc Hà Đông không thể đứt đoạn – đa phần trong số đó là nhóm teen teen.
Khi còn nhỏ, người ta thích Tôn Ngộ Không vì đó là Đấu chiến thắng Phật, đơn giản là Tề thiên đánh đâu thắng đó và không cần khuất phục bất cứ bố con thằng nào. Nhưng khi trưởng thành, người ta nhận ra rằng Tam Tạng mới là tấm gương mà hậu thế đời đời phải học. Tất nhiên, rạch ròi, phân định là rất tốt, tạo ra tư duy độc lập và sáng tạo, nhưng ranh giới giữa bản lĩnh và bảo thủ mong manh và đa phần các cháu chưa ráo máu đầu không thể biết đến. Chính vì thế trong quan hệ xã hội, công việc, đồng nghiệp thậm chí là người thân, yêu đương, nhiều em luôn chọn phương án đi tới tận cùng sự việc (mà theo em là đúng). Đáng tiếc, trên con đường tìm “chân lý” ấy, không phải ai cũng đủ bình tĩnh để giữ gìn phát ngôn và hành vi của mình, để rồi những tổn thương tạo ra mãi mãi không bao giờ được chữa lành như cũ.
Khi trải nghiệm đủ hương vị cuộc sống, các em sẽ nhận ra rằng 'đúng' hay 'sai' không chỉ là hai khái niệm đối lập. Việc đúng của em không đồng nghĩa với việc người đứng trước mặt em là sai, chỉ là quan điểm, cách nhìn của hai bên không cùng hệ quy chiếu. Tam Tạng, với trái tim yêu thương, thấy phụ nữ, trẻ em, người già gặp nạn là nhiệm vụ tự nhiên – trong đôi mắt từ bi của anh không có yêu quái biến hình. Còn Tề Thiên với hoả nhãn kim tinh nhìn ra chân tướng, dù yêu tinh có biến đổi thế nào thì anh quét một phát là loại bỏ mã độc ngay lập tức. Hai thầy trò cứ mãi cãi nhau trên con đường thiên lý. Về bản chất, không ai sai, không ai đúng? Nếu Tam Tạng chấp nhận chết mà không cứu chúng sanh, Tây Du Ký sẽ trở thành bộ sách giẻ rách. Đúng không?

Bảo vệ cái 'đúng' là điều tốt, nhưng vấn đề chủ yếu là khi chưa có đủ kiến thức, các em không biết 'đúng' đó có phải là đúng hay sai, và cách tranh đấu cho 'đúng' đó có cần thiết không. Và cuối cùng, 'đúng' để đạt được gì? Bản chất của chiến thắng là sự gia tăng bền vững kiến thức chứ không phải là hạnh phúc thắng cuộc trong những cuộc cãi nhau. Quan trọng là năng lượng do trí tuệ em toát ra chứ không phải là sự giữ gìn vì không muốn bị lẫn vào drama nào đó.
Tâm thế luôn muốn chiến thắng dễ khiến em sa đào vào con đường ngu ngốc. Khi 'đúng', em đạt được gì và khi 'sai', em mất điều gì? Trả lời trước khi đối mặt, nếu không thì nên dừng tranh luận. Nút 'Chặn' trên Facebook là công cụ văn minh nhất (thứ 2 là 'bỏ theo dõi') để tránh mọi hiềm khích đáng tiếc. Khi không đồng quan điểm, chúng ta hoàn toàn có thể là bạn. Vì vậy, khi quyết định chặn hoặc bỏ kết bạn, Facebook luôn mang đến cơ hội để suy nghĩ lại, nhưng nếu ai đó làm với em, em hoàn toàn không biết nếu không tự tìm kiếm.
Anh chị hãy chú ý khi chúng ta vô tình trả lời một bình luận trái chiều để giải thích vấn đề nó đang thắc mắc. 99,69% sau khi nhận được câu trả lời, nó lại hỏi tiếp, và càng trả lời thì nó càng hỏi, đặc biệt là càng hỏi lại thì càng ngu. Khi anh chị không quan tâm nữa, với não bộ đơn giản, chúng nó sẽ tin rằng chúng nó đã chiến thắng. Vì vậy, đối với loại người như vậy, hãy tiễn họ ngay từ khi anh chị đọc vài chữ đầu tiên. Đừng do dự, tôi khuyên chân thành dẫu về đẳng cấp chửi nhau suốt mấy chục năm qua, tôi là bất bại.
Trở lại câu chuyện của Tây Du Ký, khi Đường Tăng và đồ đệ đi qua Quan Âm viện, họ được trưởng lão Kim Trì trong chùa nồng hậu tiếp đãi. Kim Trì nhận thấy Đường Tăng mang theo một bảo vật quý hiếm, phát hiện này làm tăng sự chú ý.
Cảm nhận được mùi không ổn, Đường Tăng giữ im để tránh, nhưng con Khỉ ngulon thúc đẩy Đường Tăng rút chiếc áo cà sa lộng lẫy do Phật Tổ tặng. Tam Tạng nghe con khỉ nói xạo, đổ mồ hôi trán: “Đồ đệ, đừng so sánh giàu sang, cao thấp. Chúng ta không có người thân ở ngoài kia, hãy tránh khỏi phiền phức”.
Kết quả dễ dàng đoán được, con khỉ khoe khoang vật quý, khiến lòng tham của trưởng lão Kim Trì trỗi dậy. Ngưỡng mộ bảo vật, Kim Trì trưởng lão âm mưu hại người giành được vật quý, thậm chí hạch tướng đốt chùa để chiếm đoạt.
Ngủ một đêm rồi lại lên đường, thế nhưng trong thế giới này, việc ngủ một đêm cũng có thể tạo ra những sự kiện đầy bất ngờ.
Tam Tạng khi trách nó, nó hỗn hào: “Sư phụ nếu có hàng tốt, tôi cũng bảo có hàng tốt! Tôi đâu có nói dối, đây này?”. Tam Tạng lúc này mới giảng: “Đúng không chỉ là phản ánh sự thật mà còn phải nói đúng thời điểm, đúng với đúng người mới là sự đúng đắn”.
Nói để tỏ ra, người có kiến thức, trải nghiệm và trí tuệ sẽ luôn biết cách ứng xử hợp lý. Còn những kẻ ngu ngốc, thậm chí có đáp án trong tay, vẫn chỉ là những kẻ ngu mà thôi.
Một lời khuyên nhỏ cho các cô gái khi lựa chọn bạn trai, chồng, đối tác, đặc biệt là với những thằng Quảng Ngãi, Quảng Nôm: Nếu nghe chúng nó tự giới thiệu bằng câu “Tính tui thẻng lắm, có sôu là tui nói vậy á” thì hãy tránh xa, chớ để muộn còn chuốc hoạ vào thân.
Thằng đó clmm thật!
Tác giả: Nguyen Khanh (Anh Ba Sài Gòn)
Đăng bởi: Nguyễn Tiến Việt
Từ khoá: Việc nói đúng không chỉ là phản ánh sự thật mà còn phải nói đúng thời điểm, đúng với đúng người mới thật là sự đúng đắn
