Trong quá trình học môn Ngữ Văn lớp 6, học sinh cần chuẩn bị bài trước khi đến lớp.

Hôm nay, trang web Mytour mang đến cho bạn bài viết Soạn văn 6: Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ, từ bộ sách Cánh Diều. Hãy tham khảo nội dung chi tiết ngay sau đây.
Viết bài Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ
1. Định hướng
a. Kể về một trải nghiệm đáng nhớ với người thân trong gia đình (ông, bà, cha, mẹ...) là về một sự kiện, hành động... của họ mà bạn đã trực tiếp chứng kiến và để lại ấn tượng sâu sắc. Trong bài nói, bạn sẽ sử dụng ngôi thứ nhất, thường xưng “tôi”.
b. Để kể lại một trải nghiệm đáng nhớ với người thân trong gia đình, bạn cần:
- Xác định một sự kiện, hành động, tình huống... của người thân trong gia đình (ông, bà, cha, mẹ...) mà bạn đã trực tiếp chứng kiến và để lại ấn tượng sâu sắc.
- Xác định đối tượng người nghe và thời gian bạn sẽ kể để có cách trình bày phù hợp.
- Tìm ý và lập dàn ý cho bài nói.
- Chuẩn bị các tài liệu, hình ảnh liên quan đến trải nghiệm bạn sẽ kể (nếu có).
- Nêu lên cảm xúc, suy nghĩ hoặc bài học bạn rút ra từ trải nghiệm đáng nhớ đó.
- Sử dụng biểu cảm, ánh mắt, cử chỉ... phù hợp với tình huống để tác động đến người nghe.
2. Bài thực hành
Bài tập: Hãy kể cho bạn nghe câu chuyện mà bạn đã trải nghiệm và để lại ấn tượng sâu sắc về một người thân trong gia đình.
a. Chuẩn bị
- Đọc và hiểu rõ yêu cầu của đề bài, chọn một trải nghiệm mà bạn đã trải qua và để lại ấn tượng sâu sắc về một người thân (ông, bà, cha, mẹ…). Ví dụ: Kể về một lần bạn ốm (đau), mẹ đã chăm sóc bạn như thế nào.
- Nhớ lại chi tiết về trải nghiệm và cảm xúc, suy nghĩ của bạn qua trải nghiệm đó.
- Thu thập các tài liệu, hình ảnh, tranh vẽ liên quan để minh họa cho trải nghiệm (nếu cần thiết).
b. Thu thập ý và lập kế hoạch
- Thu thập ý cho bài kể theo hướng dẫn:
- Mô tả sự kiện, hành động, tình huống của người thân (ông, bà, cha, mẹ…) để lại ấn tượng sâu sắc trong bạn. Ví dụ: Bạn bị ốm (đau) và được mẹ chăm sóc.
- Mở rộng ý kiến bằng cách đặt và trả lời các câu hỏi: Sự kiện, tình huống xảy ra vào lúc nào, ở đâu? Chi tiết cụ thể của sự kiện, tình huống đó là gì? Bạn cảm thấy như thế nào khi chứng kiến sự việc? Bài học bạn học được.
- Lập kế hoạch:
(1) Bắt đầu
Giới thiệu về người thân và sự kiện, tình huống liên quan đến người thân để lại ấn tượng sâu sắc trong bạn.
(2) Nội dung chính
- Lý do trải nghiệm xảy ra
- Tiến triển của trải nghiệm
- Thời gian, địa điểm
- Ngoại hình, tâm trạng
- Hành động, cử chỉ
- Tình cảm, cảm xúc
(3) Kết luận
- Bài học rút ra sau trải nghiệm.
- Thái độ, tình cảm dành cho người thân sau trải nghiệm.
c. Nói và nghe
- Người nói: kể về trải nghiệm theo dàn ý, sử dụng những từ ngữ thể hiện được thứ tự thời gian hoặc diễn biến của sự việc, nói rõ ràng với âm lượng phù hợp…
- Người nghe: lắng nghe chăm chú để hiểu thông tin được chia sẻ, đặt câu hỏi để hiểu rõ hơn từ người nói…
d. Kiểm tra và sửa chữa
- Người nói:
- So với yêu cầu ở mục c, bạn đã đạt được điều gì?
- Bạn muốn điều chỉnh gì trong bài nói?
- Người nghe:
- So sánh với yêu cầu ở mục c để rút ra bài học về kỹ năng nghe.
- Đánh giá bài nói.
* Gợi ý cho bài nói:
Gia đình đóng vai trò vô cùng quan trọng, và với tôi cũng vậy. Trong gia đình, người mẹ của tôi là người tôi yêu thương nhất.
Mẹ tôi là một phụ nữ đơn giản. Nhưng mẹ đã dành cho tôi những hy sinh không tưởng. Bố mẹ đã ly hôn khi tôi còn nhỏ. Tôi sống với mẹ. Mẹ phải vừa làm mẹ, vừa phải thay bố. Nhờ có tình yêu vô bờ bến của mẹ mà khoảng trống tình cảm từ bố đã được lấp đầy.
Tôi nhớ như in, khi tôi học lớp tám, tôi đã đến nhà Hồng - người bạn thân của tôi để chơi. Do chơi quá sướng, khi tôi về nhà thì đã tối. Trong lòng tôi nghĩ rằng chắc chắn khi tôi về mẹ sẽ mắng. Nhưng khi tôi bước vào nhà, tôi nhận ra không khí yên tĩnh, chỉ thấy bàn trước có cơm canh nóng hổi, không có mẹ đâu. Tôi ăn xong mà lòng lo lắng. Tôi lén vào phòng của mẹ, thấy mẹ nằm trên giường. Tôi gọi: “Mẹ ơi!” nhưng không thấy mẹ đáp lại. Lo lắng, tôi chạy đến bên giường, chạm vào mẹ, cảm nhận được nhiệt độ cao. Mẹ có lẽ đã bị sốt.
Bất ngờ, tôi bị hoảng sợ, cảm thấy hối tiếc. Tôi tự trách bản thân đã quá chơi bời, trong khi mẹ phải làm việc vất vả, bị ốm mà vẫn cố gắng nấu cơm cho tôi. Tự an ủi mình, tôi nhanh chóng lấy khăn mặt lạnh đắp lên trán mẹ. Sau đó, tôi nấu cháo và mua thuốc cho mẹ. Một lát sau, mẹ tỉnh dậy. Tôi thuyết phục mẹ ăn cháo và uống thuốc. Mẹ vừa ăn vừa mỉm cười nhìn tôi. Khi đã ổn định, tôi nhìn mẹ, ôm mẹ và khóc nức nở: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ chỉ ôm tôi vào lòng và nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu! Nín đi con!”.
Sáng hôm sau, mẹ đã khỏe hoàn toàn và đi làm bình thường. Nhưng nhờ trải nghiệm ngày hôm trước, tôi mới thấu hiểu được bao công sức mẹ dành cho tôi. Tôi nhớ nhắc bản thân phải cố gắng hơn trong học tập, giúp đỡ mẹ nhiều hơn để mẹ không phải lo lắng, vất vả.
Với tôi, mẹ là nguồn sáng của cuộc đời. Tôi hiểu rõ hơn công ơn của mẹ và biết rằng:
“Con mãi mãi là con của mẹ
Qua cuộc đời, lòng mẹ vẫn dành cho con”
(Con cò, Chế Lan Viên)
