Hướng dẫn giải:
Nội dung chính
Bài thơ ca tụng vẻ đẹp của vùng núi cao Tây Bắc, nơi nở hoa cỏ rực rỡ, ruộng nương phong phú. Âm thanh vui tai từ những thác nước và âm nhạc của những chú ngựa. Cộng đồng dân tộc sống hòa thuận, lao động tích cực.
1. Vì sao đỉnh núi trong bài thơ được mô tả là 'cánh cửa thiên đàng'?
Trả lời:
Đỉnh núi trong bài thơ được gọi là 'cánh cửa thiên đàng' vì đó là nơi nơi có đỉnh núi cao, hai bên là những tảng đá vôi, từ đỉnh núi, bức tranh thiên nhiên trải dài rộng lớn, với bầu trời xanh biếc, mây trắng bồng bềnh, tạo nên ấn tượng của một cánh cửa mở ra thiên đàng.
2. Mô tả lại vẻ đẹp của bức tranh tự nhiên trong bài thơ nhé?
Trả lời:
Qua tấm màn sương mỏng, từ 'cánh cửa thiên đàng', tôi ngắm nhìn cả một không gian huyền bí, với rừng cây mênh mông và vô số sắc màu của hoa cỏ, những cánh đồng lúa chín vàng như mật ong, bầu trời rộng lớn với những đám mây trắng trôi qua. Xa xa, thác nước trắng xốp từ đỉnh núi cao chảy xuống, tạo ra âm nhạc thiên nhiên hòa mình vào không gian. Bên bờ suối mát, đàn dê bước nhẹ nhàng và mình như được tận hưởng hương vị của thiên nhiên mộc mạc.
3. Trong những khung cảnh tuyệt vời đó, em ưa thích khung cảnh nào nhất? Và tại sao vậy?
Trả lời:
Em mê mẩn hình ảnh đứng tại 'cánh cửa thiên đàng', ngước nhìn lên trời rộng lớn, cảm nhận gió thoảng nhẹ, mây trắng bay lượn, như đang bước chân vào thế giới diệu kỳ của truyện cổ tích.
4. Điều gì đã làm cho khu rừng phủ đầy sương mù trở nên ấm áp?
Trả lời:
Bức tranh về khu rừng sương mù ấm áp nhờ vào sự hiện diện của con người. Mọi người đều hối hả với công việc, người Tày đi gặt lúa, trồng rau, còn người Giáng và Dao đi săn măng, những tiếng reo hò và tiếng xe ngựa vang vọng qua rừng hoang dã, những chiếc áo chàm nhuộm xanh dịu dàng dưới ánh nắng chiều.
