Mẫu số 1
Trong văn học Việt Nam, tiếng cười dân gian có sự đa dạng và phong phú với các biểu hiện khác nhau. Có tiếng cười hóm hỉnh, hài hước giải trí sau những giờ lao động mệt nhọc, nhưng cũng có tiếng cười trào lên, châm biếm phê phán những thói hư, tật xấu hay đả kích những con người có tính xấu. Treo biển là một trong những truyện ngụ ngôn mang ý nghĩa sâu sắc dưới hình thức tiếng cười vui vẻ, nhẹ nhàng như một bài học để răn dạy người đời của tác giả dân gian. Nội dung kể về một ông chủ cửa hàng bán cá treo tấm biển: Ở đây có bán cá tươi. Nội dung tấm biển được một số người qua đường góp ý theo cách “nghĩ gì nói nấy”, ông chủ nghe theo, cứ bỏ dần từng chữ và cuối cùng cất luôn cái biển. Đọc truyện, chúng ta thấy nực cười vì trên đời này không có ai góp ý kiểu như vậy và cũng chẳng có ai dễ dàng làm theo những lời góp ý vớ vẩn như thế. Điều thú vị là truyện lấy cái không thể xảy ra để nói đến hiện tượng có thực trong cuộc sống hằng ngày. Mượn chuyện ông chủ cửa hàng bán cá nghe ai góp ý cũng làm theo, truyện ngụ ý phê phán những người không có chính kiến riêng của mình. Truyện ngắn gọn nhưng vẫn có đầy đủ cốt truyện và nhân vật. Ngôn ngữ kể giản dị, mộc mạc, gần gũi nhưng hài hước.
Mẫu số 2
Trong kho truyện dân gian Việt Nam có rất nhiều câu chuyện hay và ý nghĩa. Một trong những câu chuyện đó là Treo biển. Câu chuyện này phê phán những người thiếu chính kiến khi làm việc. Với những biện pháp nghệ thuật đặc sắc: tạo ra tình huống cực đoan vô lý, sử dụng yếu tố gây cười, kết thúc bất ngờ. Chủ cửa hàng treo biển để quảng bá sản phẩm, nhưng sau những ý kiến của người qua đường, ông ta lần lượt bỏ đi từng chữ rồi cất luôn tấm biển. Tuy nhiên, mỗi chữ trên tấm biển đều chứa đựng thông tin cần thiết cho việc quảng bá sản phẩm và kinh doanh của nhà hàng. Nhưng lúc này, tấm biển đã trở nên không còn hiệu quả. Qua câu chuyện, chúng ta rút ra bài học cần biết lắng nghe và suy nghĩ kỹ trước khi chấp nhận ý kiến của người khác.
Mẫu số 3
Nguồn: Tổng hợp
