Bài mẫu 1
Bài thơ Cảnh khuya của Chủ tịch Hồ Chí Minh được viết vào năm 1947, khi quân và dân ta đang gặt hái những chiến thắng lớn trên chiến trường Việt Bắc. Bài thơ thể hiện niềm đam mê yêu nước sâu sắc, ánh sáng và âm thanh dày đặc. Đó là ánh trăng của Việt Bắc, tình yêu nước mãnh liệt. Cùng với các bài thơ Cảnh rừng Việt Bắc, Đi thuyền trên sông Đáy, Cảnh khuya thể hiện tình yêu thiên nhiên, yêu nước sâu sắc của Bác trong một đêm trăng tại núi rừng Việt Bắc. Một thi sĩ với tâm hồn thanh cao đang sống những khoảnh khắc thần tiên giữa cảnh đêm trăng của khu vực chiến sự Việt Bắc. Nếu giữa cảnh thiên nhiên vô tận và hiền hòa như vậy, thì tâm trạng của thi sĩ bỗng trở nên cao thượng, thả hồn theo cảnh đẹp của đêm trăng bởi đêm nay Chủ tịch không ngủ. Trước cảnh đẹp của đêm trăng: có suối, có hoa lá, núi rừng, và cả tâm trạng của Chủ tịch.
Bài mẫu 2
Bài thơ Cảnh khuya của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một tác phẩm xuất sắc, mang lại cho chúng ta cảm nhận sâu sắc về vẻ đẹp của thiên nhiên và tâm hồn của Chủ tịch. Ở hai câu thơ đầu, Chủ tịch đã dùng tâm hồn của một thi sĩ để mô tả bức tranh thiên nhiên tuyệt vời. Bức tranh núi rừng hiện ra vô cùng sống động, với tiếng suối, với ánh trăng, với bóng hoa. “Tiếng suối” được so sánh với “tiếng hát xa” đem lại cảm giác yên bình. Có lẽ không gian đó rất lặng lẽ, mọi thứ đã chìm vào giấc ngủ, chỉ khi đó Chủ tịch mới có thể nghe được tiếng suối vọng từ phía sau khe núi. Trong không gian yên bình với vẻ đẹp của thiên nhiên, tâm hồn của thi sĩ như được kích động. Chủ tịch lo lắng không phải vì cảnh sắc thiên nhiên mà lo lắng vì nước nhà chưa thực sự độc lập. Trong mọi hoàn cảnh, Người vẫn luôn suy nghĩ về đất nước. Tấm lòng rộng lớn đó của Chủ tịch khiến mọi người phải kính trọng. Đọc câu thơ 'Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà' khiến ai cũng phải cảm phục trước một người con của dân tộc, một người yêu nước như Chủ tịch. Trong khi mọi người đã đi vào giấc ngủ, Chủ tịch vẫn lo lắng, suy nghĩ để tìm ra giải pháp tốt nhất cho quân đội ta để chiến thắng, đất nước sớm được tự do. Tâm hồn của người chiến sĩ hòa mình vào tâm hồn thi sĩ của Chủ tịch đã tạo ra những vần thơ thực sự làm xúc động lòng người đọc.
Bài mẫu 3
Về dòng thơ đầu tiên của bài thơ, ở đây chúng ta thấy tác giả sử dụng nghệ thuật so sánh một cách tinh tế. Sử dụng thiên nhiên để so sánh với âm thanh của con người, cho ta cảm giác tiếng suối như một bản nhạc nhẹ nhàng, lúc trầm lúc cao vọng vang tạo ra một không gian yên bình. Khi đọc câu thơ này, ta có cảm giác rằng Chủ tịch là một người có tâm hồn ấm áp và trong trẻo để cảm nhận được tiếng suối như một giọng hát êm đềm và vang vọng. Về dòng thơ thứ hai, tác giả đã sử dụng nghệ thuật điệp vòng để mô tả cảnh thiên nhiên ở đây. Đến câu thơ này, tác giả đã miêu tả cảnh sắc thiên nhiên của núi rừng miền Bắc với nhiều màu sắc, đường nét, tầng bậc hòa quyện, quấn quýt, đan xen với nhau tạo nên một bức tranh thơ mộng, tĩnh lặng nhưng tràn đầy sức sống. Còn về hai dòng thơ cuối cùng, tác giả sử dụng nghệ thuật điệp vòng từ 'chưa ngủ' để nhấn mạnh sự lo lắng cho sự nghiệp cách mạng của Chủ tịch. Hai dòng thơ này cũng thể hiện rằng Chủ tịch là một người cha vĩ đại luôn lo lắng cho nhân dân. Tóm lại, bài thơ Cảnh khuya là một tác phẩm xuất sắc. Không chỉ miêu tả cảnh sắc thiên nhiên của núi rừng miền Bắc mà nó còn phản ánh tâm hồn nhạy cảm, tình yêu quê hương và tinh thần lạc quan của một người lãnh đạo vĩ đại như Chủ tịch.
Mẫu số 4
Văn bản Cảnh khuya đã thể hiện đúng bản chất tâm hồn của Bác: sự hòa hợp, thống nhất giữa tâm hồn nghệ sĩ và tinh thần của người chiến sĩ. Lời thơ đầy hình ảnh về thiên nhiên đẹp, màu sắc cổ điển nhưng bình dị, tự nhiên. Hai câu thơ đầu mô tả cảnh thiên nhiên thơ mộng tại vùng rừng Tây Bắc. Ta có thể hình dung trong cảnh thiên nhiên yên bình của đêm tối, tiếng suối vang lên nhẹ nhàng, thanh thoát như tiếng hát xa xa. Thông qua so sánh, tiếng suối hiển nhiên là êm đềm, gần gũi, thân thiết với con người. Câu thứ hai với từ 'lồng' cho thấy sự kết hợp của cảnh vật vào nhau, tạo nên một khung cảnh lớn mở và phong phú. Trong cảnh đêm tối kết hợp với ánh trăng, cảnh vật trở nên thơ mộng, lấp lánh, huyền ảo, xen kẽ lẫn nhau. Những câu cuối cùng của bài thơ làm rõ tâm hồn và con người của Bác. Bác không thể ngủ vì lo lắng cho vận mệnh của dân tộc, vì cảnh đêm quá đẹp và thơ mộng. Từ đó, ta nhận thấy một tâm hồn nhạy cảm, lãng mạn, yêu thiên nhiên và yêu quê hương đất nước trong Bác.
(Nguồn: Sưu tầm)
