Mẫu số 1
Trong số các bài thơ trung đại mà tôi đã học, tôi đặc biệt ưa thích bài thơ Sông núi nước Nam. Bài thơ này có thể được coi là bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của dân tộc chúng ta. Với những từ ngữ mạnh mẽ, trang nghiêm, bài thơ đã thể hiện rõ chủ quyền: 'vằng vặc sách trời chia xứ sở'. Những lời này đã thuyết phục mọi người không thể phủ nhận. Hai câu cuối cùng của bài thơ cũng nhắc nhở rằng những kẻ xâm lược sẽ bị chúng ta đánh tan tác. Với lập luận sắc sảo và ngôn từ hùng hồn, tác giả đã khẳng định chủ quyền và tình yêu quê hương, đất nước.
Mẫu số 2
Sông núi nước Nam là của người Nam. Điều này là rõ ràng. Không ai có thể phủ nhận. Sự phân định giữa núi sông và bờ cõi không phải là ý muốn riêng của một người hay một số người, mà là quyết định của “Thiên”. Bản đồ ranh giới lãnh thổ của các quốc gia đã được in sâu trong sách trời: Ai có thể thay đổi được? Tác giả đã đưa ra những lập luận đúng đắn. Thông qua lập luận, đã nảy sinh ra một quan điểm, một sự thật thiêng liêng và cao cả: sự tồn tại độc lập và chủ quyền của dân tộc Đại Việt. Đó thực sự là một biểu hiện của sức mạnh kiên cường! Thay mặt cho cả dân tộc, nhà thơ đã phát biểu rằng kẻ xâm lược băng qua biên giới này, đồng nghĩa với việc họ vi phạm sách trời; và vi phạm sách trời, đồng nghĩa với việc họ là những kẻ phản đạo (phản lỗ), không thể thoát khỏi quy luật của thiên nhiên. Ngoài ra, việc họ xâm phạm biên giới này cũng là việc làm trái với chủ quyền thiêng liêng của một dân tộc, đặc biệt là một dân tộc có tinh thần độc lập mạnh mẽ, vậy nên, sự thất bại là không tránh khỏi, thậm chí còn phải chịu trừng phạt thảm hại. Chưa bao giờ trong văn học Việt Nam lại có một bài thơ với tinh thần hùng hồn như vậy! Cảm xúc thơ đầy mạnh mẽ, tạo nên sức sống của sự trìu mến chính nghĩa - một đặc điểm của thơ Lý - Trần, khiến người đọc cảm thấy rưng rưng!
Mẫu số 3
Sông núi nước Nam được coi là bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của dân tộc ta. Vào năm 1077, quân Tống xâm lược nước ta, Lý Thường Kiệt đã dẫn quân chặn đánh giặc trên sông Như Nguyệt, và từ đó bài thơ được sáng tác trong hoàn cảnh đó. Tác giả khẳng định ý nghĩa hùng hồn của câu 'Nam quốc sơn hà nam đế cư', đó là điều hiển nhiên. Nhưng sự thực có được bằng mồ hôi, xương máu của nhân dân nước ta. Tác giả cũng xác nhận chủ quyền dân tộc, khẳng định rằng đất nước ta là một đất nước độc lập có lãnh thổ, có chủ quyền. Những câu thơ phát ra như là niềm tự hào, kiêu hãnh của một dân tộc tự do và chủ quyền. Và cuối cùng, khi mọi thứ đã được quyết định trong sách trời, thì tất cả những kẻ xâm lược đều phản bội trời đất. Cuộc chiến của quân dân ta là một cuộc chiến chính nghĩa, khi họ đuổi giặc ra khỏi biên giới. Niềm đam mê yêu nước kết hợp với những lời tuyên ngôn về sự độc lập và chủ quyền, cùng với sức mạnh của quân dân và sự cảnh tỉnh của kẻ thù.
(Nguồn: Tổng hợp)
