Đề bài: Viết một câu chuyện mới về cô Tấm trong thời hiện đại và kể lại câu chuyện đó
Phần 1: Dàn ý từ cổ tích Tấm Cám, viết một truyện mới về cô Tấm ngày nay và kể lại câu chuyện đó
📝Kể lại câu chuyện của Tấm Cám - Môn Ngữ Văn lớp 6
Phần 2: Bài văn mẫu từ câu chuyện cổ tích Tấm Cám, viết một câu chuyện mới về cô Tấm trong thời hiện đại
Bài viết:
Bài viết mẫu số 1: Từ truyện cổ tích Tấm Cám, sáng tạo một câu chuyện mới về cô Tấm trong thời hiện đại và kể lại câu chuyện đó (Chuẩn)
Trong những đêm trăng rằm lung linh, Dịu thường cùng bà ra sân ngắm trăng. Ánh trăng tròn đầy, tuyệt đẹp, lung linh qua từng kẽ lá, phản chiếu trên từng bóng cây. Bà kể cho Dịu nghe về biết bao câu chuyện cổ tích, từ Thạch Sanh đốn củi, nàng lọ lem nghèo khổ đến Sọ Dừa chăm chỉ, thông minh,... và nhiều câu chuyện khác. Dịu yêu thích nhất là câu chuyện về Tấm Cám, luôn thèm được nghe bà kể mãi về cô Tấm, người mà Dịu ngưỡng mộ.
Một lần, Dịu hỏi bà:
- Bà ơi! Cô Tấm có tồn tại ngoài đời thật không? Cháu muốn gặp cô Tấm lắm, chắc cô ấy xinh đẹp lắm phải không bà?
Bà nở nụ cười, ánh mắt ấm áp nhìn Dịu:
- Dĩ nhiên rồi cháu ạ, cháu cũng có thể làm cô Tấm được đấy
Dịu ngạc nhiên quay lại:
- Thực sao cháu cũng có thể trở thành cô Tấm không ạ?
- Đúng vậy cháu ạ, ai cũng có thể trở thành cô Tấm trong cuộc đời của mình.
Dù không hiểu ý bà lắm nhưng Dịu rất vui, bởi từ lâu cô bé đã mơ ước mình sẽ trở thành cô Tấm, bước ra từ trang cỏ xanh tươi trong hình hài thật xinh đẹp. Làm một cô Tấm thảo hiền, được mọi người yêu quý, nhưng chưa bao giờ trong đầu óc non nớt của cô bé lên 10 ấy nghĩ mình có thể làm một cô Tấm.
Một ngày, như bao ngày khác, Dịu cầm sách rời trường về. Trên đường, cô bé gặp cụ già vất vả để băng qua đường. Dịu nhanh chóng chạy lại, dẫn cụ qua đường và đưa cụ về nhà. Đó là cụ Hón, hàng xóm gần nhà Dịu. Dịu biết rằng bà từng làm thuê trước đây, nhưng sau khi ốm yếu, bà bắt đầu kinh doanh bán nước chè để kiếm sống. Dịu quyết định giúp đỡ bà mỗi ngày, làm mọi việc nhà để giúp bà nhẹ nhõm hơn.
Dịu thương bà lắm, dù đã lớn lên nhưng cô bé vẫn quyết tâm giúp đỡ bà, làm mọi công việc nhà một cách tỉ mỉ. Mọi ngày, Dịu luôn ghé qua nhà bà để lau chùi, dọn dẹp. Cụ Hón rất vui và khen ngợi Dịu, gọi cô bé là 'cô Tấm' hiện đại. Mọi người trong khu phố đều kính trọng và ngưỡng mộ Dịu vì lòng nhân ái và sự tử tế của cô bé.
Một ngày nọ, khi mẹ đi chợ về mang theo một mẻ cá to, Dịu nhờ mẹ cho một ít. Cô bé chạy ra vườn hái thêm vài quả khế để nấu cùng với cá làm nồi canh cho cụ Hón. Khi canh vừa chín, cụ Hón bất ngờ xuất hiện, làm Dịu hoảng sợ:
- Xin... xin lỗi cụ ạ! Cháu đã vào nhà mà không hỏi ý kiến cụ!
Cụ Hón vuốt nhẹ đầu Dịu và mỉm cười:
- Không sao đâu cháu ạ! Cụ nhớ cháu là cô Tấm ngoan nhất đấy!
Dịu lau đi những giọt nước mắt rồi hai bà cháu cùng ngồi lại ăn cơm, cùng chia sẻ những câu chuyện vui vẻ. Dịu kể lại trải lòng của mình với mọi người, và mọi người đều khen ngợi cô bé. Dịu thật sự rất vui và hạnh phúc khi nhận ra rằng việc làm cô Tấm không hề khó khăn như cô từng nghĩ.
Từ đó, mỗi ngày Dịu đều đến giúp đỡ cụ, và thỉnh thoảng còn mời bạn bè đến chơi với cụ để giúp cụ cảm thấy vui vẻ hơn. Ngôi nhà của cụ từ đó trở nên ấm áp hơn, không còn cô đơn như trước nữa.
Bài mẫu số 2: Từ câu chuyện cổ tích Tấm Cám, viết một câu chuyện mới về cô Tấm trong thời đại hiện đại và kể lại hành trình đó (Chuẩn)
“Con lớn lên trong tình thương của mẹ, Nơi yêu thương tha thiết từ ngày thơ ấu”
Nghe những bài ca từ chiếc nôi, Bông không cầm được nước mắt và che giấu nỗi buồn trong lòng.
Dù luôn nhận được sự quan tâm và yêu thương từ bà, người không cùng dòng máu nhưng trong lòng Bông vẫn cảm thấy cô đơn vì là đứa trẻ mồ côi. Bông từng bị bỏ rơi khi còn rất nhỏ. Một ngày, khi bà chuẩn bị mở hàng, bà phát hiện một em bé sơ sinh nằm trong một chiếc khăn. Đứa bé bất ngờ khóc lớn khiến bà rơi vào cảm xúc lẻ loi về cuộc sống cô đơn và buồn bã của mình. Bông được xem như một phép màu, một món quà từ trời, là nguồn an ủi cho những năm tháng cô đơn của bà.
Bông lớn lên trong tình thương và sự quan tâm của bà, sống hạnh phúc và vô lo. Mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng Bông đã học cách giúp đỡ bà với thái độ ngoan ngoãn và lễ phép. Nhưng khi Bông lớn lên, bà càng già đi, đời sống trở nên khó khăn hơn.
Nhưng rồi, khi Bông đến tuổi đi học, cô thường bị bạn bè trêu chọc và bị cô lập vì là đứa trẻ không cha mẹ. Khi bà cụ bị ốm, Bông lo lắng và nghỉ học để chăm sóc bà. Dù không muốn bà biết, nhưng Bông vẫn dành thời gian chăm sóc bà mỗi ngày. Bà nhận ra điều này và rất xúc động.
Nhờ những bát cháo ấm áp của Bống mà bà đã bình phục. Nhưng tại sao giờ đây con vẫn chưa đi học?
Nhìn thấy bà đã hồi phục hoàn toàn, những nỗi buồn và tủi hờn dồn nén trong lòng Bống bỗng trào ra thành những giọt nước mắt:
- Bà ơi! Con không muốn đi học nữa, con muốn ở nhà với bà mãi thôi!
Vẻ buồn trên khuôn mặt bà trở nên rõ ràng hơn:
- Có phải vì bà ốm yếu nên em muốn nghỉ học không? Em biết rồi, em không ngoan, điều đó làm bà buồn lắm đấy.
Bông khóc nức nở:
- Bà ơi! Ở trường, không ai chơi với em cả. Họ bảo em là đứa trẻ mồ côi, không cha không mẹ. Họ nói em sẽ trở thành người vô dụng vì không ai cần đến em.
Bà cảm động, suốt thời gian qua, tâm hồn mong manh, ngây thơ của Bông đã bị tổn thương mà bà không hay biết:
- Em là niềm tự hào của bà! Em là một cô bé hiền lành, lễ phép. Không ai nói đúng khi nói rằng không ai cần em. Bà luôn cần em bên cạnh, và khi em học hành chăm chỉ, em sẽ trở thành một người hữu ích cho xã hội và được mọi người tôn trọng. Em là điều kỳ diệu trong cuộc đời của bà, là cô Tấm hiền lành, ngoan ngoãn, tốt bụng, lễ phép. Bây giờ, bà muốn em phấn đấu, cố gắng học tập để trở thành cô Tấm trong lòng mọi người.
Bông ôm chặt bà, những giọt nước mắt vẫn lăn dài và cô hứa không bao giờ nghỉ học nữa. Từ đó, sức khỏe của bà cũng dần suy yếu. Để đi học, Bông đã cố gắng giúp bà với công việc buôn bán hàng ngày, và khi lớn lên, cô cũng xin đi làm thêm để duy trì việc học.
“Thời gian trôi đi, không ai ngờ rằng, đứa bé mồ côi bị bỏ rơi, cô cháu gái bé bỏng ngày nào của bà lão bán nước đã trở thành một bác sĩ nổi tiếng qua những khó khăn, vượt lên những mặc cảm của bản thân. Chỉ có một điều không bao giờ thay đổi, đó là tình cảm, lòng hiếu thuận dành cho bà. Mỗi ngày, Bông luôn quan tâm và chăm sóc bà rất chu đáo, và bà luôn tự hào về cô cháu gái. Trước sự nỗ lực của Bông và cuộc sống hạnh phúc của họ, mọi người trong vùng đều cảm phục và kể về câu chuyện của Bông - một cô Tấm thời hiện đại đã tạo nên một câu chuyện cổ tích trong đời thực.
