Dù đồng hành cùng vài người bạn tại Nhật, Lan Uyên quyết tâm khám phá khu rừng Aokigahara - nơi tiếng với các vụ tự tử.
Nữ du khách Việt một mình khám phá khu rừng tự tử ở Nhật Bản
Nguyễn Lan Uyên, hay còn gọi là Saru, vừa trải qua chuyến du lịch đến Nhật Bản trong tháng 12. Điểm đến đặc biệt của cô là khu rừng Aokigahara, cách Tokyo khoảng 100 km về phía tây bắc của núi Phú Sĩ. Dưới đây là chia sẻ của cô về hành trình này.
Cầm tấm bản đồ hướng dẫn các tuyến xe đi ngắm cảnh từ nhà ga Kawaguchiko, tôi thận trọng kiểm tra giờ chạy cuối cùng của chiếc xe bus rồi gắn máy quay Gopro, tiến vào rừng, bỏ qua sự chú ý của người xung quanh.
Những người một mình bước vào khu rừng này thường được xem là 'không muốn quay lại'. Do đó, khi tôi cầm Gopro trên tay, tôi không bị tổ tuần tra cử người đi theo khuyên nhủ.

Từ mép rừng, tôi chiêm ngưỡng vẻ đẹp tuyết trắng che phủ đỉnh núi Phú Sĩ. Bất chấp những lời đồn đại đầy u ám, Aokigahara vẫn là một khu rừng nguyên sơ đã tồn tại suốt 1.000 năm.
Tôi thèm khát khám phá nơi gọi là 'khu rừng tự tử' một mình, một phần vì muốn khám phá những nơi mà du khách truyền thống của Nhật không thể tiếp cận, một phần vì tôi bị ấn tượng bởi bộ phim The Forest. Tôi cũng muốn kiểm chứng những điều đồn đại về 'yurei' - những hồn ma của những người đã khuất trong khu rừng này.
Người ta kể nhau nghe rằng, 'yurei' tạo ra những ảo giác, đưa dẫn những người bước vào rừng trở nên mất phương hướng, cô đơn, không tìm thấy lối về, luôn rơi vào trạng thái hoang mang, tiêu cực và quyết định chấm dứt cuộc sống. Những người tìm thấy ánh sáng, 'yurei' sẽ bám theo họ, dẫn họ quay trở về nhà.
Không một âm thanh nào ngoài tiếng bước chân của tôi vang lên trên tán lá. Khi đi sâu vào, không gian trở nên hút hồn hơn, mọi nơi đều có các tấm biển gỗ khuyên nhủ những người có ý định tự tử.
Rời xa con đường thông thường - điều mà mọi người khuyên không nên - tôi theo dấu vết của những sợi dây treo trên cây mà những người vẫn đang hoang mang với quyết định của mình. Họ để lại những dấu vết để có thể quay trở lại nếu suy nghĩ kỹ lưỡng.
Theo Japan Times, vào năm 2010, hơn 200 người đã cố gắng tự tử ở rừng Aokigahara, chỉ có 54 người trở lại cuộc sống.
Bắt đầu xuất hiện trước mắt tôi là những vật dụng rải rác dưới đất, như chai nước, tấm vải, vỏ chai vỡ, cuộn dây... Tôi đi theo dấu ruy băng màu hồng, đột nhiên nó biến mất kỳ lạ, tôi nhận ra mình đã đi rất xa đường mòn.
Lấy la bàn từ balô ra, nhưng phát hiện không sử dụng được. Quyết định đi ra khỏi dấu ruy băng hồng, nhưng vẫn giữ nó trong tầm mắt.
Nghe tiếng bước chân trên lá và tiếng nói chuyện, quanh quẩn nhìn quanh, thấy bóng người đàn ông từ xa đang đi ngang qua, khiến tôi hoảng sợ. Nghĩ rằng là một du khách như tôi, tôi theo về hướng đó, hy vọng có ai đồng hành.
Không thể đuổi kịp, cho đến khi thấy mảnh áo khoác sờn dưới gốc cây, cạnh chiếc dù nát, vỉ thuốc dang dở, mảnh dây treo lơ lửng đầy u ám... Nhìn xung quanh, rất nhiều vật vụn rải rác như bản di chúc từ những người đã khuất.
Tắt Gopro ngay lập tức. Quyết định không quay, không chụp lại những di vật đó, tôn trọng người đã ra đi. Khi gỡ Gopro trên áo, phát hiện nó đã tắt từ lâu, mặc dù đã sạc đầy pin trước khi vào rừng.
Ngồi bệt xuống gốc cây, giữa hàng vạn cây trổ bông. Dân chúng truyền rằng, những gốc cây này có thể là nơi cư trú của 'yurei'. Nhưng trong đầu tôi, tôi chỉ nghĩ về những người đã đến đây để kết thúc cuộc sống. Họ chắc đã trải qua thời kỳ khó khăn và không tìm thấy lối thoát.

Không biết đã đi bao lâu, nhưng nhìn lên bầu trời đã chuyển từ dạng ban mai sang tối. Tôi thân thể trải qua cảm giác nhiệt đới và cảm giác lạnh lẽo lẫn. Tôi nhanh chóng khoác ba lô và bắt đầu chạy theo dấu ruy băng màu hồng dẫn ra khỏi khu rừng này. Bóng tối kéo lại quá nhanh, tôi lo sợ sẽ không còn nhìn thấy gì trong khu rừng u tối này.
May mắn, tôi kịp thời rời khỏi khu rừng trước khi trời bỗng đen như mực, đến trạm xe bus trong tình trạng mệt mỏi tột cùng. Đồng hồ đã điểm 17 giờ - đúng giờ xe bus cuối cùng về, nhưng tôi phải ngồi chờ hơn nửa tiếng sau khi mọi người đều đã ngồi trên xe, giữa cái lạnh kinh khủng mà vẫn thấy mồ hôi chảy dài.
Lên xe bus, tôi cảm thấy mệt mỏi, nhận ra vài người Nhật ngồi trên xe nhìn tôi một cách tròn trịa. Nhưng lúc đó, tôi chỉ muốn nhanh chóng chợp mắt. Tôi tỉnh giấc khi một người đàn ông đánh tôi tỉnh giấc vì đã về tới ga cuối.
Theo Nguyễn Lan Uyên/ Vnexpress
***
Tham khảo: Cẩm nang du lịch Mytour.com
Mytour.comNgày 15 tháng 1 năm 2019