
Đề bài
(trang 118, sách giáo khoa Ngữ văn 8, tập 1)
Ở phần Viết, tôi đã học cách viết bài văn nghị luận trình bày ý kiến phê phán một thói quen xấu của con người trong xã hội hiện đại. Khi viết, ta thường nêu ý kiến một cách thẳng thắn, phân tích vấn đề rõ ràng, có trình tự. Cũng với chủ đề đó, khi thảo luận trực tiếp với người nghe, làm thế nào để ý kiến phê phán của mình thuyết phục được người nghe mà không gây cảm giác căng thẳng? Trong bài học này, tôi sẽ học cách trình bày ý kiến phê phán một cách hiệu quả. Ngoài ra, trước một vấn đề xã hội cần phê phán, sẽ có nhiều ý kiến khác nhau. Cần có những kỹ năng cần thiết mới có thể nắm bắt được nội dung chính của các ý kiến khác và xử lý thông tin đúng hướng. Để làm được điều đó, tôi cần luyện tập nghe và tóm tắt nội dung trình bày của người khác về vấn đề được quan tâm
Phương pháp giải - Chi tiết xem tại đây
Trình bày bài nói dựa trên nội dung bài viết đã hoàn thiện.
Giải thích chi tiết
Trong xã hội hiện nay, điều không thể phủ nhận là với sự tăng cao của mức sống, giới trẻ dễ dàng rơi vào những thói quen, lối sống không tốt. Trong đó, thói ăn chơi đua đòi của giới trẻ là điều đáng lưu ý.
Thói ăn chơi đua đòi là gì? “Thói” là cách sống hay hành động tiêu cực, được lặp đi lặp lại, lâu ngày trở thành thói quen khó bỏ. “Ăn chơi đua đòi” chỉ hành động theo ý muốn cá nhân, tụ tập thành đám đông để làm điều gì đó theo sở thích. Thói ăn chơi đua đòi là lối sống bắt chước, đua theo người khác một cách tự tin thái quá. Thói ăn chơi đua đòi là phản ánh sự trái ngược giữa sống giản dị, hài hòa.
Thói ăn chơi đua đòi là hiện tượng phổ biến trong xã hội, xuất hiện ở hầu hết các quốc gia trên thế giới nhưng nghiêm trọng hơn ở các nước đang phát triển, trong đó có Việt Nam. Hiện nay, có một số không nhỏ các bạn trẻ Việt Nam mắc phải thói ăn chơi đua đòi này. Điển hình là việc cạnh tranh mặc những trang phục thời trang mới, theo đuổi sự độc đáo bằng việc sử dụng các sản phẩm thương hiệu, hút thuốc lá để tạo dáng, xăm trổ cơ thể để thể hiện nghệ thuật, sử dụng shisha để phô trương, làm mới... để so sánh, đo đạt mức độ 'hàng đầu' của bản thân. Phần lớn những thói quen này không chỉ tốn tiền mà còn tạo ra những phong cách vô cùng kỳ lạ, quái dị, khác biệt và mất đi bản sắc văn hoá của con người Việt Nam.
Nguyên nhân đầu tiên dẫn đến thói xấu này là sự cám dỗ. Trong mỗi con người luôn tồn tại hai khía cạnh: thiên thần và ác quỷ. Đặc biệt là khía cạnh ác quỷ khiến con người luôn bị hấp dẫn bởi điều xấu. Đặc biệt là tuổi trẻ luôn tò mò, ham thích điều mới lạ, tự trọng cao luôn muốn khẳng định bản thân. Đồng thời, một phần giáo dục chưa đủ sâu sắc về trang bị kiến thức, kỹ năng sống cần thiết cho học sinh, sinh viên. Do đó, giới trẻ dễ dàng rơi vào vòng xoáy của những thói quen xấu. Phụ huynh học sinh cũng phải chịu trách nhiệm khi không có sự quan tâm đúng mức, chỉ lo làm ra nhiều tiền rồi về cho con vài đồng tiêu “vặt”. Dù được gọi là tiêu “vặt” nhưng số tiền đó không hề ít chút nào. Tuy nhiên, tôi tin rằng, bản thân mỗi người vẫn là nguyên nhân chính. Vì một phần nhóm trẻ không hoàn thành tốt nhiệm vụ học tập, không tự rèn luyện lối sống hợp lý cho bản thân cũng là nhóm mắc phải thói ăn chơi đua đòi.
Và hậu quả của thói xấu này không hề nhỏ. Thói ăn chơi đua đòi làm suy đồi thuần phong mỹ tục tốt đẹp của Việt Nam, làm mất đi bản chất giản dị, thanh cao của người Việt, khiến chúng ta trở nên xấu xí, tầm thường, thảm hại trong con mắt của bạn bè quốc tế. Thậm chí, nó không chỉ là vấn đề đạo đức, văn hóa đơn thuần mà còn là vấn đề về tính mạng của con người. Thói đua xe là một ví dụ điển hình. Không ít những vụ tai nạn thương tâm xảy ra dẫn tới cái chết của bản thân những thanh niên tham gia và cả thương vong không đáng có của những người đi đường.
Ví dụ trên là một lời cảnh tỉnh cho các bạn trẻ hãy thực hiện nghiêm túc nhiệm vụ học tập, trang bị đầy đủ kiến thức, kỹ năng sống cần thiết để luôn tỉnh táo và cẩn trọng trước mọi điều trong cuộc sống. Tri thức mới là sức mạnh thực sự chứ không phải ở điện thoại “hàng hiệu” trên tay hay chiếc xe “sang chảnh” mỗi sáng đến trường.
Tóm lại, ăn chơi đua đòi là một hiện tượng xấu cần loại bỏ trong xã hội. Mặc dù nó chỉ thuộc về một bộ phận nhỏ nhưng nếu không ngăn chặn kịp thời, nó sẽ trở thành “bệnh dịch” lây lan ra toàn xã hội. Câu hỏi đặt ra là bản thân giới trẻ cũng như các phụ huynh, nhà trường và Nhà nước cần làm gì để ngăn chặn và loại bỏ căn bệnh này. Câu trả lời có ở chính mỗi người.
