Đề bài: Viết về cảm xúc khi đối diện với lăng Bác - khổ thơ thứ nhất
1. Dàn ý
2. Bài mẫu số 1
3. Bài mẫu số 2
4. Bài mẫu số 3
Viết về cảm xúc khi đối diện với lăng Bác - khổ thơ thứ nhất
I. Dàn ý của đoạn văn cảm nhận về cảm xúc của tác giả khi đứng trước lăng Bác - khổ thơ thứ nhất (Chuẩn)
1. Giới thiệu
Tóm tắt về bài thơ Viếng lăng Bác và nội dung của khổ thơ thứ 3: cảm xúc của tác giả khi đối diện với lăng Bác.
2. Tâm hồn bất khuất
- Thưa nhưng chắc chắn: 'Con đến từ phương Nam để thăm kính lăng Bác'.
- Sự gọi gần gũi 'con- bác' là biểu hiện của lòng thành kính và tình cảm chân thành của người con miền Nam dành cho Bác.
- Hình ảnh của 'rặng tre' mang đầy ý nghĩa:
+ Thực tế: những cây tre xanh mướt được trồng hai bên lăng Bác.
+ Biểu tượng 'rặng tre xanh Việt Nam' gợi nhớ đến con người và đất nước Việt Nam.
→ Con người Việt Nam, giữa sóng gió, 'bão táp mưa sa', vẫn kiên cường, bất khuất, 'đứng thẳng hàng'.
3. Tổng kết
Xác nhận giá trị của nỗi đau thơ.
II. Một mẫu Đoạn văn cảm nhận về tâm trạng của tác giả khi đứng trước lăng Bác - khổ thơ đầu tiên
1. Viết đoạn văn tả cảm xúc của tác giả khi đối diện với lăng Bác - khổ thơ thứ nhất, mẫu 1 (Chính thức)
Viếng lăng Bác là bài thơ viết vào tháng 4 năm 1976, khi nhà thơ đầu tiên đặt chân đến lăng Bác. Ngay từ đoạn mở đầu của bài thơ, nhà thơ Viễn Phương đã nói về sự kiện quan trọng này 'Con ở miền Nam đến thăm lăng Bác'. Cách gọi 'con- bác' mang lại cảm giác thân mật, gần gũi như những người thân trong gia đình. 'Thăm' là cách biểu đạt ý nghĩa tránh né, giảm nhẹ những đau buồn, mất mát. Trước mắt nhà thơ là hình ảnh 'hàng tre rủ bóng' hai bên lăng. Tre là loài cây thân thuộc với mọi người Việt Nam, cũng là biểu tượng cho sức mạnh, kiên cường và sự sống mãnh liệt của đất nước Việt Nam, dù 'bão táp mưa sa' vẫn 'đứng thẳng hàng'. Hình ảnh của 'hàng tre' kết hợp với từ ngữ 'rủ bóng', 'xanh mát' không chỉ thể hiện sự tươi mới của hàng tre xung quanh lăng Bác mà còn gợi nhớ đến hình ảnh của những người Việt Nam vẫn luôn đứng bên lăng Bác. Câu thốt lên 'ôi' đặt ở đầu câu đã thể hiện rõ nét nỗi xúc động mạnh mẽ của nhà thơ khi nhìn thấy lăng Bác và hàng tre. Khổ thơ đầu tiên đã tạo ra một hình ảnh sống động về cảm xúc của tác giả khi đứng trước lăng Bác, đó là nỗi xúc động, nghẹn ngào của người con miền Nam khi lần đầu tiên được viếng lăng Bác.
2. Phản ánh tâm trạng của tác giả khi đứng trước lăng Bác - khổ thơ đầu tiên, mẫu 2 (Tiêu chuẩn)
Viếng lăng Bác là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của Viễn Phương. Bài thơ được viết vào năm 1976, khi lăng Bác vừa được khánh thành, nhà thơ là một trong những người con miền Nam đầu tiên được viếng lăng Bác. Trong khổ thơ đầu tiên, Viễn Phương đã không thể giấu được sự xúc động khi đặt chân đến lăng Bác, sắp được gặp lại Bác sau bao ngày xa cách. 'Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác', câu thơ như một lời thông báo mộc mạc mà chứa đựng bao cảm xúc thân thương. Tiếng 'con' vang lên vừa gợi ra mối quan hệ gần gũi, thân thiết vừa chứa đựng cảm xúc nghẹn ngào của một người con Việt Nam. Ở đây, nhà thơ Viễn Phương đã sử dụng từ 'thăm' thay vì 'viếng' để làm nhẹ đi nỗi tiếc thương, mất mát. Đứng trước lăng, hình ảnh đầu tiên mà nhà thơ nhìn thấy là hàng tre 'bát ngát'. Hình ảnh hàng tre ở đây trước hết mang ý nghĩa thực tế, là những cây tre xanh ngắt được trồng hai bên lăng Bác. Về ý nghĩa biểu tượng 'hàng tre xanh xanh Việt Nam' lại gợi liên tưởng đến con người và đất nước Việt Nam, những người dù phải đối mặt với mọi thăng trầm, 'bão táp mưa sa' vẫn kiên cường, bất khuất 'đứng thẳng hàng'. Hình ảnh của hàng tre càng làm sâu lắng nỗi xúc động của tác giả khi bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, thân thương trước lăng Bác.
3. Phản ánh tâm trạng của tác giả khi đứng trước lăng Bác - khổ thơ đầu tiên, mẫu 3 (Tiêu chuẩn)
Đến lăng Bác, tác giả Viễn Phương không giấu được nỗi xúc động, nghẹn ngào. Câu thơ đầu tiên 'Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác' như một lời thông báo mộc mạc, chứa đựng biết bao tình cảm yêu thương. Cách gọi 'con' gọi 'Bác' vừa gợi ra tình cảm gần gũi vừa thể hiện lòng kính trọng của một người con miền Nam dành cho Bác. Sử dụng từ 'thăm' thay vì 'viếng' cũng thật tế, nhà thơ không muốn nhấn mạnh nỗi đau sự mất mát. Việc 'thăm' lăng như một việc trở về thăm nhà sau một thời gian dài xa cách. Hình ảnh của 'hàng tre' không chỉ là hình ảnh thực mà còn là biểu tượng. 'Hàng tre xanh xanh' còn là biểu tượng cho đất nước Việt Nam kiên cường, con người Việt Nam mạnh mẽ, bền bỉ, giàu tình nghĩa. Dù trải qua bao thăng trầm, biến cố của lịch sử 'bão táp mưa sa' thì con người Việt Nam vẫn kiên cường, đoàn kết một lòng 'đứng thẳng hàng'. Hình ảnh hàng tre gợi nhớ đến những con người Việt Nam luôn canh giữ, bảo vệ cho giấc ngủ bình yên của Bác.
Trong chuyến thăm lăng của tôi, bóng dáng của Bác vẫn hiện hữu, những cảm xúc dâng trào không nguôi. Bài thơ của tôi là một lời tri ân sâu sắc, là tâm hồn chân thành dành cho người vĩ đại kia.
Trở về từ lăng Bác, lòng tôi như tràn ngập những suy tư sâu sắc. Đó không chỉ là tôn kính, mà còn là sự gắn bó mãi mãi của một dân tộc với người lãnh tụ toàn dân. Bài thơ Viếng lăng Bác không chỉ là lời ca tụng, mà còn là một hình ảnh sống động về tình cảm của nhân dân.
