Viết về người hùng đặc biệt, người ấy chính là Mẹ
Thư mẫu UPU lần thứ 48 năm 2019, đưa ra câu chuyện đặc biệt về người hùng Mẹ trong cuộc sống của em.
Đà Nẵng, ngày 18 tháng 12 năm 2018
Xin chào mọi người, hôm nay trời mưa phùn, tâm trạng của tôi bỗng chốc nhìn về hình ảnh mẹ tôi, người phụ nữ anh hùng trong trái tim tôi. Có lẽ các bạn thấy kỳ cục, bởi khi nhắc đến người anh hùng, thì thường nghĩ đến những người đàn ông gan dạ, những nhà hùng biện. Nhưng với tôi, mẹ tôi là người anh hùng duy nhất, chiếm lĩnh một góc đặc biệt trong con tim và cuộc đời tôi.
Mẹ tôi, một nông dân chính hiệu, đã phải đối mặt với những khó khăn, vất vả từ khi còn rất nhỏ. Mẹ không có một gia đình trọn vẹn, từ khi mẹ 4 tuổi, ông bà ngoại đã li dị, và sau đó mẹ lại phải đối diện với những thách thức mới khi cả hai đều đi theo đường riêng của mình, để lại mẹ như một đứa trẻ mồ côi trong ngôi nhà của mình. Mẹ lớn lên dưới sự che chở của cụ ngoại, nhưng cuộc sống khó khăn, đầy đau thương, đã buộc mẹ phải đấu tranh để kiếm sống, sống thiếu ăn, thiếu ấm, và việc học cũng bị gián đoạn từ khi mẹ nghỉ học ở lớp 5. Khi mẹ 18 tuổi, mẹ đã kết hôn, và thú thực, bố tôi đã có một lần li dị trước khi quay lại với mẹ. Ngày cưới, mẹ không có chiếc váy cưới, tiệc cưới chỉ là một bàn tiệc đơn giản, có lẽ đó là niềm hối tiếc lớn nhất trong cuộc đời của mẹ, vì mỗi khi nhắc lại, mẹ vẫn chìm đắm trong nỗi tiếc nuối.
Ngày mới cưới, mẹ phải đối mặt với áp lực từ bà nội của tôi, một người phụ nữ khó tính. Cuộc sống mới với bố tôi khiến mẹ phải thích ứng với môi trường mới ở miền Nam và mang thai tôi. Bước vào cuộc sống mới, mẹ không được nghỉ ngơi, mà phải làm việc chăm chỉ để kiếm sống, từ việc làm thuê cho người khác. Mỗi ngày, ba rưỡi sáng, bố mẹ lại cùng nhau đi cắt rau và đóng gói để mẹ mang bán. Lúc ấy, mọi người trong làng đều biết đến mẹ tôi, và đến giờ, họ vẫn nhớ: 'Ồ, Lệ, ngày xưa cô bán rau đấy!' với nét hoài niệm, và bóng dáng của mẹ đã ghi sâu trên mọi con đường. Đôi vai mảnh mai, đầy rau, mỗi ngày mẹ đều gánh theo một thúng rau đi bán, chịu đựng từng giọt mưa, từng tia nắng, và từng bước chân trên con đường quanh co. Có những lúc tôi tự hỏi liệu có khi nào đôi vai mảnh mai ấy sẽ chịu gục, và liệu có bao lần mẹ đã khóc lẻ loi mà tôi không biết.
Gia đình tôi bắt đầu nở hoa khi cuối cùng bố mẹ chúng tôi dành dụm đủ tiền để mua một miếng đất nhỏ. Trên mảnh đất đầy cỏ tranh và bụi lồ ô rậm rạp, bố mẹ tôi đã dũng cảm khai khẩn và trồng những cây cà phê đầu tiên. Thế nhưng, vụ thu hoạch đến, cà phê giảm giá chỉ còn ba ngàn đồng mỗi ký. Mẹ tôi, với sự kiên trì của một người phụ nữ thép, quyết định trồng rau để bán, nuôi sống gia đình. Mỗi ngày, ba rưỡi sáng, bố mẹ lại cùng nhau đi cắt rau và đựng chúng vào hai thúng để mẹ mang bán. Cả xã đều biết đến mẹ tôi, và đến bây giờ, họ vẫn nhớ: 'Ơ, Lệ bán rau ngày xưa đây mà!'. Dấu chân của mẹ đã ghi sâu trên mọi con đường, đôi vai mảnh mai vẫn gánh rau đi bán, chịu đựng mưa nắng. Có lúc tôi tự hỏi liệu đôi vai ấy có khi nào sụp xuống, và liệu có bao lần mẹ đã khóc thầm mà tôi không biết.
Mẹ tôi là người rất nghiêm túc và sống tiết kiệm. Công việc trong và ngoài gia đình đều do mẹ chu toàn, vì bố tôi không cẩn thận. Mẹ yêu thương chúng tôi, và tôi nhớ mỗi lời dạy và cảm giác ấm áp khi mẹ dạy tôi viết chữ đầu tiên. Tuổi thơ của tôi là bóng dáng mẹ về từ chợ, và tôi luôn ngóng trông được những thứ quà nhỏ như bánh rán và kẹo mút. Có những hôm trời mưa, mẹ đưa chúng tôi đi tiêm phòng, qua những con đường ngập nước, mẹ đặt chúng tôi vào quang gánh và gánh đi. Tôi sợ tiêm, nhưng mẹ lại ôm tôi vào lòng và nói những lời dịu dàng làm tôi quên hết đau đớn.
Sau này, khi lớn lên, mẹ dạy chúng tôi phải tự lập và lo cho bản thân từ sớm. Nhờ công của mẹ, từ lớp 2, tôi đã biết nấu một nồi cơm hoàn chỉnh, và lớp 3 đã có thể nấu bữa cơm đơn giản. Tôi học được cách phụ giúp bố mẹ trong công việc vườn. Bây giờ, tôi đã 14 tuổi, cuộc sống của chúng tôi đã khá giả, nhưng mẹ vẫn luôn làm việc chăm chỉ, không bao giờ nghỉ nghơi. Mẹ bảo: 'Những gì mẹ làm hôm nay là vì tương lai của các con. Mẹ không muốn con phải gặp khó khăn như mẹ ngày xưa. Mẹ sẽ hạnh phúc nếu con có cuộc sống tốt hơn mẹ.' Tôi dặn lòng không được phép để mẹ thất vọng, vì mẹ đã hi sinh nhiều. Mẹ tôi, người hùng tuyệt vời, là tượng đài không ai có thể thay thế trong lòng tôi.
Mọi khi tôi gặp khó khăn hoặc vấn đề nan giải, mẹ luôn như một vị quân sư tài ba, đưa ra phương hướng và gợi ý để tôi tự giải quyết. Khi tôi lớn lên, học lớp cao hơn, mẹ không còn giúp đỡ tôi nhiều trong việc học, nhưng mẹ vẫn trầm tư và khó khăn. Mẹ nói: 'Mẹ giúp con không nhiều được nữa, con hãy cố gắng nghe thầy, hỏi bạn để học tốt hơn.' Từ đôi mắt buồn bã ấy, tôi thấy nỗi xót xa và lòng biết ơn vì tất cả những gì mẹ đã làm cho tôi. Làn da của mẹ đã sạm đen vì mưa nắng, đôi tay đã trở nên gân guốc và xù xì từ những công việc nặng nhọc. Nhưng tôi thích nắm đôi bàn tay ấy nhất. Khi những mảng chai và gân trên tay tôi cảm nhận, tôi lại càng quyết tâm học hành để mai sau có thể làm cho mẹ an nhàn hạnh phúc. Cuộc sống đã làm mẹ mệt mỏi và mang lại nhiều bệnh tật, nhưng mẹ vẫn chưa bao giờ oán trách. Mỗi khi mẹ nhìn tôi với ánh mắt trìu mến, tôi hiểu rằng mẹ tin tưởng và hy vọng rất nhiều vào tôi. Tôi hứa sẽ không để mẹ phải lo lắng, vì mẹ đã cống hiến nhiều. Mẹ tôi, người hùng tuyệt vời, không ai có thể thay thế.
Chào các bạn và hẹn gặp mọi người sau những khoảnh khắc tuyệt vời!
Tôi là Nguyễn Thị Minh Châu
Những bài thư UPU lần thứ 48 năm 2018 khác:
=>Viết về người hùng là Cô giáo
=>Viết về người hùng là Anh trai
=>Viết về người hùng là Bà ngoại
=>Viết về người hùng là Chú
=>Viết về người hùng là Người bạn
=>Viết về người hùng là thầy giáo
=>Viết về người hùng là ông nội
=>Viết về người hùng là Bố
